Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

SUY NGHĨ VỀ SỰ KIỆN CRIMEA


Suy nghĩ về sự kiện crimea

 

Dân Crimea vừa bỏ phiếu tán thành sáp nhập vào Nga. Rất nhiều ý kiến lề trái phê phán hành động này của Nga. Theo dõi các ý kiến, mình cũng lạm bàn thế này.

Điểm các sự kiện đã xảy ra

 Nga đưa quân vào Crimea, nhiều người coi đó là hành động quân sự, xâm lược, không thể bào chữa cho hành động này, bởi nếu một mai, Trung Quốc cũng viện cớ đó để đưa quân vào Hoàng Sa hay thậm chí là Việt Nam cũng được, vì đã có tiền đề của vụ Crimea.

Thử xem lịch sử gần đây đã có những sự kiện gì xảy ra tương tự như chuyện Crimea. Đó là các sự kiện ở Kô-sô-vô của Xéc-bi, sự kiện Nam Ô-sê-ti-a của Gru-zi-a. Xa hơn một chút, tôi còn nhớ sự kiện Man-vi-nat của Ac-hen-ti-na với nước Anh nữa.

Tất cả những sự kiện trên đều liên quan đến chuyện hợp nhất lãnh thổ, đòi lãnh thổ đó là của mình, nhưng có những lí giải khác nhau. Đau nhất và cũng gây thiệt hại nhất là vụ Kô-sô-vô với cái cớ mà Phương Tây đưa ra, liên quan đến nhân đạo và nhân quyền, vì quân đội Xéc-bi đã đàn áp và giết người Kô-sô-vô. Lực lượng Mỹ và Tây Âu lúc đó ào ạt ném bom Xéc-bi. Phương Tây đạt được mục đích, Xéc-bi thân Nga thua.  Vậy là Nga thua.

Vụ Nam Ô-sê-ti-a. Khởi xướng chiến tranh là tổng thống Gru-zi-a lúc đó là ông Kha-cat-svi-li đem quân đánh Nam Ô-sê-ti-a khi đất này đòi li khai. Nga nhảy vào và cuộc chiến chỉ diễn ra trong 5 ngày. Nga thắng, Kha-cat-svi-li thua, nghĩa là Phương Tây thua.

Vụ xa hơn là Man-vi-nat. Ác-hen-ti-na đánh chiếm đảo. Nước Anh của bà đầm thép Thát chơ chiếm lại. Biết thế yếu, Ác-hen-ti-na chấm dứt chiến tranh vẫn không đòi được Man-vi-nat. Anh thắng, Ác-hen-ti-na thua. Sự kiện này theo mình, khối ông thua. Chẳng làm gì được nước Anh của bà đầm thép.

Tất cả những sự kiện xảy ra ở trên, cái đau khổ, thiệt thòi chỉ đến với người dân. Đúng như Nguyễn Duy nói, chỉ nhân dân là chịu thiệt mà thôi. Nhân dân lúc nào cũng thua.

 

Phân tích các sự việc

Để phân tích được rạch ròi và vô tư các sự kiện trên không khó khi chúng ta có lương tâm trong sáng và có sự thật. Thật tiếc là cả hai điều đó, chúng ta đều không có. Vậy là đành phải phân tích theo những điều mà người viết tiếp thu được qua các kênh thông tin của cái thời vô cùng nhiễu loạn thông tin hôm nay.

Trước hết là vụ Man-vi-nát. Nước Anh ngày xưa “Mặt trời không bao giờ lặn”. Có lẽ Man-vi-nát cũng bị Anh chiếm ở thời kì đó. Dân Ác-hen-ti-na có mấy người ở đảo mà có thể chống lại thế lực đế quốc hùng mạnh bậc nhất thời đó. Vậy là Anh chiếm.

Người Anh đưa người qua Man-vi-nát. Có thể những người đầu tiên chỉ là mấy ông tù tội đáng phải đầy biệt xứ. Rồi con cháu các ông ấy sinh sôi nảy nở. Người Anh (có thể còn rất nhiều người dân tộc khác ở châu Âu cũng di cư đến) chiếm đa số ở cái đảo be bé ngoài khơi gần nước Ác-hen-ti-na đó và tuyên bố hòn đảo đó là của nước Anh. Nước Ác-hen-ti-na yếu đuối, thua, phải chịu.

Thời hiện đại, ông dùng luật lãnh thổ, lãnh hải hay luật biển gì đó đòi lại. Đòi lại nhưng ở vị thế yếu hơn ông Anh nhiều, vậy vẫn mất. “Ông” có muốn bàu cử hay trưng cầu ý kiến nhân dân gì đó thì cũng thua như  ở Crimea hiện nay vì người Anh ở đây chiếm đa số.

Có điều (mình nghĩ thế) cái sự chính nghĩa của nước Anh khi chiếm Man-vi-nát không bằng nước Nga. Nguồn gốc khởi thủy Crimea hơn 200 năm lại đây là của Nga, Man-vi-nát chắc là của Ác-hen-ti-na, nước Anh còn xa chán vạn dặm. Còn chuyện Nga cho quân vào thì có khác gì nước Anh đâu. Cũng phải nói thêm một điều rất quan trọng khác nữa, đó là cái hiệp nghị hay văn bản thỏa thuận của ông Y-a-nou-cô-vic ký với các phe đối lập, có chứng kiến của đại diện quốc tế là Ba Lan, Anh, Pháp, đã bị các ông này xé ngay ngày hôm sau. Ông tổng thống đã phải nhượng bộ rất nhiều điều khoản kia phải bỏ của chạy. Theo mình vụ này, ông Nga có lí. Người ta làm rùm beng chuyện này vì lý do khác. Đó là sự bành trướng, lợi thế của Nga với U-crai-na mà đáng ra nó đang đà thuộc phe Phương Tây. Phương Tây có U-crai-na thì tầm ảnh hưởng của Nga bị thu hẹp.

Điều có lí hơn còn ở những vấn đề khác khi phân tích sự kiện Kô-sô-vô. Sự kiện Ko-sô-vô mà các nước Mỹ và Phương Tây hè nhau ném bom Nam Tư có vi phạm pháp luật quốc tế không? Luật này được ai thông qua và thông qua trong hoàn cảnh nào? Nhiều câu hỏi mà dân ta không hiểu thấu vì luôn bị tuyên truyền lệch chuẩn với sự kiện xảy ra. Theo tôi nhớ thì HĐBA của Liên hợp quốc không cho phép ném bom Nam Tư. (Xem ra nếu viện đến luật pháp, mọi người đều phải bó tay trước thằng liều và thằng mạnh)

Sự kiện cũng bắt đầu từ cái gọi là đòi độc lập của người dân ở mảnh đất Kô-sô-vô. Ngày mà trên bản đồ còn có vùng đất gọi là Nam Tư, được biết rằng đó là một Liên bang. Cái Liên bang đó tan rã hoặc trở nên yếu ớt khi ông Ti-tô chết. Từ đó xảy ra chuyện sắc tộc, đòi li khai. Mình nhớ nó được phân thành mấy nước như sau: Xéc bi, Crô-a-ti-a, Mông-tê-nê-grô và Mác-xê-đô-nhi-a, Kô-sô-vô. Chẳng hiểu còn “ông”  nào đòi tách ra nữa không. Sau sự kiện này, tất nhiên bản đồ châu Âu phải vẽ lại. Bây giờ người ta nói không muốn vẽ lại bản đồ châu Âu nữa. Có lẽ vì sợ cái anh U-crai-na này lại chia ra thêm vài nước ?

Đang từ một nước lớn, thống nhất giờ tách ra, tất nhiên yếu đi (có thể chỉ là thời gian đầu) và cũng tất nhiên, phải phụ thuộc đủ điều vào các nước giàu và điều đau khổ nhất, phải thực hiện theo ý đồ của các nước giàu, những nước đã đưa đất nước Nam Tư đến thảm cảnh chết chóc, chia rẽ và chiến tranh.  

Cứ đứng quan điểm người dân, nói chung là dân sẽ theo cái ông nào đưa dân đến giàu có, sung sướng nhưng tốn ít máu xương. Còn nếu như dành được chính quyền mà phải đổ máu, như cái kiểu “chính quyền trên đầu nòng súng” thì quả thật chẳng nhân dân nào muốn. Những người nào đi theo cái chủ thuyết đó chẳng qua là có gắn quyền lợi cá nhân trong đó và bị lừa dối, bị bắt buộc hoặc ngu muội. Còn làm anh lãnh đạo thì phải biết lường những việc lớn hơn, đó là độc lập và toàn vẹn chủ quyền. Chẳng hiểu người dân Nam Tư cũ có được sung sướng hơn không nhưng mà cái giá họ trả thì lớn. Đã đổ máu còn bị tàn phá bởi bom đạn và đất nước thì chia năm sẻ bảy, cái giá đó là lớn rồi, sung sướng nỗi gì!.

Ở vùng đất này, bom rơi máu đổ nhiều. Đó là chiến tranh của bao nhiêu ông lớn đánh một ông nhỏ xíu. Các ông qui kết ông Xéc-bi vi phạm nhân quyền vì tàn sát dân Kô-sô-vô, vậy cuộc chiến tranh mà các ông gây ra bằng bom đạn, các ông ném bom làm bao nhiêu dân thường chết, các ông có vi phạm nhân quyền không, có phạm tội ác với nhân loại không? Nghe nói cuộc chiến đó cũng làm cả triệu người Kô-sô-vô li tán, hàng ngàn người chết đấy, ít ỏi gì đâu. Mình cho rằng vụ này ông tổng thống Mỹ Clin-tơn cũng đáng bị kết tội. Cả các nước đồng minh của khối NATO mang bom đến đất người ta dội bom cũng phải bị kết tội nữa chứ. Ngay cả Liên Hợp Quốc cũng phải nói cái gì chứ. Khốn nỗi cái luật quốc tế nó cũng chỉ áp đặt cho một số đối tượng yếu thế, thân cô thế cô mà thôi.

Gần đây có tin một tòa án của Tây Ban Nha có trát yêu cầu mấy ông lãnh đạo Trung Quốc như Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Lý Bằng… ra tòa về tội ác với nhân loại đấy, liệu có làm được cái tích sự gì không? Dẫu sao thì mình cũng hả dạ và mong sao, một ngày không xa, kẻ nào đã ra lệnh tàn sát hàng trăm đồng bào Huế năm Mậu Thân cũng phải mang ra xử hoặc sự việc cần được làm sáng tỏ.

Thực ra, tâm lí muốn thay đổi thể chế của người dân các nước lâu nay sống trong chế độ thiếu dân chủ, luôn bị kìm kẹp đã quá rõ. Đặc biệt hơn khi chính quyền tham nhũng tràn lan và dân thì đói khổ. Nhưng sự thay đổi đó tùy thuộc vào sự khéo lèo lái của nhà cầm quyền hoặc người lãnh đạo. Điều nên nhớ đừng vì ý đồ ngả về một bên quá rõ ràng mà nóng vội. Mọi sự vội vàng thay đổi luôn bị chống đối quyết liệt. Chuyện chính phủ lâm thời U-crai-na vừa mới cầm quyền hôm trước, hôm sau đã chủ trương bài Nga, ngả theo Phương Tây ngay là một thí dụ của sự nóng vội, thiếu khôn ngoan, dù rằng sau đó, sắc lệnh bỏ tiếng Nga đã bị bãi bỏ. Sự việc đó khiến người ta cảm thấy sự non nớt và lại có phần cực đoan của chính quyền mới. Bàn tay thọc vào của Phương Tây trong những tháng dầm dề ủng hộ biểu tình lộ rõ.

Còn Nam Ô-sê-ti-a thì sao? Tư tưởng chống li khai và lợi dụng li khai vẫn là chủ đạo để tạo cho hai phe đối đầu và là nguyên cớ để bên này tiêu diệt bên kia.

Cuộc chiến khởi đầu do Tổng thống Gru-zi-a muốn thanh toán các phần tử muốn li khai của mảnh đất thân Nga này và ông đã dùng vũ lực xâm chiếm. Cách thanh toán hệ tư tưởng thân Nga giống như một cuộc chiến tranh và đã bị người Nga dùng chiến tranh đáp trả. Nga thắng và phe thân Phương Tây thua. Nga rút quân nhanh và cũng vì cách dùng vũ lực với Nam Ô sê-ti-a của Kha-cat-svi-li không hợp lòng người, vì thế được nhiều nước ủng hộ Nga và Nga không bị cô lập như ở Crimea.

 

Những suy nghĩ sau sự biến Crimea và U-crai-na

Có nhiều luồng suy nghĩ sau sự kiện này. Đa số lên án hành động quân sự mang tính xâm chiếm, đe dọa của Nga. Hãy tự xác định những điều đúng sai qua phân tích của chính mình với cái nhìn không thiên lệch (quả thật rất khó vì bất cứ ai cũng đều bị tác động của môi trường bên ngoài vào suy nghĩ và tư tưởng của mình). Riêng ý kiến mình như sau:

1.Thực ra hiện nay, thể chế đang ngự trị ở Nga vẫn có hơi hướng độc tài, không dân chủ. Điều này chắc rất ít người ở nước ta biết. Chế độ độc tài thể hiện ở cái cách Pu-tin lên nắm quyền (hai lần) và người ta cảm thấy nó mang “hơi hướng mật vụ” vốn là nghề của Pu-tin.

2.Tính(chủ nghĩa) dân tộc Đại Nga vẫn còn trong lòng người Nga hiện nay. Người viết suy nghĩ này có cảm tưởng người Nga có mặc cảm, chưa được châu Âu đối xử công bằng như là một cường quốc, mà đáng lí họ phải được đối xử. Người Nga vẫn còn bị coi chưa hẳn có tư tưởng muốn hòa hợp vào thế giới và vì thế vẫn bị đối xử (có thể thôi) như hồi chiến tranh lạnh, nghĩa là bị phân biệt, không như một phần của châu Âu, là công dân châu Âu. Mặt khác, người Nga cũng muốn thế giới hoặc châu Âu phải tôn trọng mình, mình phải là bộ phận lãnh đạo thế giới.

3. Những người gọi là “kẻ thù cũ” trong thâm tâm không muốn một nước Nga hùng mạnh, không muốn chia sẻ quyền lãnh đạo thế giới với người Nga, chưa coi Nga là đồng minh. Nước Nga đã cản trở quá nhiều sự kiện xảy ra trên thế giới, nước Nga muốn chứng tỏ thế giới không là một thế giới đơn cực, vẫn có những lực lượng có thể ngăn cản hành động của Phương Tây, ít nhất là Nga.

4.Người Nga không thể nhượng bộ và có quá nhiều kinh nghiệm với Phương Tây từ chuyện bức tường Béc linh (Phương Tây hứa sẽ giữ nguyên trạng Đông Âu, sân nhà chịu ảnh hưởng của Nga(Liên Xô) cho đến chuyện đồng ý vùng cấm bay ở Nam Tư và ngay cả thỏa thuận Y-a-nu-kô-vic kí (nhượng bộ)với lực lượng biểu tình và Phương Tây, vẫn cứ bị ném vào sọt rác, cho là một chuyện đã rồi.

5.Từ sự kiện Crimea trở về với Nga, mình không sợ mà hi vọng sẽ đến thời điểm thác Bản Giốc, Mục Nam quan, Hoàng Sa và những phần đất ta bị ép ký vừa qua với Trung Quốc, sẽ trở lại Việt Nam chứ không sợ Việt Nam trong đó có Hoàng Sa, Trường Sa, Gạc Ma sẽ bị trưng cầu ý dân để về với Tàu khựa.

6.Chuyện thu hồi Crimea về với Nga làm quá nhanh và như Nga đã có ý đồ chuẩn bị trước khiến người ngoài nhận định đó là cuộc xâm lược. Việc làm này, Nga đã tự phá vỡ những điều đã cam kết bằng các hiệp định quốc tế khi Liên Xô tan rã và điều đó là điểm yếu, là sai lầm (nếu có thể gọi như vậy) khiến Nga bị cô lập.  Nhưng theo tôi, nước nào cũng vậy, khi có đủ điều kiện và trong hoàn cảnh như Nga, cũng sẽ hành động như Nga.

Và nếu như sau 200 năm nữa (hoặc 50 năm như Crimea), có điều kiện, ta sẽ thu hồi lại Bản Giốc, Ải Nam quan, Hoàng Sa, Gạc Ma, người Việt Nam lúc đó (là con cháu của chúng ta hôm nay), chúng nó có đồng ý về với Việt Nam không? (Với điều kiện lớp con cháu phải được học lịch sử cặn kẽ, biết về hải chiến 1974, chiến tranh biên giới 1979, hải chiến Trường Sa 1988). Tôi tin là chúng nó sẽ đồng ý. (Người đọc lí do này cũng cần phải biết vì sao, Crimea đang từ của Nga lại chuyển sang cho U-crai-na thời Khơ-rút-sốp).

Vì vậy, càng thấm thía câu nói của Sớc-sin: “Bạn bè là nhất thời, chỉ quyền lợi quốc gia là vĩnh cửu” và mới hiểu nỗi đau làm dân của nước nhỏ, yếu, thậm chí là hèn nữa, một khi không có minh chủ.

                                           Vinh Anh 23/3/14- Ngày mưa, không ra Bờ Hồ ủng hộ Minh Hằng được nên cứ áy náy trong người

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét