Thằng cháu ngoại đi chơi về vùng quê với bố mẹ nó.
Lại bỗng nhớ về tuổi thơ của các con mình,
thấy mình chưa chăm sóc con đúng như ý muốn.
Liệu có góp được chút nào cho nó yêu quê nó hơn không?
Tuổi thơ với quê hương
Lại bỗng nhớ về tuổi thơ của các con mình,
thấy mình chưa chăm sóc con đúng như ý muốn.
Liệu có góp được chút nào cho nó yêu quê nó hơn không?
Chẳng hiểu sao
cứ mỗi độ gió heo may về, tôi lại hay nghĩ đến mùa xuân, mặc dù ở cái tuổi của
mình, tôi cảm nhận được tôi đang sống trong mùa đẹp nhất của chu kì vòng quay
trái đất quanh mặt trời. Nó là mùa của năm, mùa của tâm hồn - Mùa thu.
Có phải là vào
mùa có gió heo may - mùa thu, tôi hay suy nghĩ về quãng đường đã đi của mình
trong cuộc đời. Với mỗi người, cái quãng đó dài ngắn khác nhau, mà sao lạ, tôi
cứ thấy cái quãng đã qua của tôi dài lắm. Tôi chỉ hay nhớ tới cái quãng đã qua,
ít nghĩ tới cái quãng còn lại. Quãng còn lại của tôi, tôi như biết được trước,
chẳng có gì để nói.
Thế rồi cái mùa
của mơ mộng và suy nghĩ và chiêm nghiệm đó cũng qua đi, kèm theo đó là những
chiếc lá vàng cuối cùng thưa thớt. Những ngọn gió tê lạnh từ phương Bắc thỉnh
thoảng tràn về. Khoảng không gian quanh ta như rộng ra hay mọi vật quanh ta như
co lại. Mùa đông đến cho ta thắc thỏm nỗi nhớ. Nỗi nhớ khi bâng quơ, khi trĩu nặng
nhưng đều buồn da diết. Có phải nỗi buồn được nhận ra từ hàng cây dâu da đã trút
hết lá, chỉ còn lại những cành khẳng khiu, khô héo. Có phải nỗi buồn bởi bắt gặp
cánh chim trong bầu trời xám xịt, chim cũng đơn lẻ bay về nơi nào xa thẳm. Có
phải cái buồn chợt đến, bởi bỗng nghe những tiếng rít buốt nhói qua khe cửa của
ngọn gió đêm, lẫn trong đó, văng vẳng thấy tiếng rao đêm, khô khốc và lạnh tanh
đang như tan ra trong mỏng mảnh. Nỗi buồn
vô cơ xâm lấn tâm hồn nhiều lắm... Cảm giác trong ta là sự tiếc nuối, ta như
mất đi một điều gì đó mờ hồ mà lại lan trải mênh mang.
Tôi có ông bạn
vong niên đang sống với đứa cháu gái nội mười hai tuổi. Một ở độ mùa xuân, một ở
độ mùa đông. Cả hai ông cháu đều ít nói. Con bé như già trước tuổi, cách chăm ông
và lo việc nhà như bà cụ non. Ngoài giờ học, đứa cháu chỉ thích ngồi bên ông, nghe
ông tâm sự, nghe ông kể về cái thời đã qua, nghe ông kể về người bố mà nó chẳng
tài nào hình dung được nét mặt, nghe ông kể về mẹ với nỗi đau phải chia tay nó để
ông nội nuôi. Còn ông, ngoài ba buổi bận bịu cho cháu ăn, những lúc cháu vắng
nhà ông toàn trầm ngâm. Lúc nào tôi sang nhà ông cũng đều thấy như vậy. Số phận
cuộc đời không chiều chuộng ông. Bà vợ mất sớm, cậu con duy nhất những mong làm
giàu đã bỏ mình nơi đất khách, cô con dâu đi bước nữa. Đời ông còn bây giờ là sự
chăm chút cho đứa cháu. Đứa cháu tội nghiệp của ông.
“Con bé không
có được sự vô tư của tuổi thơ” Ông nói với tôi mà như lại trách bản thân mình.
Câu nói của ông không hết ý và buông trong sự vắng lặng của những nỗi cô đơn. Cũng
chẳng phải lần đầu tôi nghe. Mỗi một lần nghe lại là một lần tôi như hiểu và thông
cảm với ông thêm. Lúc đó tốt nhất là chúng tôi ngồi im cho mọi sự nguôi ngoai,
cho không gian tan loãng ra, có lẽ thế, nỗi buồn sẽ trôi đi, kí ức cũng sẽ trôi
đi, để cái nỗi buồn tôi lây từ ông sang cũng không vướng lại trong tôi nữa.
“Ông ơi...” Tiếng con bé từ đầu ngõ. Nó muốn ông
nó không buồn nữa. Hôm nào cũng vậy, tan học là nó về nhà ngay với ông nó. Nó
biết khi có mặt nó ở nhà, ông nó vui hơn. Nó ập vào nhà như một tia nắng, sưởi ấm
tâm hồn đang cô quạnh của ông nó. “Cháu chào chú ạ - Lúc này nó mới nhìn thấy tôi
- Ông ơi, ông có khách, để cháu nấu cơm cho ông. Tôi thấy nó thể hiện tình cảm
mới nhí nhảnh và đáng yêu làm sao. Một con chim non. Người ta hay ví tuổi thơ
như vậy. “Cháu nhớ ông quá”. Nó níu tà áo ông nó, nũng nịu - Ông để cháu nấu cơm
nhé!” Con bé cho tôi cảm giác quá đỗi ngọt ngào, trong sáng và thơ ngây. Bất
chợt tôi nghĩ: không có con bé, ông bạn vong niên của tôi sẽ sống thế nào.
Dấu ấn tuổi thơ
tôi chỉ luôn là những tiếng nói ấm áp, nâng niu của mẹ... và một tuổi thơ khác
khi tôi được nghe những truyện cổ tích. Tôi thường tự tưởng tượng: Đó là tiếng
chim hót buổi sớm véo von, trong veo và tinh khiết; đó là tiếng róc rách dòng
suối trong mát trưa hè, là tiếng thủ thỉ bên bếp lửa đêm đông khi được ngồi nghe
chuyện của bà và lim dim ngủ. Tôi không có những phút giây đó, nhưng lại được
nghe và đọc được trong sách, nhiều chuyện nói về tuổi thơ như vậy, nên tôi cứ tự
mình tưởng tượng và tự cho là cũng có những chuyện đó trong tuổi thơ của tôi. Bởi
tôi thấy chính cái đó mới là cái đẹp.
Tôi có một tuổi thơ êm ấm luôn trong vòng tay
của mẹ mà tôi chưa từng nói được lời cám ơn với mẹ tôi, người luôn dành cho tôi
những hương vị ngọt ngào và sự dịu dàng, người luôn đoán biết được những sở thích
của tôi và chiều tôi hết mực, người chiều tôi và không hề đòi hỏi ở tôi điều gì.
Tuổi thơ của tôi, theo lối suy nghĩ của nhiều người, quá sung sướng so với con
bé.
Ở bên cạnh nó với ông nội nó, tôi mới nhận ra
cái ích kỉ của tôi ngày xưa với mẹ của mình. Mẹ tôi qua đời khi tôi đã vững vàng
với cuộc sống. Tôi cứ cho là những điều tôi được hưởng là sự tất nhiên, ai với
con cái mà chả như vậy! Những góc đời cay cực của cha mẹ tôi, tôi đâu có biết.
Thậm chí tôi cũng không tìm hiểu sâu hơn về những “ngày xưa” của bố mẹ tôi. Tôi
chỉ nghe láng máng qua những câu chuyện “ôn nghèo kể khổ” của họ mà thôi. Cha mẹ
tôi đã chuẩn bị sẵn một cuộc sống ổn định cho tôi, không hề có một lời kêu ca
phàn nàn.
Nhưng thật sự,
tôi vẫn cảm thấy tuổi thơ của anh em chúng tôi thiêu thiếu một cái gì. Ngày còn
bé, nhiều lần tôi hỏi mẹ, sao mình không có quê. Bởi tôi thấy các bạn cùng lớp
thường bàn tán chuyện về quê với ông bà. Tôi thoáng thấy mẹ tôi tần ngần, cả một
nét đăm chiêu.
Rồi mùa tựu trường đầu tiên đến, cái nắng chói
chang của mùa hè không còn nữa, trời trong veo chứa đầy gió và những ước mơ. Chúng
tôi từ rất xa lạ, bắt đầu tập trung cho một quá trình học tập để làm người có ích.
Cứ mỗi lần vào hè là lúc bọn bạn tôi kể những chuyện về quê, chuyện chăn trâu,
nhảy cầu, tắm sông... Tôi chỉ ngồi nghe, thèm muốn. Tôi thấy chúng nó nhanh nhẹn
hoạt bát quá, còn tôi, tôi cứ ù lì chẳng có gì thay đổi, chẳng có gì để nói. Lại
nói cái chuyện chúng tôi được lên rừng hay xuống biển ư? Nghe lạc lõng thế nào ấy,
bọn bạn tôi nó không hiểu hoặc nếu chúng nghe, chúng cũng chẳng bình luận gì hết.
Hình như tôi đang xa rời chúng nó. Tôi và chúng nó khác nhau. Tôi lờ mờ hiểu được
điều đó. Lúc này, tôi lại có phần oán bố mẹ tôi. Tôi nghĩ nhiều đến cái “giá như”
mà bố mẹ tôi nếu làm như thế này thế khác.
Bởi với anh em
chúng tôi, mùa hè rất ngắn. Sau khi cho anh em chúng tôi nghỉ ngơi một tuần hay
mươi ngày gì đó ở dưới biển hoặc trên núi là lại bắt đầu cái mùa mà bố mẹ tôi tập
trung nâng cao và củng cố kiến thức cho bọn tôi: Các lớp học thêm được tổ chức
vào mùa hè. Chúng tôi được bố mẹ trang bị kiến thức đến “tận răng” để chuẩn bị
bước vào cuộc đời.
Lớn dần, một năm cũng đôi lần tôi được về quê,
nếu chúng tôi không bận học. Đó là những ngày lễ tết, những ngày đưa các ông bà
già, có lẽ là già lắm ra ngoài đồng. Các ông bà đó có họ gần với nhà tôi, tôi
thường phải gọi là cụ, mà thật sự với các vị đó, tôi cũng không nhớ rõ mặt. Cũng
đôi ba lần tôi được về dự đám cưới. Cảnh ồn ào đám cưới, đám giỗ, đám ma ở nhà
quê, tôi không thích. Ở đó toàn những người lạ mặt. Mẹ tôi dẫn chúng tôi đi chào
mọi người và bảo: “Các con ở thành phố nhiều, không hiểu được cái khổ của người
nhà quê, phải năng về để cho các con còn biết và cả nhận mặt người thân, hàng xóm
nữa. Nhưng cái chính là mẹ tôi muốn chúng tôi không được quên quê. Có lẽ mẹ tôi
đã nhận ra những cái cần thiết phải có ở chúng tôi từ ngày tôi hỏi người :“Sao
nhà mình không có quê?”. Nhưng tôi lại không hiểu ngay ra điều đó.
Người ta thường nói về dòng sông mỗi khi nói về
quê. Ngày nhỏ, tôi cũng đôi lần được tắm trên dòng sông quê. Nhưng thực sự cái
vị nước con sông quê với tôi rất mờ nhạt. Mẹ tôi sợ. Bù lại, tôi biết nhiều về
những cánh đồng quê tôi. Những ngày xa quê, đi đây đi đó, tôi thường tưởng tượng ra cánh đồng quê làng tôi. Đây là cánh đồng Bắc, cánh đồng Nam . Thực ra, tôi cũng chẳng nhớ được
mấy những địa danh chỉ đồng đất quê tôi mà vừa mới nghe đã thấy cái âm hưởng chất
phác, thật thà, quê kiểng như đầm bà Đồi, vụng Chổi, khe Binh, đồi cây “các cụ”
hay nghe kinh kinh, hãi hãi hơn “cánh đồng mả vối”, gò ông Tào... Tôi cứ nghĩ ở
những cánh đồng đó, những nơi đó thường mọc đầy cỏ dại với lấp xấp các bụi hoa
mua, hoa sim, đôi khi có một cây gì đó cao cao lẻ loi đơn độc. Bọn trẻ thường
thả trâu cho chúng tha thẩn gặm cỏ và ngồi túm lại với nhau hoặc nằm lăn trên thảm cỏ dưới
các tán cây, tán mọi chuyện trên trời dưới biển. Mà thực ra, những thứ tôi kể ra có ở quê nhà tôi đâu. Mẹ tôi bảo, quê
mình đồng ruộng thẳng cánh cò bay, những thứ đó chỉ có ở vùng trung du, vùng gò
đồi. Nhưng với tôi, quê phải là như vậy. Quê là những gì đẹp nhất mà tôi đọc được
từ trong sách. Vừa thẳng cánh cò bay, vừa đồi chè cây cọ, vừa nhãn lồng vải thiều.
Thậm chí tôi cứ nghĩ nước vối bà tôi uống hàng ngày cũng là cây vối ở quê, quê
tôi cái gì cũng có. Tôi hình dung cây vối là một cây xù xì, rất lâu đời và lại
tỏa nhiều bóng mát. Nó phải như vậy vì nó luôn mang lại cho con người niềm vui
sướng. Bạn cứ thử hình dung xem, trời đang trưa, nắng gắt, được đứng dưới bóng
mát của cái cây mọc giữa cánh đồng, uống một bát nước vối và hóng một con gió đồng,
sung sướng và thỏa mãn biết nhường nào, ngất ngây biết chừng nào... Tôi cứ nghĩ
quê tôi là như thế!
Thế rồi chỉ với những chi tiết nho nhỏ vụn vặt,
cũng chẳng biết từ bao giờ, tôi không sinh ra ở nhà quê, không lam lũ lớn lên cùng
với lũ bạn chăn trâu, cắt cỏ, không có những buổi nằm dưới thảm cỏ ven đê nhìn
trời xanh và nghe tiếng sáo diều vi vu, không có những trưa hè vùng vẫy trên dòng
sông, vậy mà cái tình quê với tôi cứ nặng dần, cái cảnh quê cứ thấm đậm và tình
người nhà quê cứ quyến luyến tôi mãi.
Con bé con,
cháu ông bạn vong niên của tôi, không có tuổi thơ giống tôi và các bạn ngày xưa
của tôi. Tôi, tuổi ấu thơ được cưng chiều, được bao bọc. Nhưng dù sao thì với cái
tuổi “tứ thập nhi bất hoặc” cũng đã gọi là trải qua nhiều cái đoạn trường trên đời,
thấy ở nó có cái gì đó vừa cao lại vừa sợ. Con bé con mới mười hai tuổi! Tôi sợ
vì tôi nghĩ, nếu ngày xưa, tôi cũng rơi vào hoàn cảnh của nó bây giờ, không hiểu
cuộc đời của tôi sẽ ra sao. Tôi thấy nó cao vì so với tôi ngày đó và ngay cả mấy
đứa con tôi tộc ngộc hiện nay, đều thua xa nó, thua cái sức chịu đựng và cả lòng
tự tin của nó. Vậy mà nó vẫn trong trắng thế, hồn nhiên thế. Nó lại là điểm dựa
của ông nó, là niềm hi vọng và sự sống của ông nó. Chắc nó không biết vị trí của
nó với ông nó quan trọng đến mức nào đâu. Cái cao của nó là vậy và cái tôi sợ cũng
là vậy.
Một lần vào ngày
nghỉ cuối tuần, tôi rủ ông bạn vong niên của tôi ra ngoại thành chơi. Tôi, vẫn
thấy lòng trải rộng và nhuần lại mỗi khi ra ngoại thành. Với tầm mắt khoáng đãng,
với mầu xanh và cả với những cảnh lam lũ của những người hai sương một nắng. Từ
mùi rơm rạ ngái ngái, mùi phân bón từ cánh đồng thoang thoảng bất chợt đến theo
từng con gió lạc chiều; từ cánh đồng chiều hoàng hôn đến một cánh chim lạc vội
vã bay về tổ; từ tiếng lóc cóc của chiếc xe trâu đến tiếng nghé ọ lạc giọng tìm
mẹ của chú nghé con... Nhiều cảnh quê bình yên và lặng lẽ lắm. Tôi đem cái suy
nghĩ này nói với ông bạn vong niên. Ông trầm ngâm nhiều hơn.
Ông nhìn ra phía con cháu. Nó đang thơ thẩn một mình
bên những cánh hoa dại mọc trên triền đê. Con gái có khác, nhẹ nhàng, dịu êm và
cả yếu đuối nữa. Tất cả những cái đó làm thành cái đáng yêu, làm ta muốn che chở,
muốn được bảo vệ và hơn nữa, làm tâm hồn ta trở nên mát lành. Ông bạn già của tôi
mềm lòng trước cảnh cô cháu gái đang chơi đùa với hương đồng gió nội. Tôi thấy ông
cười đôn hậu mà khóe mắt ông nhòe ướt. Chắc ông đang nghĩ về tuổi thơ của ông
ngày xa xưa hay ông đang suy nghĩ về tương lai cô cháu. Tôi im lặng để thời
gian trôi, để chiều buông, để nỗi lòng tự do vẩn vơ bay lượn. Tôi cũng đang nghĩ
về ngày bé thơ của tôi xa xưa. Ấm êm và có mẹ. Người đã lo lắng trọn đời cho chúng
tôi. Người đã từ từ gieo vào lòng tôi cái hồn quê chân chất.
Mùa hè đó, ông bạn vong niên sang nhà tôi, nhờ tôi
trông nhà giúp. Ông nói ông đưa cháu gái về quê: ‘‘Phải để cho nó biết quê
hương nhiều hơn cha mẹ nó... Nó ngây thơ quá, trong sáng quá... tình yêu với quê
hương cần được chắp nối, hun đúc từ những ngày thơ bé... Nếu tôi hiểu được sớm
như vậy, tôi đã không mất đứa con... ’’
28/11/08
ảnh internet
.jpg)






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét