Tìm kiếm Blog này
Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2024
Vĩnh biệt ông “lắm người nhiều ma”
Tôi biết ông nhà văn nổi tiếng này trong một buổi sinh hoạt thơ câu lạc bộ nhan nhản khắp xứ mình, một “cường quốc” thơ. Hôm đó tôi có đọc thơ vì đọc thơ có người nghe là cái thú của những người tự hão huyền cho rằng mình là nhà thơ. Sau thơ là uống bia. Bọn thơ phú vẫn vậy. Uống để tiếp tục được đọc thơ, tiếp tục chứng tỏ mình là nhà thơ. Ông “lắm người nhiều ma” không biết có nghe không hay chỉ uống. Nghe nói lão này thích thịt chó.
Sau đó anh đường anh, tôi đường tôi và lại có dịp gặp lại nhau trong một lần khác, đọc thơ và cả đọc truyện. Tôi đã bỏ viết thơ chuyển sang viết truyện ngắn. Tác phẩm đầu tiên được đăng trên Văn nghệ trẻ. Lão “lắm người nhiều ma” đến, không dám khoe. Rồi lão đến nhà tôi chơi. Có lão nhà thơ nháy “ thịt chó”. Vậy là phá lệ, nịnh lão, từ lâu tôi đã không ăn thịt chó.
Hình như hôm đó, say say, tôi có nói, mảnh đất này ít người, nhiều ma. Lão gật gù.
Hôm nay đọc được bài của Mai An Nguyễn Anh Tuấn viết để tưởng nhớ lão “lắm người nhiều ma” vừa mới bay về trời. Viết vài dòng nhớ lão. Lão nói nhỏ với tôi trong bữa thịt chó ở nhà tôi, đại ý “ Ông thần tượng hơi nhiều ( nhà cháu chỉ toàn đi xách tráp cho các nhà nổi tiếng học mà), tôi chỉ có mỗi Nguyên Ngọc. Lão chết, tôi sẽ viết bài về lão. Chỉ có lão là đáng kính thôi.”
Hôm nay, Nguyên Ngọc vẫn sống cùng đất trời, vẫn viết và vừa rồi, sau lũ, ông có viết “ Cát chảy”, vẫn tươi nguyên một Nguyên Ngọc với bút lực cường tráng, còn lão “lắm người nhiều ma” đã đi xa. Viết vài kỷ niệm về một ông nhà văn mà tôi ngưỡng mộ. Ông có nhớ tôi nói với ông rằng “mảnh đất này ít người nhiều ma” không?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)