Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2022

Ngày xưa em là con gái

 

Ngày xưa, em là con gái 
 Ngày xưa ấy lâu rồi. Lâu rồi mới là ngày xưa. 

Em học lớp sáu, người mảnh mai, dong dỏng và trắng. Bọn trai gọi em là Mai “trắng”. Chúng nó nói như tỏ ý khen em: “Con ấy được cái trắng gái”. Cái trắng cũng có hiểu thêm nghĩa, thêm lời là đẹp. Trắng và đẹp, với con gái, thường đi đôi với nhau. Lời khen mộc mạc, thô thô nhưng thật. Thời đó, ngày đó, khó tìm ra được cô gái trắng như thế. Em như bông hoa lạc lõng chốn bụi trần, heo hút, có phần hoang dã, mông muội ở vùng bán sơn địa này. Những thô ráp, bụi trần là ngoài kia đâu đó, còn em đây thì dịu mát mượt mà. Em như là sự khát khao, cũng là ước vọng, chỉ có trong ước vọng. Có điều gì đó hơi khác đời thường hoặc là số phận để em lạc vào đây. Số phận thì dễ hiểu hơn. 
Mưa xuân cho lộc tươi nõn nà. Nói đến nõn nà lại nghĩ đến em, nhớ em thêm. Em như lộc nõn mùa xuân, nó bé nhỏ, chỉ nhu nhú, thập thò. Trong mưa xuân, cái nõn nà mới phô ra cho người đời cảm nhận cái mướt mát, cái mơn mởn, cái dịu dàng, cái thánh thiện. Em cũng hiện ra với mùa xuân. Hơi thở và gió xuân cho người đời nhận ra sự mới mẻ, tinh khôi đầy sức sống, ấp ủ những ngào ngạt hương, mang theo những hy vọng tràn trề. 
Mà thật, cứ gặp em là anh thấy tươi mát, trời đang nắng nóng thì như có bóng mây xoà che và gió mát, cái nóng dịu đi, hơi thở chậm lại, mọi chuyển động như ngừng trôi… tất cả như để lắng lại chờ đợi. Cái lạ của em và cái lạ bên em thật khó diễn tả. 
Em có nhớ ngày xưa thơ bé đó, chúng mình chơi những trò gì không? Bọn con trai có nhiều trò nhưng duy nhất có trò chơi chung với bọn con gái. Đó là trò ngồi kéo mo cau. Anh có lẽ là đứa đầu tiên chơi với con gái. Hôm đó, chiều rồi. Nắng đã vãn trên sông. Trẻ làng chơi ở bờ đê, chuẩn bị tắm cho trâu. Nước sông sạch lắm, trong leo lẻo như nước giếng làng chỉ lăn tăn vì một chút gió. Anh ngồi trên đê, ngắm dòng nước lững lờ và thả tâm tư vào mây gió. Cách em không xa. Em cũng ngồi trên bờ đê, nhìn dòng nước lững lờ và cũng thả hồn đâu đó. Chẳng ai có thể biết, một làng quê nghèo, đất thiếu, lại có những con người như vậy. Một thằng bé đen nhánh chạy ra bờ đê, ôm bẹ cau vừa rơi xuống đất, chắc nó định mang về làm quạt. Mo cau vẫn còn mềm với tàu lá úa xơ xác te tua. Nó ngồi trên tấm mo và bỗng nhiên, một thằng khác, ngồi cạnh nó, cầm đầu lá kéo lôi hắn xềnh xệch trên mặt đê. Thằng bé đen nhánh kia ngả người ra phía sau, suýt ngã, vội bám tay vào hai bên mo cau để thằng kia vừa kéo vừa chạy. Chúng vừa chạy vừa la hét, vang cả một khúc sông, ấy vậy mà thành trò chơi. Chúng đổi phiên cho nhau và cho cả những đứa khác mượn cùng chơi. Anh cũng nhảy vào tham gia và bảo em ngồi, anh kéo. Anh làm phu kéo xe cho em. Đến lượt em kéo anh thì em không kéo nổi và mo cau cũng đứt khỏi cuống lá, trò chơi tự nhiên kết thúc. Hôm đó, anh kéo mạnh quá, cũng bởi em nhẹ bỗng, em đã ngã lăn ra triền đê một lần, em nhớ không?
 Anh đi về cùng em khi trời đã nhập nhoạng. Nhưng với anh, đường em đi luôn là con đường nắng nở hoa. Anh như mơ bên em. Tối rồi mà anh vẫn cảm như còn đang nắng. Anh nhớ như in ngõ nhỏ rẽ vào nhà em. Ngõ nhỏ có rải những viên đá nhỏ, gạch vỡ và thường xuyên có những bông hoa râm bụt xoè cánh đỏ thắm. Em biết không, đã rất nhiều lần muốn vào mà ngại lắm. Hôm nay có lý do rõ ràng. Anh nói, anh “kéo” em đến tận cổng nhà nhé, “kéo” nhưng mà là “đi”. Vậy là được bên nhau. Em không trả lời, nhưng cái yên lặng để lại trong anh dư vị ngọt ngào, vị ngọt ngào nhuộm ngát hoàng hôn, vương mùi hoa râm bụt ngai ngái của ngõ nhỏ.
 Hình như hôm đó có trăng sớm, bàu trời trong và hương chiều rất ngọt. 
Đấy là ngày xưa, ngày xưa em là con gái. 

 Con gái có nhiều cái thú vị. Thú vị nhất là chúng nó luôn dịu dàng, mềm mại rất đáng yêu. Ngay cả khi khóc, chúng nó cũng rất dễ thương. Em cũng không loại trừ, từ bé đã đáng yêu rồi. Em có đầy đủ những nét đáng yêu con gái. Càng lớn càng đáng yêu. Yêu như vậy cho đến thời con gái thật sự. 
Thời thật sự con gái đẹp kỳ diệu, cái kỳ diệu đó, con gái biết, con trai chỉ cảm nhận. Còn anh, anh cảm nhận em bằng một mớ tưởng tượng, lộn xộn và rối rắm, nghĩa là, lúc thế này, lúc thế kia, khiến anh quay ngược, quay xuôi, quay lên, quay xuống, quay như chong chóng… Thế đấy, ôi kỳ diệu, phải không? 
Con gái đúng là bông hoa để người đời nâng niu cũng để người đời giành giật. Chẳng hiểu sao, anh nghĩ, ngày em bé khác. Khác gì? Người lớn bảo khi bé xấu thì lớn lên sẽ đẹp. Nhưng đương nhiên, anh luôn cho rằng em không xấu, em vẫn đáng yêu, có điều đáng yêu hơn những đứa bé khác. Tại sao vậy? Có phải vậy không? Đôi lúc anh nghi ngờ nhưng không thay đổi được ý nghĩ. Em ngày nhỏ vẫn đẹp và đáng yêu. Rồi thì có lẽ, chỉ có lẽ thôi, em khác người ở độ gần gũi. Độ gần gũi lớn cùng em, hình thành nhân cách và ý thức con người. Em trở thành thiên thần, dễ đồng cảm, dễ vị tha hơn người. ………..
 Cái ngày, ngày đó chỉ có một lần một lần trong đời, em mười lăm tuổi. Trăng tròn chẳng đẹp bằng em. Vậy là Hằng Nga kia cũng không sánh nổi em. Bỗng nhiên, anh cảm thấy, em là của anh, chúng ta như đã dành cho nhau, thuộc về nhau. Tâm trí anh chỉ dành cho em. Anh luôn nghĩ về em, đôi môi đỏ mọng, đôi mắt đen tròn, thân hình mảnh mai và chao ơi, nụ cười… anh nghĩ về em mọi nơi, mọi lúc. Anh thường xốn xang, hồi hộp trước khi gặp em. 
Khi gặp em, lồng ngực anh bỗng như có gì đó đè chặn. Anh ngộp thở. Tim đập nhanh hơn. Anh luống cuống và chẳng biết làm gì. Chỉ nhìn em thôi, nhìn mãi, nhìn mãi. Nếu em đi hướng khác, vẫn nhìn cho đến khi em xa khuất. Bóng em nhẹ nhàng như lướt bay về phía đâu đó rìa làng. Anh hốt hoảng như đánh mất em, vội chạy theo, chẳng biết để làm gì. Chỉ thấy thấp thoáng các tia nắng rải trên mặt đường, bên những hàng tre cong cong, đầy chim sáo và điểm xuyết những con cò trắng. Chẳng hiểu sao bọn chúng lại hai màu đen trắng tương phản nhau. 
Anh cũng có những lúc, lạ lắm, cũng dập dồn khó thở, khi bắt gặp em đang cười đùa với những chàng trai khác, mà bọn trai làng lúc nào chẳng quấn bên em. Anh cũng trai làng, nhưng anh cứ đinh ninh, em là của riêng anh. Anh không tán tỉnh, anh tôn thờ thiên thần tinh khôi của anh. Vậy là khác.
 Có lần anh bắt gặp, một đứa con trai muốn tỏ thái độ thân mật, hắn ngồi xuống cạnh em và đưa tay quàng vai em. Em không nhìn cậu bạn, nhẹ nhàng gỡ tay cậu ta ra khỏi đôi vai nhỏ… Ôi, sao mà yêu thế, anh đang nóng bừng mặt rồi thở một cái thật dài, mọi cái như đã rõ. Anh nhìn em ngưỡng mộ, em không biết, rồi cũng nhẹ nhàng, em hoà lẫn vào chỗ các bạn gái đang ngồi gần đó. Ý nhị quá thôi, anh càng thần tượng em hơn, thiên thần của anh! 
Con gái thu phục lòng người ở sự dịu dàng và tính đôn hậu. Con gái còn thu phục lòng người một cách nhẹ nhàng, ý nhị cảm như vô hình như thế. Một bàn tay ấm nhẹ nâng một bàn tay thô ráp, cũng khiến nhiều nỗi đau dịu bớt, một hơi thở nhẹ cũng khiến tâm hồn chai cứng mềm lại, khiến trái tim được sưởi nóng. Người đời nói đấy lá cái duyên, duyên con gái. Cái duyên đó lạ lắm, chẳng cứ gì hấp dẫn người khác giới mà ngay cả người cùng giới cũng như bị bỏ bùa mê, cứ xa một chút là nhớ. Anh bị bả bùa của em từ khi nào không biết, chỉ biết cứ xa là nhớ. Ở em, cái duyên cứ lồ lộ.
 Đấy là ngày xưa, ngày xưa em là con gái. 

 Làng mình cận giang, lại cận thị. Người đời bảo vậy là nhất. Làng thì giàu và người thì biết làm ăn. Riêng anh còn hiểu, làng mình còn có người đẹp mà chẳng đâu có nữa. Qua cánh đồng có mả ông, cao như một cái gò và không biết tự đời nào, có rất nhiều thông trên đó, (Có người bảo có những cây thông hai trăm năm tuổi.) thì vào con đường đất nhỏ, đỏ quạch. 
Mùa hè, bụi bay lên mỗi lần có xe qua, dù chỉ là lóc cóc xe ngựa, xe bò. Những người đàn bà lam lũ ngồi trên những chiếc xe đó với hàng hoá mang từ nhà ra chợ và mang từ chợ về, luôn với những khuôn mặt nhàu nhĩ, ngấm bụi thời gian, đang tìm một phút thư thái. Anh và em đã có lần lên những chuyến xe đó ra chợ. 
Đôi khi ngay đầu chợ, dưới gốc cây gạo cao vút, mỗi tháng ba hoa bung đỏ cháy một góc trời, có gia đình hát xẩm, đã ngồi sẵn từ khi nào không rõ. Tiếng nhị réo rắt và chua loét đánh động những người đi chợ. Lác đác vài người đến xem và nghe hát. Ba bốn đứa trẻ ngồi xệp xuống đất. Ông già mù cũng ngồi đất, tay nâng cái nhị cao lên một chút, cái nhị cũng cũ kỹ và rệu rã như ông. Sau đó là bà già cầm nhịp, gõ cách cách hai thanh tre vào nhau, cất tiếng ai oán mà ai cũng thuộc: “thuở trời đất nổi cơn gió bụi…” Bà già mù kết thúc bài hát buồn. Cảm tưởng như đôi mắt mù loà của bà đọng những hạt sương, nghe não nề lắm, buốt tim lắm… Anh liếc nhìn em, thấy mặt em bần thần, thoáng nét ưu tư, ngẫm ngợi như già trước tuổi, thì, một giọng nữ cao nối tiếp. Con bé hát. Giọng nó ấm và cũng đẫm buồn nỗi nhớ. “Từ khi giã biệt làng quê/Đêm đêm ai có nhớ về trong mơ/Cùng bao kỷ niệm ngày xưa/Cây đa, chùa cổ, con đò, vầng trăng…” Nó còn bé lắm, cỡ chỉ chín mười tuổi, người gày quắt mà giọng nó thì như đang vào tuổi hẹn hò, nhớ nhung. Nó là con bé có tài nếu như cuộc đời vất nó vào môi trường phù hợp. 
 Giọng hát của con bé như đánh thức tâm hồn em. Em nói với anh, con bé đã mang ánh sáng vào tâm hồn em, nó khiến em hướng về cái thiện, cái thiện nuôi tâm hồn con người thêm sáng trong, cái thiện sẽ là ánh sáng soi rọi những chỗ tối tăm nhất trong con người và cuộc đời, cái thiện sẽ hướng con người ta đến cái đẹp và hạnh phúc. Cái thiện cũng làm cho con người gắn bó nhau, tin tưởng nhau. Chỉ những con người bản tính lương thiện mới có tâm hồn cao đẹp như vậy.
 Anh cảm nhận sự thấu hiểu của em. Quả vậy, em như đã gắn bó với con bé, từ thăm thẳm trong tâm hồn em, em đã gần gũi để thấu hiểu. Em mang món quà của thượng đế mang tên tình thương tặng cho con bé. Tình thương đó, không lời nói nào chia sẻ được. Em là thiên thần vì thế chăng? Chẳng biết, nhưng còn từ ngữ nào hơn khi nói về em? 
 Hôm đó em về muộn. Em muốn nói chuyện và tìm hiểu cuộc sống của gia đình hát xẩm và của con bé. Em làm anh bất ngờ thêm về sự thông cảm và thấu hiểu nỗi đau của con người trong cuộc đời. Chợ tan từ lâu mà em vẫn chưa thấy gia đình con bé hát xẩm ăn cơm. Em không thấy con bé, chỉ thấy vợ chồng gia đình đó nằm co bên một góc chợ, có mái che tạm bợ. Họ chờ con bé đi đâu đó, có lẽ nó kiếm bữa ăn. Em để lại hai gói xôi định mang về làm quà cho hai đứa em và giục anh về ngay. 

 Tất cả giờ chỉ còn là rưng rưng trong kỷ niệm. Anh đi xa và những ký ức làng quê ngày xưa cứ dần phôi pha. “Người phu xe” xưa kéo xe cho em về tận ngõ bồi hồi bên con đường với những hòn sỏi và các viên gạch vỡ lát đường. Hàng hoa dâm bụt như đã không còn xanh mát, không còn lấy một bông nở. Úa tàn lạnh lẽo và cô đơn như cây dâu da đất mùa đông sau khi trút hết lá vàng, chỉ sót lại vài chùm quả héo hắt lắt lẻo trong gió đông. Em ở đâu? 
Anh lên triền đê, tìm lại vạt cỏ chỗ ta ngồi ngày xưa, tìm cả vết mo cau hằn xuống mặt đê, tìm cả dòng nước lững lờ em từng thẫn thờ tuổi con gái… Rồi chiều buông, hoàng hôn từ từ buông màn sương mờ… Anh nhớ đêm trăng đó. Trăng sáng hoà và tan lẫn với màu da em. Anh chú ý đến bàn tay nhỏ bé mà anh đã tìm đến. Bàn tay em lọt thỏm trong bàn tay anh. Tối đó ta đã nói với nhau điều gì? Hơi thở em như vẫn đang còn ấm áp bên tai anh. Tiếng nói lẫn hơi thở nhẹ ve vuốt anh, một làn hơi ấm phả vào anh. Chỉ có ánh trăng nhìn thấy chúng mình. Hình như chị Hằng muốn quay mặt đi để cho đám mây bay qua. Gió mơn man làn da em và mấy sơi tóc loà xoà bên má. Anh gỡ mấy sợi tóc, buột miệng ngẩn ngơ: “Sao em như làn mây trôi thế…?” 
Một cảm giác mất mát trong anh. Ánh trăng và làn da em pha lẫn một màu ngà ngọc… “Anh ơi, chúng mình lỡ duyên rồi… Em là của… ngoài kia phôi pha và cần chia sẻ…”
 Đó là ngày xưa, ngày xưa em là con gái. 


 Vinh Anh-18/3/22- Một chút xao xác khi nghe bé Thu Hường, 15 tuổi, hát bolero n

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2022

Laj bàn chuyện Nga-U

 

“Kẻ rỗi hơi” bàn chuyện Nga-U
 “Kẻ rỗi hơi” là tôi. Tôi chẳng phải nhà báo hay nhà văn gì hết, chỉ thấy sốt ruột cho dân U mà bàn thôi. Đứng ngoài rìa và bàn. Gọi là bàn nhưng không dám nói to. Như một cuốn sách của tôi có tiêu đề “Kẻ rỗi việc hóng chuyện thế sự” chẳng biết bao giờ có thể in, vì nó nhạy cảm và vì nó chẳng giống ai, chẳng theo ai cả, nhưng biết chắc, không thể nào bằng Trương Duy Nhất với “một góc nhìn khác”. Âu cũng là biết mình “phận mỏng cánh chuồn” mà. 
Viết vì rỗi hơi mà Bài trước tôi viết sau khi cuộc chiến nổ ra bảy ngày. Bài này thì cuộc chiến đã dài gấp đôi, ngày thứ 14 rồi. Chẳng biết đúng không? Nhưng trạng thái Nga-U sau khi trôi thêm bảy ngày, có nhiều cái rõ hơn. 
Tôi có đọc bài của GS Hoàng Xuân Phú và của nhà báo Lưu Trọng Văn. Hai bài báo này, theo tôi, phân tích vô tư, khách quan và cũng hợp với suy nghĩ của tôi, khiến tôi muốn nói rõ thêm một số ý: 
1-Trên mạng đưa lại nhiều tin về sự phá sản kế hoạch đánh U của lão Pu. Các nguồn tin từ phương Tây và Mỹ nêu những thiệt hại về quân số, thiết bị khí tài tham chiến, thậm chí cả tin, một chiến binh Nga chết chỉ được đền bù 100 đô la; tin vì thời tiết khắc nghiệt mùa đông ở U không ủng hộ quân Nga, hậu cần quân Nga không đồng bộ, khiến bị bỏ lại trên đường nhiều khí tài vì thiếu xăng dầu… được nhiều nguồn tin nhắc lại. Tôi cho rằng đó đều là tin giả. Cứ làm như nước Nga chưa đánh tan đội quân của Na-pô-lê-ông và quân Đức bị dừng lại trước của ngõ thành Mát là không phải ở mùa đông nước Nga. Bạn đọc cần tỉnh táo để phân tích các sự kiện và quan trọng là không nên định kiến. Tôi là một người yêu nước Nga nhưng phân biệt được giữa ước muốn của dân Nga và của những người lãnh đạo nước Nga hiện nay, tôi căm ghét chiến tranh xâm lược của Pu. 
 2-Dân Nga, bao gồm cả tri thức cũng giống như dân VN ta, dù rằng độ tự do mà dân Nga được hưởng có thể cao hơn dân VN, sẽ chẳng nhiều người xuống đường ầm ầm như thác đổ như ở Vê-nê-duy-ê-la bên Châu Mỹ được đâu. Vậy mà cái ngày ấy, tưởng chính phủ Vê chết đến nơi, vậy mà nó vẫn sống đấy. Pu độc tài hơn. Chẳng biết có hơn ta không, nhưng dân Nga hiện này thì bị khá nhiều cơ chế kiểm soát của một tổng thống gốc gác KGB, nên chắc không dễ mà bày tỏ chính kiến. Có nhõn một ông, gọi là đảng đối lập, được một phần dân Nga ủng hộ, thì lão Pu tìm cách cho vào tù mất rồi. Nghĩa là dân Nga cũng như dân ta, chưa thức tỉnh. Đa số vẫn im lặng, cắn răng chấp nhận và sẽ quen với việc bị thế giới phong toả mọi đường sống. 
3- Bảy ngày trước, tôi nói về cái sai của phương Tây và Mỹ là đã làm cho tổng thống Zenlensky tin là U sẽ được Phương Tây ủng hộ. Còn cái sai của Zenlensky là tin chắc, khi chiến sự xảy ra, sẽ có sự giúp đỡ của Mỹ và Phương Tây, khi nội lực của mình chưa đủ sức chống đỡ. Đến hôm nay, rõ hơn nhiều. Có ba chục cái máy bay của Ba Lan muốn chuyển giao cho U cũng khó, cũng rối. Cho nên trước mắt, U còn rơi vào hoàn cảnh khó khăn, còn về lâu dài phải đợi kết quả đàm phán. 
 4-Đã ngồi đàm phán thì là chán đánh nhau rồi. Cả hai bên đều chán. Lão Pu chỉ to mồm vậy thôi, đem cả “va ly bấm nút hạt nhân”ra doạ thế giới là cùn rồi. Chấp nhận ngồi đàm phán thì những điều tiên quyết đều phải loại bỏ để tháo gỡ ra từng vấn đề. Chẳng có thằng dân U nào công nhận ba cái yêu cầu lão Pu đưa ra cả. Chấp nhận ba điều đó thì có mà khỏi đánh nhau, thì có mà dâng đất U cho Nga, để tên tuổi lưu danh lịch sử. Và bây giờ, sau ba vòng, điều ba như đã khác, cái mà lão Pu gọi chủ nghĩa tân phát xít ở U đã không còn nói đến nữa mà thay vào là hai chính quyền đòi độc lập ở phía Đông, thân Nga. Coi như đã tiến bộ một tí. 
5-Cần nhanh chóng chấm dứt chiến tranh. Vậy đâu là con đường ra khỏi cuộc chiến? Đây mới cần Mao Tôn Cương. 
Ra khỏi cuộc chiến là hay nhất trong mọi vấn đề. Ra khỏi cuộc chiến là hàng triệu dân đỡ đau khổ. Cả dân U, vả Nga và cả VN ta cũng có. 
Theo tôi, U và đồng minh của U, chắc phải chấp nhận một điều của Pu, đó là U thôi, không nhòm ngó gì đến NATO nữa, NATO chẳng tốt đẹp gì với U đâu. Điều này tổng thống Zenlensky cũng đã thấm và mệt mỏi với NATO rồi. Còn có muốn vào thì vài chục năm sau hãy nhắc tới. Trước mắt hãy cứ vươn lên cho khoẻ. Tiềm năng của U như vậy là rất lớn, hơn rất nhiều nước châu Âu khác, chỉ do bị o bế mà không lớn được thôi. 
Vấn đề Crưm. Người VN thử liên hệ với Hoàng Sa của mình xem. Theo tôi, đòi Hoàng Sa về ta là trách nhiệm của mọi công dân VN. Biết đòi là khó nhưng phải đòi. Hôm nay là muộn. Phải nhắc nhở con cháu, không nhắc nhở là sai. Đã sai thì phải sửa. Crưm của U cũng vậy. Vấn đề chủ quyền là thiêng liêng, nhưng cũng phải tuỳ từng thời điểm. Luật pháp lúc này đang thuộc kẻ mạnh. Điều kiện của Pu bỏ Crưm, không ghi vào hiến pháp nữa, là khó chấp nhận. Vấn đề tế nhị này phải nhờ tài ngoại giao hoặc “lách léo” nào đó. Lịch sử vùng đất này với những hiệp định và lắt léo của nó còn có những chỗ để khám phá.
 Vấn đề hai nước vùng Đôn bát, nên để cho là hai vùng đất tự trị chịu sự giám sát của LHQ, vẫn thuộc U.
 Cuộc chiến do Pu phát động, nên phải có sự đền bù nhất định cho thiệt hại mà dân U phải chịu. Điều này nói Nga chịu chắc lão Pu chẳng nghe. Vậy phải có một quỹ nhân đạo nào đó đứng ra quyên góp và Nga không thể không có trách nhiệm, chỉ còn cách ràng buộc nhau qua cách xử lí ngôn ngữ ngoại giao. Cái thuận của vấn đề là nhiều tài sản của Nga bị phong toả, việc xử lý số tài sản này sẽ nới lỏng tuỳ theo sự chấp nhận của Nga. 
Rồi thì cuộc chiến cũng sẽ hết, rồi thì tiếng súng tiếng bom cũng im, rồi thì kẻ mạnh và độc tài vẫn nắm giữ được quyền lực. Chỉ có người dân là chịu thiệt thòi và hiểu thêm, chỉ có tự do, phát huy được quyền của người dân, mới có thể có cơ chế ngăn chặn chiến tranh. 
Cũng hiểu thêm, một chính quyền mà kẻ cầm đầu cố bám víu quyền lực, điều tốt đẹp sẽ chẳng bao giờ xuất hiện với dân tộc đó. 
 Nếu như hiến pháp Nga không bị sửa đổi theo ý muốn của Pu, liệu có cuộc chiến này? Chắc không! Nói người lại nghĩ đến ta. Ta cũng như Nga thôi. Lại mong có cái “tu chính án” nào đó giống như “tu chính án” giới hạn thời gian cầm quyền của tổng thống Mỹ. 
Quyền lực khiến con người tha hoá, mù quáng thành ác độc là vậy chăng? 
 Gớm, nói cứ như sách. Thì đấy, nhà tôi nói dựa mà. 

 Vinh Anh-10/3/22

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2022

Suy nghĩ về cuộc chiến tranh Nga-U

 

Suy nghĩ về cuộc chiến tranh Nga-U 



 Định viết từ lâu, nhưng chỉ viết được một “tút” lên án hành vi xâm lược và côn đồ của lão Pu. Hôm nay đã tròn một tuần cuộc chiến xảy ra, nghe nói là kế hoạch của Pu bị phá sản. Cũng biết vậy, vì tin giả nhiều lắm. Nếu cuộc chiến chỉ trong 48 h hay 72 h như tin trên mạng, thì đâu phải huy động những cả trăm ngàn quân tập trung ở biên giới. Thời nay, máy bay và tên lửa giải quyết tất cả. 

Như những người lính từng tham gia chiến tranh, đã thấy nhiều cái chết trong chiến tranh, nghĩa là cũng đã thấy nhiều điều khổ đau, và bây giờ đây, thấy bom rơi đạn nổ, lại nhớ về những ngày mà mình “nằm” trong đó. 
 Điều đầu tiên, chắc chắn, chẳng thằng lính nào tham gia vào cuộc chiến là sung sướng, thích thú cả. Đơn giản, chiến tranh không phải trò đùa của trẻ con. Giờ đây, khi đã già, ngồi ngẫm, chiến tranh là một sự mặc cả của những nước lớn, của những kẻ có quyền lực, của những kẻ mà trong suy nghĩ, tính “người” của nó không lớn hoặc không có. 
Nói những điều như vậy là sự lặp lại lời của muôn người đã nói, nhưng không thừa. Không thừa bởi chỉ khi nghe thấy tiếng bom đạn, ta mới lại nhớ ra, chiến tranh là huỷ hoại, là chết chóc tang thương. Ở đây đừng nói đến chính nghĩa phi nghĩa trừu tượng, ở đây, hãy dám gọi trực diện, rõ ràng tên của nó và hãy cẩn trọng, đừng bao giờ đùa với chiến tranh. 
 ***** 
Đầu tiên, hãy nói về hoàn cảnh nước Nga. Nói về nước Nga là nói về Pu-tin và ban lãnh đạo của nó. Nga đã bị o ép từ lâu. Tạm lấy mốc là từ khi Liên Xô sụp đổ. Nga, vốn là một phần quan trọng của siêu cường, bỗng dưng bị coi thường, không được phương Tây coi trọng, luôn muốn làm suy yếu, thậm chí CÓ KẺ CÒN muốn xé nhỏ nước Nga và Nga bị gạt ra nhiều vấn đề thế giới mà lẽ ra, Nga phải có tiếng nói. Hỏi xem, dân Nga có muốn như vậy không? Lãnh đạo nước Nga có muốn như vậy không? Câu trả lời là: không! 
Nước Nga sau đó nhẫn nhục, phải nói là nhẫn nhục bị chèn ép trước mắt thế giới. Cụ thể ư? Cuộc chiến của NATO xé nhỏ Nam Tư, một đồng minh của Nga, bắt bỏ tù và rồi bị chết trong tù tổng thống Mi-lô-sê-vic, thân Nga; cuộc chiến của Mỹ làm tan nát I-rắc và vai trò của Nga chỉ được nhìn nhận lại, khi cuộc chiến Sy-ri cứ dai dẳng cho đến lúc Nga tham chiến và có tiếng nói nhất định trong những phức tạp cho hoà bình ở Trung Đông. Có lẽ đến khi đó, phương Tây mới thấy, cần phải có Nga trong “một số” vấn đề thế giới. Chỉ một số thôi, còn thì G7 quyết hết. 
Các nước lớn như những con thú, không thể cùng một chuồng. 
Nước Nga dưới triều Pu-tin, đã dần lấy lại vị thế của một siêu cường quân sự nhờ những những điều kiện thuận lợi đến từ thế giới và tài nguyên của mình. Thế giới cũng đã sững sờ khi một tên lửa hành trình của Nga từ tàu chiến ở một nơi nào đó đã bắn trúng một mục tiêu trên đất Sy-ri xa xôi. Dường như đó là một sự quảng cáo cho tiềm lực quân sự và vũ khí Nga. Những phô diễn sau đó về các loại vũ khí mới, là một sự đòi hỏi thế giới cần có con mắt khác nhìn vào nước Nga. 
Trước cuộc xâm chiếm Crưm, Nga đã là nước đứng thứ tám về thu nhập tính trên đầu người. Nước Nga không còn đói rách, ẻo lả như sau Liên Xô tan rã.(Nói vậy thật ra cũng theo kiểu, một ai đó sang Liên Xô sau tan rã, chứ tiềm lực và tinh thần Nga thì những người chê bôi, cưỡi ngựa xem hoa, sao hiểu về nuước Nga). 
Tại sao Nga lại xâm chiếm Crưm để rồi lâm cảnh cô độc, bị tảy chay khắp nơi? Hỏi câu này cũng phải hỏi lại, tại sao hiệp ước hay văn bản thoả thuận giữa Ya-cou-no-vic ký với phe đối lập có đại diện của Ba lan, Pháp, Anh đã bị quẳng đi và ông tổng thống này phải bỏ của chạy lấy người. Cũng có thể hỏi thêm, sau bức tường Bec-ling sụp đổ, hiện trạng Đông Âu thay đổi, có đúng như các thoả thuận Tây Âu đã ký với Nga không? Ôi, rối rắm lắm! Kẻ viết những dòng này không được ngồi vào ghế phán xét và nói thật không đủ thông tin cũng như trình độ hiểu biết để phán xét. Vậy là nước Nga dưới triều Pu-tin âm thầm chịu đựng và âm thầm chuẩn bị, chờ thời.
 ***** 
Còn các nước Tây Âu và Mỹ, gọi là phương Tây cho gọn, suy nghĩ và hành động như thế nào? Qua phần nói về nước Nga, qua các sự kiện từ Man-vi-nát đến Nam Tư, đến I-rắc hay I-ran, người đọc cũng hiểu, phương Tây cũng không hẳn có lý mọi điều. Luật pháp quốc tế cũng không hẳn ngả về phương Tây, nguồn gốc lịch sử cũng có những cái không đứng về phe phương Tây. Người ta vẫn có thể vận dụng những sự kiện đã xảy ra và dường như đã được thừa nhận để coi đó là những vấn đề lịch sử để lại, mà thực tế vì các sự ràng buộc lợi ích, không thể phân ra đen trắng rõ ràng. 
Nhưng xung đột Nga-U, phương Tây như trên đà thắng, với xung đột này, lẽ phải đang nghiêng về phương Tây. Vậy hỏi tại sao, phương Tây không là người hùng, đứng ra giải quyết mâu thuẫn Nga-U đi? Khó! Không được! Quyền lợi của phương Tây ở U chưa rõ ràng. 
 *****
 Câu trả lời chỉ có thể là luật lệ thuộc về kẻ mạnh và mọi hành động của các nước lớn vẫn đang ngầm xem chừng nhau. Sự bức bách của Nga vì bị cấm vận gần chục năm nay phải tìm chỗ bùng phát. Pu-tin đã tìm được chỗ đó, đó là mâu thuẫn ở Đôn-bát. Cũng có thể Pu-tin đã ngầm đoán được hành động nửa vời của phương Tây với U và đã thể hiện điều đó bằng chiến tranh đặc biệt. 
 Nếu trước khi Pu-tin tuyên bố chiến tranh đặc biệt với U, phương Tây không tỏ thái độ quá nghiêng về U, có lẽ tình hình đã khác. Phương Tây dùng con bài ra nhập EU và vào NATO của U để răn đe Nga làm cho Nga khó chịu. Nga phải tìm cách trừ hoạ. Vậy là dân U hứng chịu đau khổ. Đó là sai lầm của phương Tây. 
Phương Tây làm cho ông Zelinsky tưởng như sẽ bảo vệ mình, chống lại Nga. Điều mà chính phủ Zelensky không nhận ra, ngộ nhận sự bảo hộ của phương Tây. Ông Zelensky cố thoát Nga khi chưa đủ khả năng thoát. Giờ thì đã rõ, phương Tây không hoặc chưa bỏ rơi U nhưng khả năng bảo vệ U không như mong đợi. Vũ khí tuồn vào U chỉ để người U đổ máu nhiều hơn. 
 ***** 
Chỉ còn cách một là chấp nhận những điều kiện Nga đưa ra mới có thể hết đổ máu, kết thúc chiến tranh. Trong cách này, phải nhân nhượng, nhưng phải kéo dài thời gian bàn thảo. Nga không thể tiến hành lâu dài cuộc chiến tranh này, càng kéo dài Pu-tin càng lộ mặt. Phần Lan là một thí dụ về sự nhân nhượng trước Sta-lin, hồi chiến tranh thứ II để đổi lấy sự trung lập, không bị thu phục bởi Nga như ba nước Ban tích. 
 ***** 
Vậy thì, Việt Nam ta, cũng đừng có quá chờ mong một điều gì đó đột biến. Việt Nam không thiếu gì kinh nghiệm với Trung Quốc, nhưng qua đây, cách ứng xử của ta với Tàu cũng có thêm bài học. Đừng để nó ép mình quá và đừng lúc nào cũng “nỉ hảo”. Muốn vậy, các quan của ta, đừng làm yếu nước nhà đi, các vị có trọng trách phải làm hết sức mình, nếu không thì “đứng sang một bên”. Khốn nỗi, thể chế này khó nuốt trôi điều đó. Và những sự thật đau lòng vẫn diễn ra. 

 Vinh Anh 2/3/2022