Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

DƯỚI CHÂN TƯƠNG ĐÀI...

Dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ cùng hô vang “Đả đảo Trung Quốc xâm lược”
Hôm nay 17/2/2016, Hà nội trong tiết trời âm u của đợt gió lạnh sót lại. Tôi cứ mang mang suy nghĩ về hồn khí quốc gia hoà lẫn với âm khí những linh hồn ngã xuống vì sự toàn vẹn của Tổ quốc, vì bảo vệ biên giới nước nhà những năm qua chưa được nhà nước công nhận một cách chính thức. Hồn khí và âm khí đó vẫn lảng vảng chưa yên và vẫn tụ về nơi “ Thăng Long lắng đọng hồn thiêng núi sông” này.
Chúng tôi, những người muốn có sự bật dậy, muốn có sự thay đổi, đặc biệt là sự thay đổi thể chế, để đưa đất nước tiến lên, đáp ứng nỗi lòng mong muốn của cả dân tộc với gần 100 triệu dân, hưởng ứng lời kêu gọi của những bạn trẻ trong hội No U, tập họp nhau ở đây, để thắp một nén nhang tưởng niệm 30.000 đồng bào, chiến sĩ đã ngã xuống trong trận chiến bảo về biên giới 1979.
Ấn tượng của tôi không chỉ là sự yên bình của một lễ kỷ niệm không có sự phá đám, can thiệp thô bạo của chính quyền và của các phần tử côn đồ, như các buổi tưởng niệm các năm trước. Có thể hành động nhục nhã và trơ trẽn đó đã bị nguyền rủa, bị lên án và dòng chảy thời gian đã càng ngày càng rõ, khiến thức tỉnh một vài lương tri của nhà cầm quyền.
Ấn tượng của tôi là tiếng hô tiếp lời sĩ phu Bắc Hà Nguyễn Khắc Mai của Lã Dũng, một thành viên tích cực của hội No U. Tiếng hô vang trên trên quảng trường Lý Thái Tổ, dõng dạc, mạnh mẽ và thu hút tất thảy mọi con tim đang đứng trên quảng trường, đang thả hồn về với những người đã hi sinh, cầu mong cho sự hi sinh đó không phí hoài. Đó là tiếng hô “Đả đảo Trung Quốc xâm lược”. Chúng tôi đã hô rất mạnh mẽ, rất quyết liệt, tựa như phải hét lên, gào lên để thoát ra được những niềm ấm ức đã bị chèn nén bao nhiêu năm.
Vâng, đó là tiếng hô “Đả đảo Trung Quốc xâm lược” vang lên giữa trung tâm Hà Nội, nơi “lắng hồn núi sông ngàn năm”.



Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016

Suy nghĩ về ứng cử tự do và những điều đạt được

Suy nghĩ về ứng cử tự do và những điều đạt được



Trong bài tựa khi viết bộ “Việt Nam sử lược”, ông Trần Trọng Kim nói:
“Người mình (người Việt Nam-VA) có ý lấy chuyện nước nhà làm nhỏ mọn không cần phải biết làm gì”
Tiếp nữa, sau 70 năm cầm quyền, đảng cộng sản đã biến dân tộc Việt Nam anh hùng thành những người dân sợ hãi và chỉ biết tiếp thu tư duy sống và lối sống phụ thuộc. Từ sâu thẳm ý thức chỉ biết lo chấp hành, tuân theo một thứ siêu quyền lực mơ hồ ở nơi không xác định nhưng tạo ra được sự lo lắng và sợ hãi triền miên. Thực vậy, câu chuyện “lấy chuyện nước nhà làm nhỏ mọn” đã hình thành trong ý thức người dân từ lâu lắm rồi.
Rất nhiều người trong xã hội này không hiểu quyền tự do của cá nhân con người và càng không hiểu quyền được tự do ứng cử vào những cơ quan quyền lực của Nhà nước. Có phải vì vậy mà ông Trần Trọng Kim đã có lời nhận xét như trên-Chuyện nhà nước không còn được dân chúng quan tâm bởi đó là chuyện của người khác.
Cho đến nay, sở dĩ vẫn có tình trạng đó, người dân chúng ta đã trải qua ba bốn đời không được tự do suy nghĩ và nói được ý kiến cá nhân một cách thẳng thắn, được làm việc theo suy nghĩ của mình. Tất cả vì chúng ta đã tự nguyện chấp nhận một quyền lực khác, quyền lực của đảng và nhà nước một cách mù quáng với suy nghĩ không chịu thay đổi, như một điều bất biến duy nhất đúng: “Đã có Đảng và Nhà nước lo, Đảng là niềm tin tất thắng, Đảng là người chỉ đạo mọi thắng lợi”.
Để xảy ra điều đó, mỗi người phải nhận ra được, đó là do lỗi của mỗi chúng ta, chúng ta không bước qua nỗi sợ hãi bản thân. Nỗi sợ đã được hình thành từ đời ông đời cha chúng ta, nỗi sợ dần dần mang tính di truyền của dòng họ và đau đớn hơn, hiện tại đang mang tính di truyền dân tộc.
Nhưng ngoài nỗi sợ hãi, mỗi người chúng ta còn tồn tại một điều khác, đó là sự lười biếng suy nghĩ và vì thế trong khối lượng đông đảo cả triệu người, không mấy người dám phản biện, dám nói ra những sai trái đang diễn ra hàng ngày. Chúng ta chỉ dám đồng loạt hô to và hô theo khi thấy chuyện nào đó quá rõ ràng và một điều quan trọng là phải có nhiều người phản đối, ngày nay người ta gọi đó là “tâm lý đám đông” (thí dụ như chuyện vệ sinh an toàn thực phẩm liên quan đến sinh mạng con người) nhưng lại luôn né tránh những vấn đề, dẫu vẫn có người nói đến, đó là chuyện mang tính chính trị, liên quan đến chính trị (thí dụ như chuyện quan hệ với Trung Quốc). Để cho một thời gian dài cho đến tận hôm nay, người ta vẫn kiêng kỵ không dám gọi đích danh kẻ luôn gây phiền nhiễu với dân tộc ta là Trung Quốc. Nếu nói đến Trung Quốc với cách nói an toàn chỉ được hiểu với tiêu chí đó là bạn chứ không thể là thù.
Tất cả những điều đó, suy cho cùng, chỉ là do nỗi sợ hãi như vốn có sẵn từ trong con người chúng ta mà ra. Nỗi sợ hãi đó khiến đa số cộng đồng chúng ta “mặc đồng phục về tư tưởng, về lối nghĩ”(ý một câu nói của một nhà văn miền Nam trước 1975 khi nói về người ngoài Bắc) và vì thế, có một ai đó làm điều gì khác thường, suy nghĩ điều gì khác người là y như rằng bị quy về cái tội: phản động, bất mãn, hoặc nếu nhẹ hơn là người thần kinh, không biết người biết ta, chẳng hiểu gì là sự đời.
Đỉnh điểm nóng hiện nay là những người dám vượt khuôn khổ của luật lệ cứng nhắc, đòi tự do ứng cử, cũng chính là vượt qua thói quen suy nghĩ theo kiểu cấp trên đã bảo (chủ yếu là thói quen: Đảng cử dân bầu) ra ứng cử với tư cách con người có quyền được tự do ứng cử theo pháp luật quy định. Đó là Nguyễn Hữu Vinh, Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Nguyễn Phúc Giác Hải, Võ An Đông… Họ đều đã bị từ chối. Thậm chí cả ông Đặng Hùng Võ, ông dân biểu Khoa (ở tp Sài Gòn) muốn ra ứng cử cũng bị gợi ý phải rút ( 2 vị này rút theo cách hiểu đời thường là biết nghe lời cấp trên bởi Đảng không cử).
Vậy ta thấy điều gì đang chờ đón những ứng cử viên tự do?
-“Tự” ứng cử (tự do) trong xã hội chúng ta đang sống, nghe lạ. Chuyện người tự ứng cử (tự do) với quan niệm thông thường của dân chúng hiện nay là người không bình thường hoặc ngông nghênh. Danh sách “ứng cử” (thực chất là Đảng cử) đã được Đảng chọn lựa qua mấy vòng rồi. “Quân xanh, quân đỏ” cũng đều đã được chọn và bảng danh sách này hầu như người dân không biết hoặc nói thẳng ra là không cần biết cho đến ngày danh sách được “ra công khai”. Điều này chứng tỏ, những người trúng cử sau kỳ bỏ phiếu, không phải là người đại diện cho dân chúng.
“Cái sự lạ” của các ứng cử viên tự do sẽ quen dần trong xã hội dân chủ. Đó là thắng lợi.
-Với những ứng cử viên tự do, điều đầu tiên, như đã từng biết những khó khăn, trở ngại mà những người đi trước đã trải qua, phải nhận ra rằng, hành động của họ là sự hy sinh, dám dấn thân với tư cách là những người tiên phong đi mở đường. Phải biết chắc chắn rằng với cách bầu bán, chọn lựa hiện nay, chắc đến 99,99%, những người tự ứng cử sẽ thất bại, thậm chí rất nhiều ứng cử viên thất bại ngay vòng sơ tuyển.
Nhưng cái được lớn hơn cái thất bại. Cái được như thế nào?-Với tư cách là những người khai phá, họ đã chỉ ra cho đa số nhân dân, những người “lấy chuyện nước nhà làm nhỏ mọn, không cần phải biết làm gì kia – Trần Trọng Kim. Nói theo kiểu thời nay là “Có Đảng và Nhà nước lo” sẽ giác ngộ dần dần, nhân dân sẽ nhìn thấy cái điều vô lý của công thức “Đảng cử dân bầu” từ trước, nhân dân sẽ dần nhận ra quyền được ứng cử, bầu cử tự do của mình hơn, nhân dân sẽ thấy trách nhiệm đi bầu với lá phiếu của mình hơn. Đó là cái được rất lớn.
-Một khi chính quyền hiện nay buộc phải chấp nhận cho các ứng cử viên tự do ra ứng cử thì đó là một thắng lợi cho sự khởi đầu của cuộc đấu tranh đòi được bình đẳng thực hiện quyền của công dân đã được ghi trong hiến pháp, cho dù không vượt qua được cửa ải sơ tuyển đầu tiên, cũng đã là một thắng lợi. Bởi từ đây, khi xét đến nhu cầu ứng cử cá nhân, chính quyền sẽ không còn dám bỏ qua những điều đã được quy định trong hiến pháp. Người dân sẽ hiểu, bỏ qua những điều đã được ghi trong hiến pháp, cản trở người ra ứng cử tự do là hành động vi hiến, tức là phạm pháp.
Nếu phần nào đó của xã hội hiểu được lẽ công bằng, bình đẳng trong chuyện lựa chọn người vào các cơ quan Nhà nước thì đó là một thắng lợi.
Tóm lại, những ứng cử viên tự do chỉ có thắng, không có thua.





Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

                                                         

                                                       CHÚC MỪNG NĂM MỚI





Chúc tất cả các bạn sống trong hạnh phúc