Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

CHÚNG TA ĐI MÀ KHÔNG BIẾT ĐI ĐÂU









Chúng ta đi mà không biết đi đâu

“Chúng ta đi mà không biết đi đâu”
Em đã nói được cái điều khó nói
Dấu ấn cuộc đời dẫu chỉ là sương khói
Một lát cắt cho đời thật không dễ đâu em
Nói được như em, rõ không phải người hèn!

Anh biết có nhiều người đang tìm lối ra
Cũng biết có nhiều người triền miên mòn lối nghĩ
Vòng kim cô quyền lực chứa rất nhiều phi lý
Chỉ có cánh đại bàng mới tới được trời cao
Và mắt chim ưng mới sánh được các vì sao!

Anh đã chán ngấy bởi rất nhiều thế hệ
Chân vẫn bước đều mà không biết đi đâu
Chiều sương sương cho chóng bạc mái đầu
Thấy ớn lạnh con đường cuối thế kỷ*
Có phải chúng ta đang bỡn cợt chân lý?

Bởi có rất nhiều người ngập ngừng tìm đường ra
Trong vòng xoáy quyền lực nhiều ràng buộc lắm lắm
Vận nước đòi dấn thân, chịu thiệt thòi cay đắng
Vượt được không em, trở ngại khó lường
Đường dài thăm thẳm, nỗi đời lắm đau thương
Người mở lối thường gặp nhiều bất trắc!

Và hôm nay, trên đường đi, anh có bạn, dẫu trời chiều tắt nắng
Vẫn thấy ấm lòng vì câu nói của em.

                                                                                                                                                Nô-en 25/12/2014

p/s:
Bùi Quang Vinh: Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà tìm



Nguyễn Chí Dũng: Tôi cứ suy nghĩ mãi về một điều,nếu chúng ta đi mà không rõ đi đâu, bằng cách nào, bao giờ đến thì không bao giờ chúng ta đi nhanh và bền vững được.