Thái độ của chúng ta với những vấn đề mà TQ gây ra
Tôi
thật đúng là liều mạng khi đặt vấn đề giải quyết mối quan hệ hiện nay giữa ta
và TQ. Tôi cảm thấy liều y như bạn khi phân tích những lợi thế về các loại vũ
khí, máy bay tàu bò, mà TQ có thể dùng trong cuộc chiến, nếu xảy ra. Ý kiến
phân tích mà bạn HA cho là hiểu biết sâu sắc ấy. (Ý kiến viết ra lúc…). Tôi là
người cũng kinh qua cuộc chiến, tất nhiên là lâu rồi, những chuyện như bạn nói ấy
mà, tôi cũng biết, nhưng nói ra làm gì, khi quảng cáo vũ khí để bán, các tính
năng ưu việt đều được phô ra hết. Quan trọng là cách đánh, thời gian đánh. Cần
tạo ra những yếu tố bất ngờ mà đối phương không biết. Tôi đã hai lần nói B52 bị
rơi bởi SAM-2 rồi, vì thế tôi không dám bàn. Nhưng tiện đây, cũng
khoe với bạn một ít (bạn đừng cho là tôi bốc phét đến trời nhé). Cái vụ B52 bị
bắn những ngày tháng 12 năm 1972 ấy, tôi có thằng đồng môn tham gia vụ đó. Bất
ngờ là ở cái ra-đa cổ lỗ mà từ trước đến nay ta không dùng được trong một giải
tần nào đấy. Quân đội ta đã nghiên cứu sử dụng được nó khiến bọn Mĩ không ngờ
và không kịp thời gian ứng phó lại. Bất ngờ mà! Chuyện thứ hai, một lần ra TS với
ông tư lệnh không quân và một ông rất to trong BQP. Chúng tôi đang ngồi nói
chuyện trên đảo thì trên trời gầm rú tiếng máy bay. Kẻng báo động vang lên khi
máy bay đã bay qua. Tôi hốt hoảng và cũng thấy vô số người hốt hoảng. Buồn cười
lắm. Hóa ra là ông tư lệnh khoe.Lại nữa, chuyện dùng vũ khí mới, hiện
đại ngày nay để chiến đấu với ai đó (nếu có xảy ra chiến tranh) là chưa từng có
ở VN. Mọi thứ còn đang xảy ra và đang được nghiên cứu trên sa bàn ở các học viện
và trên thao trường thôi. Và chắc chắn, chúng ta cũng có những đoàn cán bộ ra
nước ngoài nghiên cứu về chiến tranh điện tử đã xảy ra trong thời gian vừa qua
. Ngày xưa có cái gọi là “Vũ khí luận”. Anh nào mà cứ ca ngợi cái hiện đại của
địch là bị áp cái “tư tưởng” vào ngay. “Vũ khí luận” là cái mà cán bộ chính trị
nói cho anh em lính hạng bét chúng tôi, khi đi đánh nhau đừng có sợ, con người
luôn là quyết định. Vũ khí của Mỹ ngày đó so với bây giờ lạc hậu nhiều nhưng mà
ta thì còn lạc hậu hơn nữa. Khối cô du kích còn đeo khẩu súng dài hơn người ấy
chứ. Tuy vậy, vẫn cứ liều đề ra giải pháp. Bây giờ tuy chưa mở cửa hẳn nhưng của
cũng đã hé rồi. Với lại, nói thật nhé, ý kiến của bạn người ta còn xem xét, chứ
tôi chỉ chém gió vớ vẩn thôi. Nhưng trước hết hãy phân tích một vài ý của bạn
nhé:
Bạn
biết không, hồi đánh biên giới 1979 ấy mà, TQ còn lạc hậu lắm. Nhờ có cuộc chiến
đó, nhờ VN cho TQ bài học chứ không phải ngược lại, TQ mới tỉnh ngộ và ông Đặng
mới đề ra các loại hiện đại hóa, trong đó có hiện đại hóa quân đội. Tôi ở trong
tình trạng lạc hậu ngày đó, biết TQ cũng lạc hậu. Cái mạnh của nó là không quân
và hải quân cũng chỉ đứng trên phạm vi số lượng so với của ta (nó chưa huy động
lực lượng này vào cuộc chiến hồi đó). Nhưng nó nhiều của hơn, ta vừa ra khỏi cuộc
chiến với Mĩ, nghèo rớt. Tôi biết khi bộ đội ta trên chốt, rót sang nó một quả
cối, nó đáp lại ta chục quả, trăm quả cơ. Với các cuộc chiến tranh, người VN
mình lúc nào cũng dưới cơ về trang bị kỹ thuật. Làm người lính VN khổ lắm, tôi
làm lính thời đó, tôi biết. Nói vậy là để bạn biết chứ tôi không hề có ý muốn
“ăn mày quá khứ, bấu víu bốn mươi năm hào sảng, chói lòa chiến công” đâu. Có
nhiều lúc, tôi còn là người phản đối đấy.Quân ta có giàu hơn thì chỉ hơn “cậu”
láng giềng phía Nam thôi, nói dân dã là chỉ bắt nạt được mỗi anh ấy
Như
bạn đã nói và tôi cũng đồng ý, trên mọi phương diện, ta phụ thuộc vào TQ. Trong
bài thứ hai, tôi đã liệt kể, không phải liệt kê mà mới chỉ ra mấy thứ “lằng nhằng”
mà tôi biết về cái đểu của bọn TQ. Liệt kê thì nhiều lắm, tôi không có khả năng
tổng hợp đó. Giá như tôi trẻ, “khi người ta trẻ” là một truyện ngắn của Phan thị
Vàng Anh, họ có thể dời non, lấp biển. Gần đây, tôi tiếp xúc được với một số bạn
trẻ đi biểu tình chống Tàu xâm phạm biển đảo của ta( Với cái nghĩa biểu tình của
thủ tướng nói trên diễn đàn QH năm 2011 là người yêu nước, chứ không phải với
nghĩa là tụ tập phá rối trật tự của lãnh đạo Hà Nội) , từ vụ tàu Binh Minh 02 ấy,
thấy nể phục các bạn đó lắm. Tôi nghĩ bạn cũng trong lứa tuổi dời non lấp biển.
Vậy
thì phải đối xử với TQ thế nào? Tôi lấy mấy cái thí dụ mà tôi cho là mẫu mực ở
khu vực thôi nhé, không đi quá xa, không hoa lài, hoa hồng hay da cam gì hết.
Nhưng tôi cũng có một số ý kiến về các nơi đó nếu bạn muốn trao đổi. Viết ngắn
thôi, để ta thử xem, nên chọn phương án nào. Đương nhiên là người Việt, chắc bạn
cũng sẽ phải biết chế biến, gia giảm để Việt Nam hóa. Không hiểu bạn nghĩ thế
nào, chứ theo tôi, người Việt mình “xấu xí” lắm. Dấu dốt, nói vống lên một tấc
đến giời, gọi là sáng tạo trong hoàn cảnh Việt nam, cả thế giới nể phục ta lắm,
mang mớ lí thuyết đời củ tỉ âm ti sang Châu Mỹ giảng giải đến mức người ta
không còn muốn tiếp. Vậy mà vẫn là sáng tạo và khiến thế giới nể phục đấy. Chẳng
hiểu bạn hiểu tôi đến đâu, nhưng tôi nghĩ bạn hiểu vì bạn rất thông minh.
1/
Đầu tiên, về liều lượng TQ trong mọi phương diện, phải triệt để tiết giảm. Bạn
đã dẫn chứng rất nhiều thứ mà ta phụ thuộc vào TQ như điện, hàng tiêu dùng,
trao đổi hàng hóa (nhập siêu đến 20 tỉ đô la/ năm. Trong khi với Mỹ, cũng nhờ
ông này kéo lại hộ một chút, ta xuất siêu 10 tỉ). Về mặt hàng ta xuất cho TQ, đừng
đào hết của nả dưới đất đưa sang cho nó. Bạn đã có thời gian “xâm nhập” đất Quảng
Ninh chưa (không phải là đi Vịnh hóng gió đâu), bạn sẽ thấy tàu chở than các kiểu
nhằm phương Bắc thẳng tiến đấy. Hóa ra không chỉ có dòng sông Kỳ Cùng ở Lạng
Sơn chảy ngược phía Bắc mà còn có nhiều dòng sông khác, dòng sông than, đất hiếm,
quặng các loại bạn ạ. Người ta cảnh báo than cho nhiệt điện thiếu từ rất lẩu lầu
lâu, ấy vậy mà xuất vẫn cứ xuất, và có lời giải thích rằng, than xuất khẩu
không dùng cho nhiệt điện được. Nghe có lí phải không bạn. Nhưng nếu không có
chuyên môn, không phải người trong cuộc, chẳng hiểu bạn thế nào, chắc không giống
tôi, tôi nghe như vịt nghe sấm. Trong đoàn tàu xuôi ngược đó, tôi có thằng lính
cũ, nó cũng xuất khẩu than chui và nó bảo “em chẳng là cái đinh”. Cái bà vợ ông
tàu lai ấy mới khủng. Nghe biết vậy. Mình đâu có khả năng giám sát, ai cho giám
sát, đừng có mơ cái chuyện dân có quyền giám sát nhé.
Gần
đây có những lời kêu gọi chính thống nhưng lại rất yếu ớt, vô cùng yếu ớt, là
người VN dùng hàng VN. Tôi ủng hộ phong trào này và tôi đã tham gia vào cái hội
(chưa được phép nhé) không dùng(tảy chay)hàng TQ. Tôi đấu tranh cho phong trào
này ngay với những người thân trong gia đình. Bạn nghĩ thế nào khi hàng kém chất
lượng, thậm chí độc hai Made in China tràn ngập thị trường VN. Bạn có dùng nhiều
hàng Tàu không, có thể bạn dùng hàng hiệu. Nhưng đa số người tiêu dùng VN đều
dùng hàng Tàu bởi nó rẻ, nó đẹp. Còn nó độc hại thì cho qua. Khổ thế đấy! Người
Việt mình là thế đấy. Một câu hỏi rất đơn giản nhưng khó trả lời, không dùng
hàng Tàu thì dùng hàng gì, đến cả cái tăm… cũng Tàu! Viết đến đây lại nghĩ đến
“ông em”láng giềng, ông ấy có ô-tô rồi đấy. Chiến lược ô-tô nhãn hiệu VN tôi mơ
từ lâu lắm rồi, từ ngày trai trẻ khi nghe và đã “mục sở thị” về chiếc ô-tô “
Chiến thắng” của VN, đến bây giờ đã đi không vững, ấy vậy mà các nhà đầu tư sản
xuất ô-tô cứ lần lượt rời Vnta có ô-tô nhãn hiệu VN nhỉ? Đến bao giờ? Tầm nhìn
xa của chúng ta không vượt khỏi lũy tre phải không bạn? Cái này cũng nằm trong
cái câu “làm như mèo mửa” mà ông cha cảnh báo.
2/
Về đối ngoại. Ở chỗ nào đó, tôi đã nói phải mang anh bạn Phi láng giềng ra mà học
tập. Đừng tham vọng đâu đâu. Chắc bạn biết là anh bạn này có đời sống vật chất
cao hơn ta, có tư tưởng phóng khoáng, cởi mở và dân chủ hơn ta. Thủ tướng tham
những nó cũng cho vô khám là một biểu hiện của dân chủ và tôn trọng pháp luật.
Tuyệt vời về sự bình đẳng! Nhưng tôi nghĩ, chắc cũng còn lâu ở đất nước này mới
đến được cái khẩu hiệu mà cách mạng Pháp 1789 đưa ra: BÌNH ĐẲNG, BÁC ÁI. Anh bạn
này đề nghị chúng ta cùng tham gia khởi kiện TQ về vấn đề chủ quyền BĐ. Ta chẳng
có ý kiến trả lời gì cả. Chẳng hiểu đấy có phải là đặc tính của người VN? Trong
khi đó, theo ông Trần Công Trục, nguyên trưởng Ban Biên giới Chính phủ, nói,
đây là thời cơ thuân lợi nhất. (Lại khoe với bạn tí nhé, tôi cũng ở
trong đoàn đi chu du bên Mỹ về cái chuyện này đấy. Ồ, tại sao tôi hay nói về
tôi thế, một tính xấu phải không bạn. Tôi cũng sẽ cố gắng tiết giảm để “bớt đi
những lời ngoa ngôn, trịnh trọng” (Lê Thiếu Nhơn))
Tại
sao Phi dám đường hoàng đứng lên phản đối TQ như vậy và Phi có ảnh hưởng gì
không? Hình như cũng có chuyện cấm nhập, cấm xuất cái gì đó nhưng người Phi dám
chấp nhận những hậu quả về kinh tế do TQ gây ra. Chẳng có cuộc “chiến đấu”(tôi
dùng chữ này máu lửa quá) nào mà không có hi sinh, cái lí này theo tôi là đúng
nhưng cần hạn chế hi sinh, đặc biệt là sinh mạng con người mà con người đó lại
là dân thường áo vải. Hôm qua tôi đọc được một câu trên một bộ phim hành động của
Mỹ mà tôi thấy đúng: “cái ác (chiến tranh)sẽ chiến thắng
khi cái tốt không hành động”. Chúng ta, theo tôi là chính nghĩa, là
đúng, là có cơ sở pháp lý và nên đưa vấn đề này ra công khai. ( chứ không phải
như bạn dùng tiếng Anh tranh luận với ai đó một cách lịch sự, nói đầy đủ lí lẽ
( tôi nhớ ý của bạn là như vậy). Tôi nghĩ thế này nhé, với thằng Tàu, ta có mười
mươi đúng, nó vẫn cứ chây. Nhưng mà đây là đấu tranh bằng pháp lý, cho thế giới
thấy ta đúng, Tàu sai (chứ không phải đánh nhau súng nổ bom rơi ùng oàng đâu).
Đấu tranh trên các mặt trận, kể cả biểu tình xuống đường phản đối, cũng góp phần
cho cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ này.
Thêm
dẫn chứng về cách làm của một anh bạn nữa trong khu vực nhé, anh bạn Miến Điện.
Đất
nước này mới khoảng hai, ba năm trước còn là một bức màn bí mật, (không biết
ông Triều Tiên thế nào, nghe nói ông này là siêu bí mật, là siêu màn đen, đến nỗi
ông anh đỡ đầu nhiều phen cũng đau đầu, không thể hiểu nổi thằng em muốn gì. Phải
nói là siêu kinh khủng, hắn ta bắt toàn dân phải khóc, thế là dân đua nhau khóc.
Đố có lãnh đạo nhà nước độc tài nào trên thế giới làm được như Triều Tiên đấy)
vậy bây giờ ra sao? Từ một nước mà TQ đổ tiền của vào khống chế, ấy vậy mà họ
thoát được ra khỏi vòng cương tỏa của TQ. Do đâu mà họ làm được?
Nhờ
lãnh đạo sáng suốt (tôi rất phục sự khéo léo của ông tổng thống hiện nay) và nhờ
cả lực lượng đối lập có lãnh tụ cũng được nhiều người dân ủng hộ không kém ông
tổng thống hiện thời (là bà A-yu…gì đấy, tôi không đọc được cái tên đó nên lâu
nhớ), mà cái dân chủ tự do được nới lỏng. Không phải con số 100% tín nhiệm hay
sấp sỉ số 100 như ở nước ta vẫn rất hay nói tới sau các cuộc bàu cử, mà là con
số thực của lòng dân. Con số của sự thật. Chẳng ai được tuyệt đối như lãnh tụ
Kim ở TT đâu. Một con số lố bịch!
Người
VN có muốn có được con số thật đó không? Ai mà chẳng muốn! Nhưng chúng ta luôn
lừa dối nhau và chúng ta cứ tin con số giả là con số thật. Kỳ cục là thế, lạ đời
là thế và chúng ta, người VN, phải trả giá vì sự ươn hèn của mình. Bạn đã bao
giờ nghĩ về chuyện này chưa?
Quay
lại chuyện tấm gương Miến Điện là một phương
án mà chúng ta nên theo. Đó là, bước đầu tiên của cải cách mà MĐ làm là
tự do cho báo chí bằng cách bãi bỏ kiểm duyệt. Các báo chí của MĐ không mặc đồng
phục nữa và biết nói tiếng nói của mình (chắc chắn không như ở VN ta). Người
dân được bộc lộ chính kiến trên các phương tiện và do đó có nguồn thông tin đa
chiều và chắc chắn sẽ không ai trong họ có con số tín nhiệm cáo tám chín chục
phần trăm. Từ đó những người được bầu thấy được cái yếu, mạnh của mình (họ được
dân bàu chứ không bị ép bầu, họ có người cạnh tranh chứ không chỉ có một ứng cử
duy nhất cho một ghế). Bởi họ biết, chắc chắn còn có những người giỏi. Ông làm
không tốt, dân sẽ phế truất ông. Ông tham nhũng, báo chí nó nói ra hết. Biết
bao giờ người VN mới có được cái quyền nói thật như cụ Hồ bảo cho dân mở miệng?
Bạn có bao giờ nghĩ về chuyện đó? Hay bạn
đã đủ thông tin, không cần đọc những tiếng nói của những kẻ cực đoan. Trong cái
đám người dám nêu ra những khiếm khuyết của chính quyền có nhiều người góp ý
chân thành (trong điều kiện chưa có tự do báo chí như hiện nay thì trong mắt
tôi, họ là những người anh hùng). Đừng sống lại cái thời, khi có ý kiến khác với
lãnh đạo, thì sẽ trở thành phản động. Thú thật với bạn, từ rất lâu rồi tôi
không đọc báo in. Báo in không cho tôi sự thật đầy đủ và như bạn biết, “một nửa
sự thật không là sự thật”. Bạn có tin không, nếu có một chút tin ở tôi, bạn hãy
tìm đọc báo mạng, dần dần bạn sẽ tìm được những trang mạng nói đúng sự thật. Đấy
đúng là một cuộc cách mạng! Quyền lực thứ tư được thiết lập, biết bao giờ VN mới
có?
Cũng
anh bạn này đã tìm cách rời bỏ dần TQ bằng cách từ chối một khoản tiền viện trợ
to lắm. Nên từ từ mà tách khỏi sự phụ thuộc và nên kiên quyết giữ tiếng nói của
riêng mình, quan điểm của riêng mình. Không tìm cách dần dần xóa phụ thuộc thì vô
phương cứu chữa. Tôi biết là phải chấp nhận sự hi sinh quyền lợi, sự mất mát đó
thuộc về một nhúm người mà thuật ngữ bây giờ người ta gọi là “nhóm lợi ích”. Vậy
thì, cái mà ta nói đa phương, làm bạn với thế giới phải biết vận dụng vào đây.
Người dân chẳng được lợi gì từ những hợp đồng xây dựng này khác đâu mà chắc chắn
là thiệt. Những khoản lại quả chắc là không nhỏ( có giời mới biết những khoản
đó là bao nhiêu. Nếu không nhờ báo chí Nhật phanh phui, thế giới làm gì biết
ông Huỳnh Ngọc Sĩ và còn cái án đường sắt đang lơ lửng nữa đấy. Bạn đã thấy có
cái án nào mà những ông thanh tra, kiểm tra, kiểm sát các cấp rất đông đảo phát
hiện ra chưa? Vậy mà có những vụ báo chí phát hiện, vớ vẩn là vào tù đấy. Nếu
không, sẽ bị qui vào một tội danh khác, để cho cái người phát hiện vào tù. Bạn
có nhớ vụ án Hoàng Khương không?
Chẳng
hiểu bạn có thích tự do báo chí không hay bạn thích như hiện nay? Theo tôi, phải
có tự do báo chí thì nhân dân mới có chỗ để nói, mới phát hiện ra sai trái, mới
ngăn chặn được những hiểm họa (có rất nhiều hiểm họa xuất phát từ sự thông đồng
với Tàu đấy. Những gì mà bạn kể ra khiến ta phụ thuộc vào Tàu là có nguyên nhân
của nó. Một trong những nguyên nhân là dân không được biết sự thật vì không có
tự báo chí. Tôi cảm thấy bạn cũng ở trong con số đó, con số không biết sự thật
mặc dù với khả năng của bạn, bạn có đầy đủ điều kiện, nếu, phải có chữ nếu này,
luôn đặt câu vì sao lại thế? Tôi quá lời một chút, bạn nói có một nhúm người dưới
kia đòi tự do dân chủ. Bạn nhầm to vì bạn đang u mê không dám nhìn sự thật hoặc
chưa có điều kiện được tiếp xúc với sự thật. Bà nhà văn Nguyễn Nguyên Bình (con
gái cụ Nguyễn Trọng Vĩnh) trong một bài báo ngắn, có viết, chí ít có 80 triệu người VN
vô ơn- mong bạn đừng bỏ qua bài báo này)
Ối
giời ơi, lại còn thế này nữa chứ, bạn cho là “chính phủ ta hiện nay giữ cân bằng
trong đối ngoại rất tốt, tranh thủ các nguồn lực khác nhau mà không bị phụ thuộc”
“giữ nguyên hiện trạng như bây giờ, ngư dân vẫn có biển để đánh cá chỉ cần nhịn
đi một chút tránh những khiêu khích lặt vặt, vì vậy chính phủ tìm đủ mọi cách để
kí DOC… để hai bên giữ nguyên hiện trạng”
Tôi
có vài ý thế này:
Bạn
nói có sự mâu thuẫn. Có đoạn bạn nói, ta phụ thuộc thằng Tàu đủ thứ. Tôi nhất
trí 100%. Vậy thì chính phủ đang giữ được cân bằng trong đối ngoại như hiện nay
là gì. Lẽ nào bạn chỉ thấy VN ta đang bắt tay với ông nọ bà kia và nở nụ cười
xã giao trong các chuyến thăm viếng là cân bằng đối ngoại. Cái cân bằng đối ngoại
cần hiểu là sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau. Tôi còn hiểu thêm, cả sự cân bằng
trong cán cân xuất nhập khẩu hàng hóa. Sự cân bằng này làm cho chúng ta không bị
phụ thuộc. Bây giờ, như bạn sợ, ông Mỹ ngưng nhập hàng của ta, mấy con cá con
tôm ấy, ông TQ ngưng xuất sang ta những vật tư dùng cho may mặc, giày dép là VN
ta “toi” ngay phải không bạn. Đương nhiên còn nhiều thứ khác mình phải dựa vào
TQ. Vì thế cái sai của ta là không “đa phương”, nói là “bạn với tất cả” mà chỉ
chơi với vài anh thôi (chẳng qua vì hám lợi thôi). Vậy nên phải tiết giảm nhanh
những thứ mà ta quá phụ thuộc. Tôi buồn cười vì tôi và bạn đều đang nhắm mắt
nói mò, nghĩa là đang “chém gió” đấy. Bởi chúng ta không có số liệu dẫn chứng,
chúng ta nói theo cách nhiều người đã từng nói và biết. Chẳng hạn chuyện nhập
khẩu điện ở phía Bắc, mà lại nhập với giá cao hơn giá của ta. Ở đây hình như bạn
có sơ suất, tôi nghĩ đường dây tải điện
500 kv làm để tải điện MB vào Nam.( Có một năm, MN có chuyển điện ra MB). MB nó
có mấy cái thủy điện to đùng cơ mà.
Còn
về điện nguyên tử. Bạn nói ta cố sống cố chết phải làm và sợ anh Tàu nên lại phải
đem vào Bình Thuận. Theo tôi không phải vậy. Chuyện này lan man quá mà tôi đang
muốn chấm dứt. Cái anh Tàu khựa nó cũng đang làm một cái hạt nhân gần ta đấy.
Thằng điện hạt nhân này nằm ở đâu là dân ở đó sợ. Kỹ thuật này chẳng biết mang
lại bao nhiêu rủi ro và không biết thế nào mà lần. Nó động đất, nó sóng thần,
nó bom đạn và nó ngu dốt (như cái tính vô kỷ luật của dân ta) thì chết cả lũ. Bạn
có biết rất nhiều người khuyên không nên làm điện hạt nhân không? Toàn là những
nhân vật đã từng làm và nghiên cứu về hạt nhân đấy. Tôi cho rằng việc dừng đến
tận 2020 mới làm là có lí do của nó và tôi đứng về phe không bỏ phiếu tán
thành.
Bạn
có biết con số nợ của chúng ta so với nền kinh tế là đáng báo động không? Theo
tôi, các khoản nợ của ta công bố đều không phải sự thật. Trong trường hợp này,
tôi tin mấy ông ở nước ngoài điều tra phát biểu hơn, con số của họ chính xác và
tin cậy hơn. Cái sự dối trá mà tôi được biết xảy ra ở nước mình nhiều lắm, khiến
tôi không đủ lòng tin vào những con số mafchinhs phủ sử dụng, những con số về
hình ảnh kinh tế tốt đẹp, đang hồi phục, đang phát triển chỉ là giả, chỉ để an
dân. Nếu không vậy, tại sao các doanh nghiệp phá sản nhiều thế, nếu không vậy tại
sao lại giải thể vinashin, nếu không vậy con số nợ công lại phi vùn vụt trong
năm nay (đâu như tăng 11%), nếu không vậy tại sao chúng ta lại đi vay để trả nợ,
nếu không tại sao lại tính lại lương hưu theo cách giảm bớt (đã trên năm nay,
người ta đã cảnh báo về sự mất cân đối của quỹ lương hưu). Tôi cầu trời đất nước
ta đừng có vỡ nợ.
Trong
hình ảnh ấy, không thể nói chính phủ làm tốt công việc của mình. Làm rất chưa tốt.
Và tôi lại đồng ý với bạn, chúng ta phải tìm những nguồn
lực khác nhau để không bị phụ thuộc vào một ai hết. Một câu đúng mãi
trong mọi trường hợp, như trong nghị quyết Đảng. Tiếc là biết phụ thuộc thằng
Tàu quá nhiều, biết nó đểu từ lâu mà vẫn chẳng thấy rút… lấy một cái kinh nghiệm.
Cái sự nói và sự làm ở ta chênh nhau nhiều lắm! Hơn lúc nào hết, những người
thông minh như bạn cần phải tự mình đặt ra câu hởi “vì sao”, chứ đừng “ăn theo,
nói leo”. Tôi dùng từ này hoàn toàn không coi thường bạn mà chỉ ra con số lớn của
công chức nước nhà chỉ có biết ăn theo, nói leo, không mấy người có chính kiến
cá nhân.
Tiếp
theo, tôi rất không đồng ý cái “giữ nguyên hiện trạng của bạn, ngư dân vẫn có
biển để đánh cá…”.Bạn nói hiện trạng năm nào. Năm nào ta và Tàu cũng nói giữ
nguyên hiện trạng. Vậy mà tại sao lại có Tam Sa? Tại sao bạn lại nói là ngư dân
vẫn có ngư trường đánh bắt khi tàu của ngư dân ta không treo cờ Tàu sẽ bị nó bắt,
nó khủng bố, nó phá, nó đòi tiền chuộc (mới hôm nay trên mạng lại đưa tin 11
ngư dân ta bị Tàu làm khó, chuyện này xảy ra nhiều lắm bạn ạ) và biển của ta, tại
sao nó lại ra lệnh cấm đánh bắt. Thỉnh thoảng lại xảy ra một cú khiêu khích. Bạn
cho đó là nhỏ và vụn vặt. Tôi thật không ngờ bạn lại vô cảm đến vậy. Về điều
này, tôi đã viết, bạn nên đặt trong hoàn cảnh bạn có người thân đi đánh cá
ngoài TS, HS và bị bắt, bị đánh, thậm chí bị chết. Nói về chuyện này, máu tôi
sôi lên lại muốn đi biểu tình phản đối ở Bờ Hồ cùng bạn hữu. Tôi đã có lời bình
lần trước rồi, không muốn nói lại nữa và muốn nói lại nhưng với một ý khác, với
TQ, dù chúng ta có đường dây nóng với TQ, có rất nhiều loại dây nóng với ông bạn
này rồi bạn nhé. Phải hiểu thực chất “cái đoạn” gọi là nhũng nhiễu mà bạn cho
là vặt vãnh này, nếu không có phép của chính quyền TƯ, ở Bắc Kinh ấy, đố bọn địa
phương dám làm. Ông bố ở TƯ cho phép nên bọn “tiểu yêu”ở địa phương mới quấy rối
đấy bạn ạ. Chúng không bao giờ muốn ta yên ổn cả đâu. Vậy mà khi tiếp xúc lãnh
đạo cấp cao, bọn này luôn đổ tội cho địa phương.
3/
Trong một ý bạn viết trên facebook, sau khi đưa dẫn chứng rằng mọi chuyện trên
đất nước mình bị TQ khống chế, tàu bò máy bay TQ rất mạnh[vì mất mạng nên không
đọc lại được, chỉ nhớ ý thôi] “ Chúng ta cần đất nước ổn định để mà tiến lên…”
Theo tôi, nếu đất nước ổn định mà phải nhờ thằng Tàu là tự trói chân, trói tay
và đưa mình vào chỗ chết. Ổn định như vậy là sự ổn định phụ thuộc và sẽ hứng chịu
không biết bao rủi ro trong cái thế giới luôn chuyển động ngày nay. Có câu “
cây muốn lặng mà gió chẳng dừng” có thể áp dụng vào đây. Cũng như nhiều người,
tôi đã trải qua những đau thương mất mát của chiến tranh, tôi yêu hòa bình và
mong đất nước ổn định để tiến lên lắm. Phải nói là tôi rất sợ chiến tranh xảy
ra, nhưng nếu kẻ thù buộc ta phải ôm cây súng, tôi vẫn sẵn sàng. Vậy bạn có thấy
đất nước ổn định chưa và bạn có bao giờ so sánh hòn ngọc Viến Đông của trước
năm 1975 với các nước trong khu vực và hiện thời nay ở vị thế nào không? Bạn
thông minh, bạn cho phương kế đi.
Để
đất nước ổn định. Tôi rất muốn điều đó và tôi biết vô cùng nhiều người muốn điều
đó. Những ai từng kinh qua cuộc chiến đa số lớp người này đã trên 50, những ai
biết sự hỗn loạn của Ai cập, Li bi từ khi tiến hành cách mạng màu và Sy ri hiện
đang ùng oàng tiếng bom đạn… thì thấy quả là dại vì ta đã tham gia phong trào
đó, đã góp phần tạo nên sự hỗn loạn kia.
Bạn
nói là đất nước ổn định như hiện nay là tốt. Bạn còn trẻ nhưng mắc tội quan
liêu của công chức VN (tôi không xúc phạm bạn đâu nhưng mà tôi nói thật). Tình
hình đất nước hiện nay chỉ cần thời cơ và một đốm lửa. Bạn không biết sự mất
lòng tin ở quần chúng đến mức nào. Nói với bạn một thông tin mà những người am
hiểu máy tính và đọc báo mạng có thể biết và tìm hiểu: nhà báo Trương Duy Nhất
có trang “Một góc nhìn khác”. Ông ấy, nhân chuyện bỏ phiếu tín nhiệm ở QH, mở mục
bỏ phiếu cùng QH trên trang của mình. Kết quả là thế nào, bạn đoán được rồi đấy.
Nhưng tôi cũng biết một điều, những người đọc báo mạng đa số là trí thức, có
trình độ hiểu biết nhất định. Vì thế không hẳn là đã đúng khi có một cuộc trưng
cầu ý kiến toàn dân. Nhưng tôi chắc chắn không có con số tín nhiệm quá cao cho
một cá nhân nào đâu. Tiếc rằng ông ấy đã bị bắt, bị kết án 2 năm tù giam và
chưa kịp công bố số liệu cuối cùng ( dù rằng ai vote cũng đều đã biết kết quả)
4/
Để giải quyết những vấn đề liên quan đến TQ, thái độ người dân với Đảng cầm quyền
và Chính phủ hiện nay phải như thế nào? Đây là ý hay phải không bạn? Nếu như
chúng ta có tự do và dân chủ thực sự thì tôi nghĩ sẽ là một biện pháp hay giúp
giới cầm quyền. Chắc bạn không đồng ý với tôi và nói thật nhé, bạn cũng không
phải là người để tôi tâm sự vấn đề hết sức nhạy cảm này. Vì nhiều lí do, nên
tôi không viết vấn đề quan trọng nhất này. Chỉ biết đối tượng tôi viết sẽ là Đảng
và Chính phủ. Với bạn có thể là “bổ ích” nếu bạn chịu khó “đọc những cái tôi đã
viết”. Tôi nghĩ thế. Nhưng nó chỉ là những vấn đề đã được phát biểu rất nhiều lần
của những người có uy tín, tôi cũng chỉ “nhai lại” thôi. Nếu có duyên, tôi và bạn
được gặp nhau, chúng ta sẽ trao đổi, còn vô duyên, chúng ta không nói nữa.
Thú
thật với bạn, phần trao đổi này (phần 4) tôi tâm đắc nhất nhưng có điều, với những
gì tôi viết ra, các bạn hình như không thích nữa. Trong bài viết gần đây, tiến
sĩ Alan-phan có trích một massage: “ Xin để lại tên và điện thoại của bạn. Tôi đang tìm cách
thay đổi mình. Nếu tôi không gọi lại bạn, thì bạn là một trong những thay đổi của
tôi”. Câu trích dẫn này với tôi rất thú vị và tôi cũng dùng nó để xin
dừng, nếu bạn không trả lời.
Thực
ra tôi còn muốn viết hai vấn đề để trao đổi nữa
a/
Bàn về sự vô cảm, vô ơn và im lặng của con người VN trong thời đại hiện nay
b/
Thời gian, cuộc đời, con người và người trí thức VN hiện nay
Ngày
1/4/2014








