Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Bông hồng và rào thépgai

BÔNG HỒNG VÀ RÀO THÉP GAI
Hôm nay lên mạng, thấy hàng rào giây thép gai được tháo gỡ, chở về nơi tập trung. Tấm rào thép gai ngoài cùng được cài một số bông hồng, thoáng thấy lòng nhẹ hơn một chút. Một là chiến tranh, một là tình yêu. Người như nổi gai vì sự tương phản.
Có quá nhiều nỗi đau trong mấy ngày gần đây. Tại sao? Không trả lời được một cách trọn vẹn. Lý giải nó mất nhiều thời gian. Mình đọc các tin về biểu tình và khá nhiều ghi chép, nhật ký hậu biểu tình từ 10-17/6 ở Hà Nội, Sài Gòn và Bình Thuận, trước những hành vi ác độc đánh người của an ninh, uất ức, cứ nấc từng cơn như có hòn gì chắn trong lồng ngực.
Cứ ngao ngán một câu hỏi: Sao những người được mệnh danh là “Vì nước quên thân, vì dân phục vụ” lại có thể hành động dã man, ngang nhiên hạ những cú đấm cái đá như vậy xuống thân thể những người đáng tuổi em mình, với đồng bào của mình, thậm chí cả những bậc cha chú của mình. Trong đầu mình lại lơ mơ: không hiểu những con người đó được nuôi dưỡng và giáo dục để làm gì, có phải họ đã được đào để đến nỗi mất nhân tính, để làm những chuyện mà bất cứ ai sống trên đời nếu có chút hiểu biết, cũng không nỡ nào.
Tôi, một cựu chiến binh, cũng gọi là từng gặp những cảnh tang thương lửa máu trong chiến tranh, đã gặp những người là kẻ thù, trong hoàn cảnh có thể xả súng mà vẫn không nỡ bóp cò. Tại sao? Tôi không giải thích nổi khi trong tôi vẫn nghĩ, họ vốn là đồng bào của mình. Có lẽ vì thế, tôi không dám bóp cò súng. Cũng có thể có một lý do khác, mơ hồ nhưng nhân bản, con người có những việc không thể được làm.
Nhìn những bông hồng trên giây thép gai, tự hỏi nghĩ những bông hồng có lặng im? Những chuyện xảy ra ở nước ta hôm nay cũng từng xảy ra ở nhiều nơi khác. Hình ảnh cảnh sát U-crai-na quỳ, cúi đầu xin lỗi nhân dân là một điển hình cho sự hối hận của những kẻ có những lúc không hiểu điều quý giá của con người, đó là con người có tâm hồn biết lay động, biết rung cảm trước nỗi đau và biết việc phải làm để giảm nhẹ đi nỗi đau. Tôi nhớ lại hình ảnh những năm 2011-2012, trong đoàn biểu tình, có những người chia sẻ chai nước mà họ được tiếp tế, cho cảnh sát. Họ vẫn là con những người hiểu được điều đúng cái sai đấy chứ? Nhưng hơn tất cả, trong họ có trái tim biết đồng cảm với đồng loại.
Các bạn cảnh sát, các bạn an ninh đang phải giấu mặt, để phải thực thi những việc làm ác độc, mà có thể trong các bạn có người không muốn. Các bạn hãy nhớ hình ảnh quỳ gối của an ninh xứ U-crai-na mà tu tâm tích đức. Nhưng trước hết, nhìn bông hồng cài bên hàng rào giây thép gai, các bạn hãy biết, trong mỗi con người luôn vẫn có nhịp đập của trái tim nhân hậu, biết cảm nhận cái đẹp, dám bênh vực kẻ yếm thế.







Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Chuyện của nửa tháng sáun

Chuyện của nửa tháng sáu

Mấy ngày nay (từ10 tháng 6) tưởng thường mà trĩu nặng (Chẳng là mình hay nghĩ(!) Vợ nó bảo tự dưng cứ rước nỗi khổ vớ vẩn vào cho nó nặng thân). Đời vẫn có thằng ngu như thế!
Đầu tiên là chuyện Quốc hội họp với bộ luật Đặc khu. Nghe chừng dù vận nhiều võ nhưng khó thông qua được, vậy là xin rút. Một trong những quyết định hiếm có của Quốc hội (Nói Quốc hội quyết cho oai thôi, đằng sau nó quyết mới là quan trọng)
Sau đó là chuyện hài về hậu Đặc khu. Xem hài xong rồi bực. Một dàn diễn viên ngô nghê cùng với mặt ông luật sư nào đó lên TV (tên gì chẳng thèm nhớ nhưng rõ ràng ông này nên đi làm lính đánh thuê cho an ninh hay tuyên giáo) phê phán những người đi biểu tình ở Bình Thuận, bị chính quyền của nhà đài coi là phần tử bạo loạn với nét mặt và giọng điệu “rất chi” là nghiêm trọng mang tính đe dọa với chất an ninh thấm đẫm, y trang kiểu “quan chi phụ mẫu”: “Những người phạm tội (bạo loạn, gây rối, cản trở người thi hành công vụ…) cao nhất có thể bị kết án tù chung thân”. Ý ông ta là lấy cái tù chung thân ra đe (Mà cái nước mình tội đó phạt nặng thật. Kinh. Cũng nghe trên VTV, các nước khác nó phạt đến 10 năm). Sau đó là dàn diễn viên đóng vai “dại dột nghe bọn kích động”. Chẳng hiểu sao, tất cả đều trần trụi. Sau này hiểu ra, hóa ra cảnh đó là chỉ dân nghiện. Theo mấy tay này(có tay thì cho nhìn rõ mặt còn lại thì đều che mặt) mỗi lần đi được nhận 2, 3 trăm nghìn (hôm nay một vị đại tá công an phía Nam còn nói giá cao hơn: từ 500 đến 800 ngàn cơ). Thật giả thế nào có trời biết, ông đại tá an ninh biết, dân Phan Rí Cửa biết, còn mình thì nói kiểu gì cũng không tin và nói thật đã từ lâu, mình không tin những câu chuyện được dàn dựng để tuyên truyền như vậy. Mình nghĩ, chẳng biết đúng không, cách tuyên truyền đó chỉ chứng tỏ sự yếu thế, yếu lý lẽ, yếu chứng cứ và cứ thẳng thừng ra, chẳng có căn cứ pháp luật gì hết. Nghĩa là yếu trăm thứ trở lên.
Tháng này có chuyện về từ ngữ. Mình muốn nói về vài từ ngữ được xử dụng với nghĩa không êm ái lắm, mà tháng này nhiều người hay dùng, có thể nói là lạm dụng. Có điều những người lạm dụng phải là những người có quyền nói hay được phép nói. Đó là các từ “bị kích động, lợi dụng lòng yêu nước, bị lôi kéo, bị mua cuộc, âm mưu bạo loạn, lật đổ, gây rối, cản trở người thi hành công vụ, phần tử phá hoại và cả nói xấu lãnh đạo trên mạng… mà ngày 17/6, tổng bí thư khái quát thành “những thành phần bất hảo”. Những từ đó, các quan sử dụng dễ dàng, nhẹ băng.
Vậy là, họ, những người dân lành, sau những nhẫn nhục không thể chịu đựng vì những tai ương cuộc sống giáng xuống, sau cơn phẫn uất, họ xuống đường phản đối, đòi lại sự công bằng, phút chốc trở thành kẻ bị kích động, bị lợi dụng lòng yêu nước, bị lôi kéo, mua chuộc, có âm mưu bạo loạn trở thành những kẻ phá rối, cản trở người thi hành công vụ. Nếu nặng hơn, họ bị kết án là những phần tử phá hoại, nói xấu mâm mưu lật đổ chính quyền.
Họ đâu được thanh minh. Trong muôn sự ức chế của cuộc sống sẽ tạo ra sự phẫn nộ. Để rồi phút chốc từ người dân lương thiện, cả cuộc đời gồng gánh gió sương, phút chôc thành kẻ bạo loạn, lâm vòng lao lý.
Tổng bí thư gọi chung họ là thành phần bất hảo được không? Nhưng ông không thể không biết nguyên do của nó, cái lý do ông biết và ông cố tình lờ đi.
Ôi chao, làm người Việt Nam lương thiện khó làm sao! Kích động một người dân Việt dễ thế ư? Tư cách một người Việt rẻ mạt thế. Giá trả cho họ rồi để họ mang danh thành phần bất hảo chỉ đáng 300-800 thôi ư?
Khi những vị có chức sắc vô tư dùng các từ đó tức là họ đã vô tình (có kẻ đã thực sự cố ý) đánh giá thấp, hạ thấp  nhân phẩm con người Việt. Các vị liệu có biết?
Ra ngoài giao lưu với mấy cụ cùng trang lứa, tức anh ách, bởi đa phần các cụ cũng chỉ hiểu “có chuyện biểu tình là do bị thế lực thù địch kích động, cũng chỉ hiểu  chung chung là trong dân có uất ức, có oan trái. Nhưng các cụ chưa hiểu bản chất vì đâu mà có biểu tình. Mà đã nói là chỉ hiểu chung chung, thì tức là chưa nắm được vấn đề. Cái sự hiểu của chúng ta nói chung là hời hợt như vậy đấy! Đó là kết quả của hơn nửa thế kỷ dân Việt chỉ biết “sống và làm theo” lặng lẽ như một đàn cừu. Nặng nề và quái gở hơn, hễ cất tiếng nói phản biện là biến thành phản động và thù địch. Thử hỏi, muốn làm bạn với thế giới mà cứ lại tự tách mình khỏi thế giới, “chuyện nội bộ nước tôi để tôi lo, mọi sự khác biệt đều được giải thích với lý do mỗi nước có luật lệ riêng của nó”, cứ kiểu một mình một đường nói vậy thì kết bạn được với ai? Với những kiến thức của thế kỷ trước, thời chỉ có báo Nhân Dân và đài Tiếng nói Việt Nam song ca, lúc nào cũng chỉ biết ca bài ca “tin tưởng tuyệt đối vào đảng”: “Phản đối hay biểu tình gì thì cũng phải đúng luật pháp, phải có luật chứ…”  Mình chêm ngay phát: “Liệu thực sự có luật ở nước ta?” và thêm nữa: “Thế các cụ có biết mấy chục năm nay rồi, Quốc hội không đẻ được luật biểu tình, luật hội đoàn không…” Các cụ ngó lơ, coi như không nghe thấy. Buồn cho đất nước, sao đến lúc này, vẫn “rất chi” là nhiều người như các cụ. Hình như cái Đặc khu cũng làm các cụ cảm thấy bất an, mùi Tầu khựa nồng khai be bét (Đề tài này thì cụ nào cũng biết, cũng tham gia được). Khiêm tốn hỏi các cụ: “Nghe các cụ nói, thấy sự phê phán “rất chi” là sâu sắc, nhưng nếu chúng ta chỉ nói cho chúng ta nghe, có khác gì chúng ta ngửa cổ nhổ nước bọt lên trời… Ấy là ý tôi phải tìm cách khác, phải “chửi” cho đúng địa chỉ… Cứ thế này thì chỉ ta chỉ “chửi” cho nhau nghe… Chán lắm!”
Đấy, chỉ mấy cái vớ vẩn đó cũng là tự mang họa vào thân, cứ làm cho cái tâm thần của mình thành nặng nề.
Mấy bữa nay (từ 12/6) tràn lan trên mạng clip với tiếng nói “rất chi” là dõng dạc của ông thượng tướng, Chủ nhiệm ủy ban Quốc phòng của Quốc hội, mà thấy tội cho ông ấy quá. Ông ấy không biết mạng mẽo đã đành xấu mặt riêng ông, nhưng mang danh cơ quan thẩm định của Quốc hội, mà ăn nói như vậy thì chẳng hóa ra làm xấu mặt luôn cả đám chuyên gia giúp việc ông ấy và cả đám 500 vị nghị sĩ kia nữa. Thấy lời nhà giáo Hoàng Ngọc Hiến như văng vẳng : Cái nước mình nó là như thế!
Vạy thì Quốc hội ta cũng là như thế, những đỉnh cao trí tuệ cũng là như thế! Các vị có biết các vị đang thay mặt quốc dân đồng bào, chịu trọng trách gánh vác các nhiệm vụ “rất chi” là nặng nề đó không? Tôi cho rằng không mấy người nghĩ đến trọng trách, các vị nghĩ đến ghế ngồi nhiều hơn.
Phần cuối, buồn hơn là chuyện những nghệ sĩ có tên tuổi, cũng được dân yêu mến (Phải nói thật là đại đa số người dân chỉ biết đến TV nước nhà, không biết được nhiều điều khác trên thế gian) thấy những trò của Xuân Bắc diễn là cười và Xuân Bắc nổi tiếng với các vai diễn trò (Các nghệ sĩ mà đài phát kèm cùng tạng Xuân Bắc, cũng đã đánh mất mình cũng ở những “lời hay ý đẹp” dạng Xuân Bắc).
Các bạn ơi, để có đất diễn, để có chỗ đứng trong xã hội, để nổi danh cho thỏa những ước muốn rằng ta đây là sự khác thường nhưng cũng có cả cái sĩ diện để che đậy sự sợ hãi bên trong sâu thẳm các bạn, các bạn đã đánh mất điều quý nhất của con người, đặc biệt lại là nghệ sĩ, đó chính là lương tâm các bạn. Người ta đang phỉ nhổ các bạn đó. Chắc các bạn chỉ sợ những kẻ hiểu biết. Các bạn đừng lên giọng dạy dỗ người dân về lòng yêu nước. Còn chút lương tâm nào các bạn hãy dành để cho con cháu. Thí dụ như con trai Xuân Bắc nói chuyện với bố về “đất nước” trong đoạn clip nói trên.
Qua những vai diễn “gặp gỡ cuối năm”, tôi không tin Xuân Bắc và các bạn nghệ sĩ của anh lại không hiểu vì sao có những ngày tháng 6 vừa qua, vì sao người dân lại xuống đường đông với những biểu lộ quyết liệt như vậy. Các anh/chị có thái độ như như đã thể hiện các vai diễn của mình trên TV chẳng qua các anh đang mơ hồ giữa chính trực và giả dối (thâm tâm các anh đang tự giả dối mình, XB còn giả dối cả với con trai), các anh còn thể hiện cách sống nhập nhằng nước đôi, chờ thời, ba phải. Và tôi nghĩ, Xuân Bắc và các bạn anh cũng biết, đó chính là lương tâm đểu giả của người nghệ sĩ.
Ôi tháng sáu, ôi mùa hè, ôi Quốc hội, ôi bạn bè, ôi lương tri con người, tất cả những gì hôm nay rồi sẽ qua. Sẽ có người muốn quên và có người muốn lưu giữ.
Vinh Anh-18/6/2018









Thứ Hai, 11 tháng 6, 2018

Nhặt nhạnh chuyện bên hồ

Nhặt nhạnh chuyện bên hồ hôm 10/6/2018

Chủ nhật 10/6/2018, ngày đẹp. Chẳng mấy khi cùng vợ con xuống đường đi bộ, quãng đường mà thành phố cho phép, cũng thể nhớ về tiên tổ, viếng vua Lý. Cái “thể” đó không có ý bỡn cợt, mà rất thật lòng, mong vua Lý thấu hiểu.

Đang trên thềm tượng đài thì chuông reo, ông bạn nơi xa hỏi “thời tiết” Hà Nội thế nào. Cất tiếng bỡn cợt tùy hứng: “Nhiều mây, lác đác mưa, mày muốn hiểu thế nào thì hiểu”. Nhác thấy một ông trung niên, đứng đơn côi bên một góc khu vực tượng đài cười thân thiện, tỏ ý muốn làm quen. Thời buổi thật giả khó lường, ai cũng phải cảnh giác là lẽ đương nhiên. Ỷ thế là người nhiều tuổi, sau khi tắt điện thoại, tiến về phía ông trung niên: “Không phải dân Hà Nội phải không?” “Cháu ở Hạ Long, nghe bác nói chuyện điện thoại, thấy có vẻ “người mình”… Cháu đi từ 4 giờ sáng…” Ôi chao mình cười cảm phục với tất cả cay đắng lẫn chua xót, nhận biết được nhau, thể hiện được lòng yêu nước thật gian nan. Tuy vậy vẫn dè chừng. Cảnh giác, cảnh giác, cảnh giác… Chẳng hiểu là tật xấu, thiếu lòng tin đó có tự thuở nào giữa người Việt với nhau?
Vợ ông trung niên tận Hạ Long, theo dõi từng bước đi của chồng, gọi điện:“Anh đang nói chuyện với mấy bác cựu chiến binh, trên này yên ắng lắm…” “Cẩn thận kẻo chúng nó trà trộn, giả vờ đấy…” Ôi đất nước tôi! Lại lời nhắc nhủ cảnh giác.
Tầm 9 giờ, chẳng có chuyện gì xảy ra, chúng tôi đứng chụp ảnh trước tượng vua Lý, cho nhau số điện thoại, phây búc rồi đi cùng nhau một quãng đường ven hồ, anh bạn trung niên bảo: “ Mắt rồng hơi bị phủ mờ, không được sáng, vận dân mình còn khổ…” Mình ngẫm, cái khổ theo dân mình đến bao giờ mới thôi đây.
Vậy là sáng nay có một niềm vui, thêm một người bạn mới.

Sau khi chia tay anh bạn mới, lại sang khu vực tượng đài, chờ vợ, đón con. Thân phận đàn ông mình là như thế. Thấy phía góc đường có tiếng loa công an yêu cầu giải tán và đám đông tập trung ra tận giữa đường, ngày càng đông. Chuyện dân oan. Những bà tuổi mà mấy chú công an sắc phục hẳn hoi phải gọi bằng mẹ, bằng chị đang nói về nỗi oan của mình. Nghe nhiều rồi nên thoáng qua là hiểu đó là oan về đất đai: “ Đặc khu ư, đền một bán mười thì chúng tôi sống thế nào?” Chuyện cũ, đã rất xưa, rõ rành rành ở khắp nơi trên đất này hôm nay, bao giờ mới hết?
Chuyện buồn thêm, một chị dân oan, người gầy và mềm như ngọn rau xanh, tựa gốc cây kêu khóc. Công an nổi thì huýt còi yêu cầu giải tán, công an chìm thì lố nhố bao vây chung quanh gốc cây, nơi chị đứng kêu gào, khóc lóc và trà trộn trong đám đông người dân “hiếu kỳ”, thêm nữa là dân phòng. Có lẽ, lực lượng an ninh các kiểu chưa khi nào được bố trí dày đặc như hôm nay. Trời phú cho mình con mắt phân biệt đó. Một chiếc xe cứu thương trôi nhẹ đến bên gốc cây chị đứng, có một chị gái khác khỏe mạnh, ủn chị ngã dúi dụi trước cửa xe. Tiếng dân tình nhao nhao kêu chị gái kia nhẹ tay, cấp cứu thì sao lại đẩy người ta thế. Chị gái dạt ra ngoài cho mấy anh dân phòng và mấy cậu thanh niên rất chi là mạnh khỏe bê chị và giữ chị ở lại trên xe, không cho xuống. Một ông dân phòng cỡ ngoài sáu mươi: “Phải đưa con thần kinh đó đi…” Một ông già đứng bên ông hét vào tai ông dân phòng: “Ông có nói thật suy nghĩ của ông không, ông có bằng cớ cho rằng chị ấy thần kinh không?” Ông dân phòng lảng đi chỗ khác.
Đám đông cũng dần tản ra, những vòng tròn sóng trên mặt hồ đã loang hết cỡ, mờ đi và tan mất chỉ còn lại ở sâu thẳm đáy hồ sự âm ỉ, sôi sục chẳng ai biết khi nào nó lại nổi sóng.

Trời đã nắng. Cái nắng tháng sáu làm mình mệt mỏi. Mệt vì cuộc đi chơi bộ của mình diễn ra không như ý. Người Hà Nội phải xấu hổ với cả nước, nỗi sợ mập mờ vô hình như treo lơ lửng trên đầu đã khiến người Hà Nội không dám thể hiện mình. Buồn cho Hà Nội quá khi có tin xe buýt bắt ở khắp nơi về đồn Long Biên gần hai chục người. Chưa thể hiện được bao nhiêu đã tan tác. Không buồn sao được?
Cậu sếp nhơ nhỡ công an Hoàn Kiếm đã nhẵn mặt mình qua các lần biểu tình hoặc đi thắp hương tưởng niệm nơi tượng đài, gặp mình trên hè : “Trưa rồi, bác về nghỉ đi…” Mình đứng lại: “Cũng muốn nghỉ đây… Nhưng mà, thấy cảnh chị dân oan vừ rồi,  buồn cho đất này quá…” “Bác ơi, người ta đã hoãn (đặc khu) rồi mà và có ông Bộ trưởng còn nói không có câu chữ nào nói tới Trung Quốc hết…” Như động phải “long mạch”, mình hỏi lại: “Thế cậu có nhận biết được trong từng câu chữ của luật có mùi Trung Quốc không? Cậu nói vậy là cậu nói không phải giọng của cậu. Tôi cảm thấy không phải giọng cậu và còn ngửi thấy cả mùi tầu bành trướng đấy… Một điều đáng buồn nữa, cậu ạ, đừng bao giờ biến những người yêu nước thành phản động và đối xử với họ như quân thù. Đấy không phải là sự khôn ngoan đưa dân tộc ta tới sự thống nhất và mạnh mẽ.” Lời qua tiếng lại một chút nữa đủ để cậu ta thoát khỏi mình và mình thoát khỏi cậu ta. Nói thật, chẳng ai muốn dây với hủi. Nói thế chứ nói nữa cũng bằng thừa. Cái sự nhận biết và thể hiện về lòng yêu nước đâu có khó, chỉ có điều quyền lợi đã gắn với người ta và làm suy nghĩ người ta biến dạng.

Mệt thật. Ra vườn hoa sau tượng đài ngồi nghỉ. Thấy mấy ghế đều dáng an ninh chiếm cứ. Có một chiếc chỉ có một người ngồi với 2 quyển sách dày cộm. Nhìn lướt thấy cuốn sách của ông nhà văn xưa sống ở Đức nay đã hồi quốc. Vốn không ưa ông này từ ngày ông ấy đứng trên nóc xe thương binh trước đại sứ Tầu, phất cờ đỏ và có nghe thêm tư tưởng phản biểu tình của ông ấy nữa. Nhưng hôm rồi đọc được lời tuyên bố “không đặc khu” của ông, bèn hỏi cậu thanh niên: “ Đọc Quyên của ông này chưa? Vậy là làm quen nhau.
Hóa ra, cậu thanh niên là giảng viên đại học. Có thế chứ! Hỏi tại sao ngồi đây mà không tham gia vào đám đông bên kia (chỉ sang chỗ tượng đài). Cậu ấy nói không. Mình cứ phang đại: “Nghề của cháu, có hiểu biết như cháu, sẽ có tác động tốt, thôi thúc được nhiều lớp trẻ, học trò của cháu đến với công bằng và tự do… Chẳng phải vô lý mà cháu ra ngồi đây…”
Chỉ nhận được lời nói nhỏ nhẹ: “Ở địa vị cháu khó lắm”. Kể luôn chuyện một thày giáo năm nào cũng cho học sinh làm lễ tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh ở Hoàng Sa trong lớp của mình. Sức yếu đấy, chỉ làm ở trong lớp của mình thôi nhưng mà đất này có được mấy ai. Nghĩ, nước mình còn nhiều trí thức như cậu cháu này lắm. Buồn!

Điều không quên nhặt chuyện trong ngày hôm qua là chuyện muôn thuở sau mỗi lần xuống đường. Đó là chuyện bắt bớ và chuyện nhưng người bạn phải vất vả “đi đòi người.” Hôm qua chúng tôi phải cùng nhau dầm mưa đi đòi các bạn đến tận nửa đêm.
Bắt bớ là chuyện thường ở đất nước này. Bắt không đủ lý lẽ pháp luật cũng là chuyện thường ở đất nước này. Vậy mà cứ động nói đến dân chủ là đất này cứ giãy nảy lên như đỉa phải vôi. Chúng tôi không dám nhận mình là những người đấu tranh cho tự do dân chủ nhưng chúng tôi đòi được xử công bằng, đúng pháp luật đã được các ông bà nghị sĩ nước này “bấm nút” thông qua trong hội trường máy lạnh bằng tiền đóng thuế của nhân dân.
Chuyện bắt người, xét xử phải được công khai, đúng pháp luật. Một điều tưởng như đơn giản, ai cũng nói được và ai cũng hiểu nhưng không có ở đất này. Vậy thì công lý ở đâu? Đất này có công lý không hay chỉ có sự tùy tiện, ngồi xổm trên pháp luật để xét xử những người đi đòi lẽ công bằng, những người khác chính kiến. Một chi tiết thêm khi nói về luật pháp, mình nói với cậu công an: “Các ông bắt người, kết án cả chục năm tù vậy mà hôm trước hôm sau thả anh ta đi Đức…” Cậu sếp nhơ nhỡ của quận Hoàn Kiếm kia có vẻ không biết chuyện luật sư Nguyễn Văn Đài bị đất nước “chối bỏ” hay lý lẽ không thuộc cậu ta. Đương nhiên rồi, nếu nói chuyện chủ quyền, an ninh hay bất kể thành phần lãnh đạo nào, đều rất khó nói với dân.
Lại một điều buồn khi nghĩ đến thân phận làm công dân Việt Nam.


Vinh Anh-11/10/2018

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2018

Từ tuyên bố anh Phúc...

Từ lời tuyên bố của anh Phúc hôm nay nhớ đến những lời nói “đanh thép, hùng hồn, nức lòng dân” hôm qua của anh Ba Dũng.

Bên lề Quốc Hội họp kỳ này(chẳng nhớ khóa mấy nữa. Hôm nay là ngày 8/6/2018 đang cuối kỳ họp). Sau những phong ba bão táp mà dân mạng bàn về dự án 3 đặc khu kinh tế: Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc, thấy anh Phúc, đương kim thủ tướng tuyên bố với chất giọng “hùng hồn, tự tin”: ( báo mạng 24h)
Thủ tướng cho rằng phải là sự phát triển bền vững, đảm bảo độc lập chủ quyền, tự do của đất nước một cách lâu dài, đảm bảo quyền lợi quốc gia dân tộc một cách căn bản, xuyên suốt trong quá trình gìn giữ non sông đất nước Việt Nam của chúng ta.
Ông lưu ý thêm, đây là đất thuê, và đều theo quy trình hàng năm UBND trình HĐND giá thuê đất chứ không phải giao vĩnh viên như nhượng tô, nhượng địa ở Hồng Kông trước đây.
Trong vấn đề này, Thủ tướng khẳng định để an ninh quốc gia, an ninh kinh tế đi liền với nhau trong xây dựng đặc khu. Vì thế, mọi người không lo một nước hay quốc gia gia nào đó đầu tư độc quyền trong vấn đề này. “Nhưng tất nhiên phải thiết kế cụ thể, tạo ra 1 khung pháp lý cần thiết” – Thủ tướng nói thêm.
 Thủ tướng nói và nhấn mạnh, chúng ta phải tạo thể chế, môi trường đầu tư tốt để có thể cạnh tranh được, các chính sách này phải vừa tạo thuận lợi cho nhà đầu tư nhưng đảm bảo quyền lợi quốc gia, dân tộc là tối thượng.
Liệu có tin được những lời ông Phúc nói không? Là thằng dân, tôi rất muốn tin. Chẳng gì những người thuộc thế hệ tôi, cũng đã trải qua những lần đã tin rồi mất nhiều lần với ông bạn vàng này, nói cho ngắn, từ những ngày xảy ra các vụ “nạn kiều” vào cuối những năm 1970, những ngày họ bỏ dở cầu Thăng Long, bỏ dở nhà Bưu Điện Bờ Hồ…
Thế hệ chúng tôi, những người ngang lứa với ông Trọng tổng bí thư, hiểu Trung Quốc hơn lứa ông Phúc.

Và gần đây thôi, chúng tôi cũng đã từng tin, khi ông cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói ở Phi-líp-pin (báo mạng Vnexprees)
"Việt Nam đã chịu nhiều đau thương mất mát từ các cuộc chiến tranh xâm lược. Vì thế, chúng tôi luôn tha thiết có hòa bình, hữu nghị để xây dựng và phát triển đất nước. Chúng tôi không bao giờ đơn phương sử dụng biện pháp quân sự, không bao giờ khơi mào một cuộc đối đầu quân sự, trừ khi chúng tôi bị bắt buộc phải tự vệ".
"Chúng tôi đã hết sức chân thành, thực tâm, thiện chí và kiềm chế, nhưng câu trả lời hiện nay là Trung Quốc ngày càng gia tăng sức mạnh, các hành động uy hiếp và xâm phạm, rồi liên tục vu khống và đổ lỗi cho Việt Nam. Những gì mà Trung Quốc đang làm khác rất xa những gì mà Trung Quốc nói", Thủ tướng cho biết.
Người đứng đầu Chính phủ nhấn mạnh: "Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng. Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó".
"Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế", Thủ tướng nói tiếp.

Tôi không phủ nhận có những điều ông Phúc nói và làm khác với anh Dũng, thí dụ như đang trong nhiệm kỳ của ông, ông đi khắp các địa phương và hô hào tất cả đều phải “tiến lên đầu tầu”. Điều đó thể hiện sự quyết liệt và mong đợi đến nao lòng nơi ông. Tôi hiểu làm người đứng đầu Chính phủ, ông phải làm như vậy.
Nhưng còn đối ngoại? Ông từng tuyên bố “Không thể có một Fomosa thứ hai.” Chúng tôi kỳ vọng vào sự kiên quyết của tuyên bố này, nhưng rõ ràng, cái độc hại vẫn cứ tiếp diễn. Nó tiếp diễn trong âm thầm và dân đen không thể có bằng chứng. Có những bằng chứng thật nhưng luôn bị những nhà chức trách lờ đi: cá vẫn chết, nhà máy giấy Hậu giang gây ô nhiễm, Fomốa chôn các chất độc hại bị bắt quả tang, cho phép đổ chất thải của các nhà máy nhiệt điện xuống biển và đặc biệt chất thải từ các nhà máy nhiệt điện ở Ninh Thuận.
Đương nhiên là những việc đó, các anh và đám khoa học bậu sậu đều tuyên bố để người dân hiểu được, tất cả “vẫn trong trạng thái cho phép”. Nhưng bệnh tình đến với người dân không đến ngay, nó âm thầm gậm nhấm sức khỏe. Các loại ung thư không đến ngay dù nó đang nhan nhản và nó cũng âm thầm tiêu diệt từng người một. Điều này thì ai cũng biết, chị Kim Tiến càng biết. Nhưng biết rồi thì sao? Sự việc đã rồi. Người chết thiệt thân! Gia đình mang nỗi oan trái tức tưởi kêu ai bây giờ. Kêu Đảng và Chính phủ ư? Dân đen đã biết tiếng kêu đó vang như thế nào rồi.
Về “đoạn” tuyên bố đối ngoại “hùng hồn” này, tôi sợ hai anh giống nhau. Rất mong nếu chuyện “bấm nút” xảy ra, sự việc sẽ khác. Anh Phúc đương chức sẽ cụ thể những vấn đề về chủ quyền rõ ràng hơn và đừng mắc mưu thằng Tầu.

Nói chuyện các ông lớn một tí để nói chuyện các ông bà nhỏ hơn.
Làm thế nào để dân tin có “phát triển bền vững và cả bảo đảm chủ quyền”. Các vị lãnh đạo nên nhớ là các vị phải nói được tiếng nói của người dân, nói bằng tiếng nói của người dân. Nếu các vị nói tiếng người dân thì các vị hãy tự hỏi:
Dân còn tin Trung Quốc nữa không mà ông Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng Bộ KH&ĐT lại nói "Dự thảo không có một chữ nào về Trung Quốc, chỉ có những người cố tình hiểu theo hướng đó và đẩy vấn đề lên, chia rẽ quan hệ ta với Trung Quốc". Thưa ông Dũng, dân chúng tôi không “đẩy vấn đề lên”. Trung Quốc nó là như vậy. Thằng dân thường thì chưa có máu bành trướng nhưng leo lên làm lãnh đạo là có máu đại hán ngay. Nó từ trong “thâm căn cố đế” rồi. Chỉ có ông hoặc là đang đại diện cho một lớp tư bản đỏ, được chia sẻ lợi ích trong 3 cái “đặc khu”đó hoặc là ông đang làm tay sai cho giặc Tàu mà thôi. Ở vị trí một chính khách mà phát biểu như vậy, thật quá ấu trĩ!
Vậy thì sao khi “Bộ Chính trị đã quyết, Quốc hội chỉ bàn cách ra luật” hở chị Ngân. Mấy ngày qua, chị thấy BCT đã kín kẽ mọi vấn đề chưa? BCT đã đủ khả năng thay mặt 90 triệu dân Việt chưa? Nếu như BCT đã đủ lẽ rồi thì chị cho đánh giá, cho nhận xét ý kiến dân đen và trí thức những ngày qua là như thế nào? Còn tôi, tôi nhận thấy, chưa khi nào lại có nhiều ý kiến đóng góp của mọi tầng lớp chí lý và rõ ràng cho Đảng, Quốc Hội như cái dự thảo đặc khu này hết. Chưa bao giờ chị Ngân ạ và vì thế chị hiểu lòng dân rồi chứ?
Với ý kiến chuẩn bị “lót ổ cho phượng hoàng” của ông Uông Chu Lưu, tôi chỉ thấy một điều mà dân đen đã chỉ ra, ngày nay, đặc khu kinh tế của ta đã khác với thời Thẩm quyến của ông Đặng bên Tầu. Ông Đặng thành công ở Thẩm Quyến nơi gần Hồng Công và cũng có thất bại tại Chu Hải gần Ma Cao. Khi này thành công và khi khác thất bại cũng là điều đã xảy ra với điển hình nước Tầu mà các ông hay lấy làm gương cho dân chúng. Đừng nói nơi hơi xa xa, như Ấn Độ.
Còn với Việt Nam, chúng ta cũng từng hô hào mãi “rải thảm đỏ” đấy thôi. Có những ai thành công, lấy kinh nghiệm ở đó sát sườn hơn ông ạ. Nhưng nhiều người trong đó có tôi, không thích sự thành công của Samsung vì chính ông chủ của nó từng kêu lên “Việt Nam không làm nổi cái vít” và lãi lời họ đều mang về chính quốc hết. Cái chỉ số tăng mà người ta ca ngợi, tôi thấy có rơi vào dân lành đâu. Chúng tôi cũng biết, cái khu Công nghệ cao Hòa Lạc kêu gọi chán chê cả chục năm nay, mà có mấy ma dại nào đến làm ổ đâu. Ông đã “lót ổ” cho nó chưa và vì sao nó thế? Trả lời đi ông Uông? Nhưng kiểu gì thì kiểu, giàu có vươn lên kiểu gì thì giàu, đừng bán đứng giang sơn này cho ngoại bang, mà tệ hại nhất là ông bạn vàng 4 tốt đấy. Tôi thực sự không dám dạy bảo ai ngoài con cháu mình, nhưng vẫn phải khuyên các ông đừng giả bộ vô ý “nỏ thần trao tay giặc”. Hôm nay, thời người ta hay nói đến 4.0 chứ không phải thời Triệu Đà nhé các ông.


Vinh Anh-8/6/2018