Giữa Sài Gòn
sáng nay
bỗng gặp
mùa thu ...
Gió se se
rung mơ hồ cành me
áo em mặc đọng chút vàng nắng lá
từ góc phố bừng lên
tiếng cười ai nghiêng ngả
hoa cúc vàng ... vàng cho nhớ nôn nao
ngắm hàng cây trong vô vàn âm thanh lao xao
lọc đi những tiếng ồn ào
chỉ giữ lại trong ta
ngọt ngào thu thi vị ...
em có thể đời thường hơn thi sĩ
vẫn mê hồn ... thành phố sớm mùa thu .
Gió từ phương nào, gió mang lời ru
vi vu nắng, nắng mang hơi ấm
sớm thu hỡi, lòng sao xáo động
thoáng một chút thôi đủ day dứt dặm trường ...
Thu đó mà làm ta vấn vương
thu đó mà làm nên nỗi nhớ
ta thương em và đó là duyên cớ
một cánh lá rơi cũng nhớ lắm Sài Gòn .