Chuyện của nửa
tháng sáu
Mấy ngày nay (từ10 tháng 6) tưởng thường mà trĩu nặng (Chẳng
là mình hay nghĩ(!) Vợ nó bảo tự dưng cứ rước nỗi khổ vớ vẩn vào cho nó nặng thân).
Đời vẫn có thằng ngu như thế!
Đầu tiên là chuyện Quốc hội họp với bộ luật Đặc khu. Nghe
chừng dù vận nhiều võ nhưng khó thông qua được, vậy là xin rút. Một trong những
quyết định hiếm có của Quốc hội (Nói Quốc hội quyết cho oai thôi, đằng sau nó
quyết mới là quan trọng)
Sau đó là chuyện hài về hậu Đặc khu. Xem hài xong rồi bực.
Một dàn diễn viên ngô nghê cùng với mặt ông luật sư nào đó lên TV (tên gì chẳng
thèm nhớ nhưng rõ ràng ông này nên đi làm lính đánh thuê cho an ninh hay tuyên
giáo) phê phán những người đi biểu tình ở Bình Thuận, bị chính quyền của nhà
đài coi là phần tử bạo loạn với nét mặt và giọng điệu “rất chi” là nghiêm trọng
mang tính đe dọa với chất an ninh thấm đẫm, y trang kiểu “quan chi phụ mẫu”:
“Những người phạm tội (bạo loạn, gây rối, cản trở người thi hành công vụ…) cao
nhất có thể bị kết án tù chung thân”. Ý ông ta là lấy cái tù chung thân ra đe
(Mà cái nước mình tội đó phạt nặng thật. Kinh. Cũng nghe trên VTV, các nước
khác nó phạt đến 10 năm). Sau đó là dàn diễn viên đóng vai “dại dột nghe bọn
kích động”. Chẳng hiểu sao, tất cả đều trần trụi. Sau này hiểu ra, hóa ra cảnh
đó là chỉ dân nghiện. Theo mấy tay này(có tay thì cho nhìn rõ mặt còn lại thì đều
che mặt) mỗi lần đi được nhận 2, 3 trăm nghìn (hôm nay một vị đại tá công an
phía Nam còn nói giá cao hơn: từ 500 đến 800 ngàn cơ). Thật giả thế nào có trời
biết, ông đại tá an ninh biết, dân Phan Rí Cửa biết, còn mình thì nói kiểu gì
cũng không tin và nói thật đã từ lâu, mình không tin những câu chuyện được dàn
dựng để tuyên truyền như vậy. Mình nghĩ, chẳng biết đúng không, cách tuyên truyền
đó chỉ chứng tỏ sự yếu thế, yếu lý lẽ, yếu chứng cứ và cứ thẳng thừng ra, chẳng
có căn cứ pháp luật gì hết. Nghĩa là yếu trăm thứ trở lên.
Tháng này có chuyện về từ ngữ. Mình muốn nói về vài từ ngữ
được xử dụng với nghĩa không êm ái lắm, mà tháng này nhiều người hay dùng, có
thể nói là lạm dụng. Có điều những người lạm dụng phải là những người có quyền
nói hay được phép nói. Đó là các từ “bị kích
động, lợi dụng lòng yêu nước, bị lôi kéo, bị mua cuộc, âm mưu bạo loạn, lật đổ,
gây rối, cản trở người thi hành công vụ, phần tử phá hoại và cả nói xấu lãnh đạo trên mạng… mà ngày
17/6, tổng bí thư khái quát thành “những
thành phần bất hảo”. Những từ đó, các quan sử dụng dễ dàng, nhẹ băng.
Vậy là, họ, những người dân lành, sau những nhẫn nhục không
thể chịu đựng vì những tai ương cuộc sống giáng xuống, sau cơn phẫn uất, họ xuống
đường phản đối, đòi lại sự công bằng, phút chốc trở thành kẻ bị kích động, bị lợi
dụng lòng yêu nước, bị lôi kéo, mua chuộc, có âm mưu bạo loạn trở thành những kẻ
phá rối, cản trở người thi hành công vụ. Nếu nặng hơn, họ bị kết án là những phần
tử phá hoại, nói xấu mâm mưu lật đổ chính quyền.
Họ đâu được thanh minh. Trong muôn sự ức chế của cuộc sống sẽ tạo ra sự
phẫn nộ. Để rồi phút chốc từ người dân lương thiện, cả cuộc đời gồng gánh gió
sương, phút chôc thành kẻ bạo loạn, lâm vòng lao lý.
Tổng bí thư gọi chung họ là thành phần bất hảo được không? Nhưng ông không
thể không biết nguyên do của nó, cái lý do ông biết và ông cố tình lờ đi.
Ôi chao, làm người Việt Nam lương thiện khó làm sao! Kích động một người
dân Việt dễ thế ư? Tư cách một người Việt rẻ mạt thế. Giá trả cho họ rồi để họ
mang danh thành phần bất hảo chỉ đáng 300-800 thôi ư?
Khi những vị có chức sắc vô tư dùng các từ đó tức là họ đã
vô tình (có kẻ đã thực sự cố ý) đánh giá thấp, hạ thấp nhân phẩm con người Việt. Các vị liệu có biết?
Ra ngoài giao lưu với mấy cụ cùng trang lứa, tức anh ách, bởi đa phần
các cụ cũng chỉ hiểu “có chuyện biểu tình là do bị thế lực thù địch kích động,
cũng chỉ hiểu chung chung là trong dân
có uất ức, có oan trái. Nhưng các cụ chưa hiểu bản chất vì đâu mà có biểu tình.
Mà đã nói là chỉ hiểu chung chung, thì tức là chưa nắm được vấn đề. Cái sự hiểu
của chúng ta nói chung là hời hợt như vậy đấy! Đó là kết quả của hơn nửa thế kỷ
dân Việt chỉ biết “sống và làm theo” lặng lẽ như một đàn cừu. Nặng nề và quái gở
hơn, hễ cất tiếng nói phản biện là biến thành phản động và thù địch. Thử hỏi, muốn
làm bạn với thế giới mà cứ lại tự tách mình khỏi thế giới, “chuyện nội bộ nước
tôi để tôi lo, mọi sự khác biệt đều được giải thích với lý do mỗi nước có luật
lệ riêng của nó”, cứ kiểu một mình một đường nói vậy thì kết bạn được với ai? Với
những kiến thức của thế kỷ trước, thời chỉ có báo Nhân Dân và đài Tiếng nói Việt
Nam song ca, lúc nào cũng chỉ biết ca bài ca “tin tưởng tuyệt đối vào đảng”:
“Phản đối hay biểu tình gì thì cũng phải đúng luật pháp, phải có luật chứ…” Mình chêm ngay phát: “Liệu thực sự có luật ở nước ta?” và thêm nữa: “Thế các cụ có biết mấy
chục năm nay rồi, Quốc hội không đẻ được luật biểu tình, luật hội đoàn không…”
Các cụ ngó lơ, coi như không nghe thấy. Buồn cho đất nước, sao đến lúc này, vẫn
“rất chi” là nhiều người như các cụ. Hình như cái Đặc khu cũng làm các cụ cảm
thấy bất an, mùi Tầu khựa nồng khai be bét (Đề tài này thì cụ nào cũng biết,
cũng tham gia được). Khiêm tốn hỏi các cụ: “Nghe các cụ nói, thấy sự phê phán “rất
chi” là sâu sắc, nhưng nếu chúng ta chỉ nói cho chúng ta nghe, có khác gì chúng
ta ngửa cổ nhổ nước bọt lên trời… Ấy là ý tôi phải tìm cách khác, phải “chửi”
cho đúng địa chỉ… Cứ thế này thì chỉ ta chỉ “chửi” cho nhau nghe… Chán lắm!”
Đấy, chỉ mấy cái vớ vẩn đó cũng là tự mang họa vào thân, cứ
làm cho cái tâm thần của mình thành nặng nề.
Mấy bữa nay (từ 12/6) tràn lan trên mạng clip với tiếng
nói “rất chi” là dõng dạc của ông thượng tướng, Chủ nhiệm ủy ban Quốc phòng của
Quốc hội, mà thấy tội cho ông ấy quá. Ông ấy không biết mạng mẽo đã đành xấu mặt
riêng ông, nhưng mang danh cơ quan thẩm định của Quốc hội, mà ăn nói như vậy
thì chẳng hóa ra làm xấu mặt luôn cả đám chuyên gia giúp việc ông ấy và cả đám
500 vị nghị sĩ kia nữa. Thấy lời nhà giáo Hoàng Ngọc Hiến như văng vẳng : Cái
nước mình nó là như thế!
Vạy thì Quốc hội ta cũng là như thế, những đỉnh cao trí tuệ
cũng là như thế! Các vị có biết các vị đang thay mặt quốc dân đồng bào, chịu trọng
trách gánh vác các nhiệm vụ “rất chi” là nặng nề đó không? Tôi cho rằng không mấy
người nghĩ đến trọng trách, các vị nghĩ đến ghế ngồi nhiều hơn.
Phần cuối, buồn hơn là chuyện những nghệ sĩ có tên tuổi, cũng
được dân yêu mến (Phải nói thật là đại đa số người dân chỉ biết đến TV nước
nhà, không biết được nhiều điều khác trên thế gian) thấy những trò của Xuân Bắc
diễn là cười và Xuân Bắc nổi tiếng với các vai diễn trò (Các nghệ sĩ mà đài
phát kèm cùng tạng Xuân Bắc, cũng đã đánh mất mình cũng ở những “lời hay ý đẹp”
dạng Xuân Bắc).
Các bạn ơi, để có đất diễn, để có chỗ đứng trong xã hội, để
nổi danh cho thỏa những ước muốn rằng ta đây là sự khác thường nhưng cũng có cả
cái sĩ diện để che đậy sự sợ hãi bên trong sâu thẳm các bạn, các bạn đã đánh mất
điều quý nhất của con người, đặc biệt lại là nghệ sĩ, đó chính là lương tâm các
bạn. Người ta đang phỉ nhổ các bạn đó. Chắc các bạn chỉ sợ những kẻ hiểu biết. Các
bạn đừng lên giọng dạy dỗ người dân về lòng yêu nước. Còn chút lương tâm nào
các bạn hãy dành để cho con cháu. Thí dụ như con trai Xuân Bắc nói chuyện với bố
về “đất nước” trong đoạn clip nói trên.
Qua những vai diễn “gặp gỡ cuối năm”, tôi không tin Xuân Bắc
và các bạn nghệ sĩ của anh lại không hiểu vì sao có những ngày tháng 6 vừa qua, vì
sao người dân lại xuống đường đông với những biểu lộ quyết liệt như vậy. Các
anh/chị có thái độ như như đã thể hiện các vai diễn của mình trên TV chẳng qua
các anh đang mơ hồ giữa chính trực và giả dối (thâm tâm các anh đang tự giả dối
mình, XB còn giả dối cả với con trai), các anh còn thể hiện cách sống nhập nhằng
nước đôi, chờ thời, ba phải. Và tôi nghĩ, Xuân Bắc và các bạn anh cũng biết, đó
chính là lương tâm đểu giả của người nghệ sĩ.
Ôi tháng sáu, ôi mùa hè, ôi Quốc hội, ôi bạn bè, ôi lương
tri con người, tất cả những gì hôm nay rồi sẽ qua. Sẽ có người muốn quên và có
người muốn lưu giữ.
Vinh
Anh-18/6/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét