Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

Về tình yêu bóng đá và niềm vui thật

Về tình yêu bóng đá và niềm vui thật.


Tôi theo dõi trong cảm xúc để biết chứ không còn sự háo hức tươi trẻ màn đón U23 về nước. Nói không còn tươi trẻ bởi mình đã quá già để “đi bão” (cách đây 10 năm, tôi cũng đã hân hoan xuống đường vì chiến thắng nhất giải vùng Đông Nam Á của đội tuyển bóng đá đấy).
Trên mạng, đọc được rất nhiều nhiều giọng. Tôi chẳng phê phán nhưng cũng có nhiều ý bất đồng. Đó mới là xã hội, đó mới là đa giọng điệu. Chẳng việc gì phải tranh cãi. Ai cũng có thể tự do bộc lộ suy nghĩ của mình. Một lẽ công bằng ai cũng muốn.
Nhưng rồi bỗng nhận ra (cái nhận ra đó không hẳn là đúng với nhiều người) vì sao lại có cái vui của hàng vạn, hàng triệu người kia, phải có căn nguyên của nó chứ.
Tôi thử lý giải “cái bỗng nhận ra” đó cho bạn bè xem thế nào nhé.
Theo như tôi biết, cách nói của báo chí chính thống, thì dân tộc này có khối niềm vui. Ngày 30/4 là một ngày vui. Nó là ngày hội thống nhất non sông. Nhưng ngày vui đó có “một triệu người vui thì cũng có một triệu người buồn”. Vậy là ngày vui đó không trọn vẹn; Ngày vui chào mừng thành công sau những ngày họp Đại hội Đảng của những đỉnh cao trí tuệ, niềm vui đó là niềm vui giả, sau kỳ họp là những con số nói tới mục tiêu mà dân ta không biết bao giờ đạt được. Đó chỉ là ngày vui của một số ít người, của những người có quyền nói. Cái giả người ta biết cả mà chẳng ai dám nói; Ngày những người cầm lá phiếu đi làm nghĩa vụ công dân bàu quốc hội và các ban bệ gì đó cũng được ví là ngày hội non sông. Những ngày đó tuy rất ầm ĩ (không phải chỉ một ngày mà có khi kéo dài cả tháng và vô cùng tốn kém) nhưng nó cũng vô cùng giả. Người ta cầm phiếu đi bầu và làm cho xong chuyện. Người ta cũng nói đi bàu cử là yêu nước đấy nhé. Tôi nghĩ mãi không hiểu có ngày vui nào thật của dân ta không? Không thấy! Vậy thì còn mấy ngày tết, ngày xuân có vui không? Cũng vui đấy, cả dân tộc đều có mang nét mặt hân hoan, nhưng mà là hân hoan cầu mong niềm vui, là ước vọng năm nay sẽ vui. Nó không có, không hiện diện ra cái số vui của sự ấm áp, no đủ, hạnh phúc. May ra, nó được thể hiện thành cái vui nho nhỏ đoàn tụ trong các gia đình. Nó cũng không trọn.
Còn hôm qua, hôm qua ngày 28 tháng 1 năm 2018, là niềm vui thật. Cái thật xuất phát từ con tim và cũng nói thật, nó không bị cấm đoán của chính quyền. (Cũng có thể chính quyền bị quá bất ngờ, chưa có kinh nghiệm để hướng niềm vui đúng cách theo hướng chỉ đạo). Cái thật của hôm qua là cái thật của gần chục ngày lo lắng, tích tụ, hy vọng và thương cảm cho các bạn trẻ phải gồng mình sau những trận đấu căng thẳng. Cái thật của hôm qua cũng là cái mong muốn, chờ đợi của biết bao thế hệ đi trước. Nó không hẳn, nói cho sang trọng, vì tình yêu với Tổ quốc. Trước giờ khai mạc, trước giờ bóng lăn, nó chỉ là ý chí vượt qua từng cửa ải. Khi đã vượt qua, đã chiến thắng rồi thì tự nó, được tôn lên thành thứ tình yêu Tổ quốc sang trọng kia.
Và quả thật, nếu không được vào tứ kết, rồi bán kết, rồi chung kết, có ai kết tội các bạn trẻ không vì tình yêu Tổ quốc mà đá không?
Niềm vui hôm qua, trước hết nó là bất ngờ, sự bất ngờ nuôi tiếp niềm hy vọng. Niềm hy vọng khiến ta chờ đợi và mong mỏi. Nó đã rất gần với niềm tự hào, niềm kiêu hãnh và chuyển sang giai đoạn khác, vì màu cờ sắc áo, vì tình yêu Tổ quốc. Nếu chiến thắng thì khiến cho khối kẻ vố
n coi thường ta, phải ngả mũ.
Rồi nó đến. Thật sự là bỗng đến khi ta vượt qua cửa ải đầu tiên và các bạn trẻ đã nắm được thời cơ, còn cả dân tộc này chờ đợi và hy vọng.
Đó là niềm vui trong hy vọng, chờ đợi trong khắc khoải lẫn lo âu và đã sẵn câu nói trong đầu: “được như thế là quá tốt rồi”.
Dân mình lại được nghe: “lần đầu tiên một nước Đông Nam Á, được vào so tài ở châu lục”. Tôi nghĩ những ai có suy nghĩ như vậy là đã đi quá giới hạn của một sự đam mê, chúng ta có thể đạt được nó nhưng nếu vì nó mà bốc quá lên, thì đó là một sự háo danh, một mong muốn không chính đáng nữa.
Nếu nói cái vui không được của ngày hôm qua, tôi không chọn cho sự chuyển động 5 giờ đồng hồ trên đoạn đường ba chục cây số, tôi chọn cái báo công và cái Ga la chào mừng. Cái báo công thì khuôn mẫu, sáo mòn và… chỉ có ở ta. Cái Ga la đó không vui. Nó làm các bạn trẻ của ta mệt thêm. (Tôi nghe các ca sĩ, nghệ sĩ hò hét tôi cũng mệt luôn. Duy chỉ có đoạn xướng tên là tôi thấy được). Còn tại sao không vui mà lại đông thế? Các bạn trẻ hãy trả lời hộ tôi. Tôi thật sự không thể hòa vào được nó. Tôi chỉ nhận xét thôi.
Một số bạn so sánh con số hàng vạn người chen chúc trong ba chục cây số chào mừng đoàn U23 với các cuộc xuống đường chống Tàu, phản đối Fomosa, phản đối chặt cây xanh, vì môi trường. Tôi nghĩ so sánh đó nó không thật chuẩn. Nếu như chúng ta có một chính quyền của dân và vì nước thật xem, thằng Formosa liệu có nhởn nhơ được không? Thằng Tàu liệu có dám gậm dần biển đảo của ta không? Những ngày chúng ta xuống đường vì cây xanh, vì môi trường hay phản đối giàn khoan 981 cũng hùng hậu ra phết đấy chứ.
Chuyện xuống đường vì môi trường, chống Tàu và chuyện xuống đường vui vì bóng đá là chuyện khác xa nhau.
Xuống đường vì phản đối đâu có vui. Xuống đường với niềm uất ức chất chứa thì vui sao được. Đấy là những người xuống đường hoàn toàn tự giác, không được phép của nhà chức trách, luôn biết có những chiếc xe buýt đỗ gần đó, sẵn sàng hốt chúng ta vào đồn, gây khó dễ cho gia đình con cái, thậm chí bắt bỏ tù. Nhưng nhìn đoàn người xuống đường những lần đó, cũng thấy rạo rực lắm rồi. Chỉ biết rằng, xuống đường có sự đồng thuận của Nhà nước và xuống đường với xu hướng phản đối các xử sự sai trái của Nhà nước là hai sự việc đối chọi hẳn nhau.
Và mới thấy, niềm vui thật của dân tộc ta ít quá. Buồn thay! Vậy là chỉ nhận ra, mỗi bóng đá cho ta xuống đường với niềm vui thật sự. Niềm vui không bị ngăn cấm.


Vinh Anh 29/1/2018

Thứ Tư, 24 tháng 1, 2018

Cảm xúc từ bóng đá

Cảm xúc từ bóng đá


Ngày nhỏ mình mê bóng. Thành phố Cảng nơi mình sống, cả tuổi thơ và tuổi niên thiếu, ngày nào cũng qua sân bóng thành phố, sân Sông Lấp, không đá bóng cùng lũ bạn thì đứng hóng các bậc cha anh bàn về bóng đá, nói về từng đội, từng cầu thủ và không thể thiếu những bình luận về đội Cảng quê mình. Tất nhiên, toàn những câu bình có cánh, mình nghe thấy sướng và cũng phân biệt được những lời bốc lên tít mây xanh của các bậc cha anh.
Sau ngày nhập ngũ, với những điều sát thực của cuộc đời đập vào mắt, mình thôi ước mơ bóng đá, thôi những mộng tưởng hão huyền và vô cùng bay bổng, với ước vọng lớn lên sẽ là trung phong số 9 của đội tuyển quốc gia.
Nhưng bóng đá vẫn là một niềm đam mê. Ở thời của mình, bóng đá là môn thể thao thu hút số lượng đông nhất, sân bóng lúc nào cũng kín đặc khán giả. Cảnh leo cây, vác ghế, thậm chí cả cầu thang để đi xem những trận cầu “đỉnh” trên sân sông Lấp và sau này là sân Lạch Tray mãi mãi là ấn tượng của một thời không quên.
Người miền Bắc thời chiến thì có nhiều niềm vui và kỷ niệm tự hào về bóng đá lắm. Niềm tự hào đó nó kích thích tinh thần dân tộc lên cao. Nếu như chuyện những ngày qua, có bạn nào đó dửng dưng với bóng đá của U23, phê phán sự bộc phát sôi nổi của tuổi trẻ, tôi nghĩ là bạn đó trong tư duy đã thiên lệch vào những vấn đề nhạy cảm với cuộc sống hôm nay.
Với tôi, tôi tự hào vì lứa tuổi con cháu đã làm nên lịch sử, đã tạo ra kỳ tích khiến cả triệu trái tim dâng lên thành niềm tự hào dân tộc. Vậy là, dù hôm nay ta vẫn biết nhiều vấn đề ta chưa thoát khỏi ao làng, nhưng qua sự kiện U23, hôm nay cũng đánh dấu với cuộc đời, chúng ta đã bước ra sân chơi thế giới, dẫu tôi nghĩ và tôi biết, sống trong đất nước này, niềm vui sẽ không bao lâu. Các cháu sẽ lớn lên, cái trong veo hồn nhiên, cái “một lòng một dạ “ cho bóng đá sẽ mất đi thay vào đó là những toan tính, những ham muốn tầm thường và sẽ có các bạn trẻ sa ngã. Việc sử dụng người tài ở nước ta trước nay là thế! Nhưng tôi luôn mong và hy vọng, các bạn trẻ đã sống với nhau trong một vài “lò đào tạo” rất lâu, từ cái ngày còn “lẫm chẫm” ấy, sẽ giữ mãi được trong nhau ngọn lửa tình bạn ấu thơ, tươi mát mà nó đã đi qua, đi qua và sẽ không bao giờ trở lại. Các bạn cứ toan tính. Cuộc đời sẽ dạy cho các bạn phải biết toan tính nhưng với lứa các bạn, các bạn hãy cố giữ, phải giữ những hình ảnh xưa, những ngày cùng nhau trong những “cái nôi” đã rèn mình để  các bạn trở thành hôm nay, có ngày hôm nay.
Qua chuyện của U23, tôi nghĩ một điều khác xa hơn, cái điều mà tôi và nhiều người đã nghĩ từ rất lâu, đã có rất nhiều người gửi kiến nghị. “Cái nước mình” nó cứ xôi xổi thế nào ấy, được thì khen, đưa nhau lên mây, còn thua thì họp hành kiểm điểm và sau đó, tất cả lại trở về trật tự cũ như là một điều tất yếu. Sau cái thất bại, chúng ta sẽ chẳng có thay đổi gì hết, ghế chúng ta vẫn ngồi và người có quyền phán vẫn phán. Sự trì trệ của bóng đá nói riêng và của tất tần tật những sự kiện xảy ra ở nước ta nó là như thế và sẽ là như thế. “Cái nước mình nó thế!”
Vâng và tôi cũng như toàn dân Việt đều muốn đất nước mình vươn mạnh ra khơi, sánh vai cùng bè bạn, ngẩng mặt lên với đời. Muốn có điều thần kỳ như U23, phải thay đổi tư duy của lãnh đạo. Với dàn lãnh đạo hiện nay, chúng ta đi một bước, lân bang sẽ tiến mười bước. Đó là điều chắc chắn!
Tôi thích cái ảnh ông Đam xuống đường cùng fan bóng đá đêm qua. Cái này nó nói cái “sự gần dân”vốn là của hiếm trên đất ta. Dân là bạn, là thày chứ không bao giờ là thế lực thù địch hết.
Nói lại lần nữa, phải thay đổi tư duy lãnh đạo.

Vinh Anh 24/1/18



Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

Trí thức Việt cần điều gì...


Trí thức Việt có biết cần điều gì để thay đổi cuộc sống xã hội cho tốt đẹp hơn?


Thực ra ý tôi định hỏi người Việt chính hiệu 100% chứ không chỉ đặt vấn đề riêng lẻ với giới trí thức. Liệu khi được hỏi câu này, bạn có phân vân cho câu trả lời không? Với tôi thì có. Bởi sự mong muốn, chờ đợi và hy vọng trong tôi nhiều lắm, bởi tôi đã ngẫm lâu lắm rồi, nói ngay ra cũng được, nhưng để trả lời cần điều gì nhất thì e là khó.
Câu hỏi có lẽ quá tổng quát, nó cũng có thể là câu hỏi cho hơn 90 triệu dân, nên có những câu trả lời chắc chắn không phù hợp cho tất cả, thậm chí có khi còn bị chê cười.
Tôi đã đặt câu hỏi này cho một số người, có thể do không sẵn sàng, chưa có chuẩn bị, không một ai trả lời vào đúng điều tôi muốn. Họ chỉ cười nhạt mà nói: “Biết bao điều mong ước… Hãy lo cho cuộc sống hôm nay đã… Cuộc đời đã chất đầy bao nỗi lo rồi…”
Muốn trả lời cần có điều kiện. Điều kiện đó phải được xác định bởi người trả lời thuộc giai tầng nào trong xã hội. Bỏ qua hoàn cảnh sống thuộc giai tầng của họ, sẽ không có lời giải đích thực mà họ mong muốn.
Vậy nên chăng hãy chỉ giới hạn với giai tầng có thể trả lời một cách đúng vấn đề nhất. Tôi cho đó là giới trí thức Việt, dẫu giai tầng này không là số lớn quá bán trong xã hội nhưng với suy nghĩ và hiểu biết của họ, chắc chắn đó là có những xu hướng về cái mới, cái tiến bộ mà xã hội sẽ phải đi theo.
Vì sao mà chỉ là giới trí thức chứ không phải toàn dân? Thì đây, cứ lấy ví dụ về 4 triệu đảng viên hiện nay mà nói, đâu có phải 4 triệu đó là hạt nhân lãnh đạo cho gẩn trăm triệu dân Việt. May ra được phần mười số đó, mà làm gì được cơ chứ! Con số gọi là lãnh đạo chỉ ở con số nghìn, chục nghìn, vài chục nghìn mà thôi. Số còn lại thực ra là số ăn theo, không có chính kiến, nếu không nói đó là những kẻ cơ hội, vào đảng để mong có điều kiện, chờ thời cơ, leo cao. (Dẫn lại con số khi khởi nghĩa và tiến hành cuộc cách mạng tháng Tám, số đảng viên ngày đó trên toàn quốc chỉ là 5 ngàn người, mà 5 ngàn con người đó đa số là những hạt nhân của khởi nghĩa). Vậy nên, con số lớn ở đây, với hôm nay, thực không có giữ vai trò đại diện tiêu biểu.
       Nếu thử đặt câu hỏi về sự cần thiết của “tự do ngôn luận”, “đa nguyên, đa đảng”, “tam quyền phân lập” hay chuyện như đang được cố tình làm sôi động hôm nay là chiến trận “ chống tham nhũng” mà xem, chắc chắn là trong các giai tầng khác nhau sẽ có những kết quả khác nhau. Người ta quan tâm, nói chuyện chống tham nhũng là vì hiếu kỳ, vì tính thời sự, vì sự “đột biến” của cái “thành trì vốn bất khả xâm phạm”, bỗng có nhân vật bị đem ra mổ sẻ, còn cái thực của chống tham nhũng mấy ai biết.
Thử hỏi, đa số người dân lao động có cần điều này (tự do ngôn luận, đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập) không? Tôi nghĩ là không! Vì sao? Đơn giản vì rất nhiều người trong họ có cái khác cần quan tâm hơn. Họ lo cho cuộc sống được đảm bảo, ổn định, họ lo cho con cái được ăn được học và họ chấp nhận sự tiến bộ từ từ, dần dần theo chiều hướng tiến lên của nền kinh tế của xã hội là được. Họ (chưa đến mức và chưa biết) quan tâm đến tiếng nói của mình có thể ảnh hưởng đến xã hội. Họ vẫn chỉ coi mình đúng nghĩa là “hạt cát, hạt bụi chẳng làm nên cơm cháo” gì mà thôi. Suy nghĩ của người dân thật sự vẫn khiêm nhường và có phần tự ti như thế.
Vậy câu hỏi trên đặt cho những ai? Theo tôi, trong điều kiện dân trí nước nhà hiện nay, câu hỏi đó chỉ để đặt cho một số ít người trong xã hội, đó có thể là một số ít trong tầng lớp trung lưu, không phải lo lắng lắm về miếng cơm manh áo, đó là tầng lớp trí thức đã ổn định cuộc sống, được học hành và cũng đã được “ngâm mình” trong cuộc đời, cũng đã có cách nhìn với cuộc đời theo con mắt của mình. Đó là những con người trưởng thành trong trường đời, bằng những gì học được và đã trải nghiệm, tùy từng vị trí mà cuộc đời ban cho, có những đánh giá khách quan, không bị phụ thuộc vào một áp lực nào cả. Số này có nhiều không? Tôi cho rằng không nhiều, liệu có đến chục triệu và chiếm khoảng 10% dân số không? Không có một cuộc điều tra nào để đánh giá, nhưng tôi cho rằng không thể nào vượt qua con số đó. Điều này cũng giống như số đảng viên có phải là hạt nhân lãnh đạo cả đâu như bên trên mà tôi đã viết. Những người trả lời thực chất vào câu hỏi cũng sẽ không có nhiều. Tình trạng trí thức Việt và lớp trung lưu nước mình là như thế!
Câu trả lời của tôi là: Người trí thức Việt cần được tự do ngôn luận, cần được nói ra đúng những điều mình nghĩ về xã hội. Cần hiểu rằng trong xã hội hiện nay, chúng ta sống không thật với nhau, nghĩa là chúng ta đang sống trong dối trá và lừa lọc. Mọi lời nói và suy nghĩ không đồng nhất. Chúng ta đang tự dối trá và dối trá ngay cả với bản thân mình. Chỉ khi có được cái quyền này, người trí thức được giải phóng khỏi những kìm kẹp vô hình đã ăn sâu thành nếp, mới có thể dẫn dắt được xã hội theo xu hướng tiến bộ của thời đại. Đó chính là sự nghiệp “khai dân trí”. Người dân qua tự do ngôn luận sẽ được biết sự thật và sẽ hiểu đúng về xã hội với bản chất thật của nó và cũng từ đó mới hiểu được quyền làm người của mình.
Vinh Anh
Ngày đầu năm 2018