Nói với Tạ Bích Loan
Mấy ngày gần
đây, sau vụ đấu tố MC Phan Anh, lại xuất hiện “động cơ làm từ thiện” trên “60
phút mở…” Dài quá, và lại Tạ Bích Loan, mình không muốn tham gia. Không tham
gia nghĩa là im lặng. Mình thích câu của I.V Ba-đa-rep “ Ta căm ghét thái độ dửng
dưng. Chỉ cần thêm một bước nữa là dẫn đến sự phản bội và một bước nữa là dẫn đến
tội ác trước lương tâm” và nghĩ, mình cũng đang cố tình lừa dối mình, mình muốn
nhẹ ngưởi, muốn dửng dưng. Tức là mình đang bước tới tội ác.
Phán xét vậy có
quá đà và nặng quá không? Thiếu gì người khi mình nói chuyện “cây xanh, cá chết”
vẫn cứ dửng dưng, cười hơ hớ. Sao mà những người như vậy hiện nay đông thế, nhiều
thế. Bỗng lại nhận ra như bao nhiêu lần đã nhận ra, mình quá cô đơn và lẻ loi.
Trở lại với
TBL. Mình phục TBL từ rất lâu rồi, từ ngày cô ấy dẫn chương trình “Đường lên đỉnh
Ô-lim-pia”. Sau này chương trình được chuyển cho Tùng Chi và một số bạn trẻ
khác. Nhưng ấn tượng vẫn là TBL với lời dẫn trôi chảy và Tùng Chi, có phần thuỳ
mị hơn.
Sau “Đường lên
đỉnh….” TBL nổi tiếng, cô chứng tỏ sự mới mẻ của mình. Đấy là mình tự nhận xét
vì thực ra, ngoài “”Đường lên đỉnh…” nhiều trò chơi của các loại VTV làm mình
chán, từ rất lâu rồi, không xem nữa. “60 phút mở…” để đấu Phan Anh là lần đầu
mình gặp lại TBL, sau nhiều năm phải “xa em thôi” và đã có stt về chương trình
này.
TBL nổi tiếng
và thăng tiến là điều tất nhiên. (Nói ngoài lề, không đúng thì tôi thành thật
xin lỗi: Trong cách dẫn chương trình, cách nói năng, cách truy vấn, tôi nhận thấy
ở TBL có nhiều sự quá tự tin và cả một chút hãnh tiến). Sự thăng tiến và nổi tiếng
của một con người thường dẫn đến những chuyện liên quan trực tiếp với người đó:
Bạn bè, đồng nghiệp, người quen, họ hàng… khâm phục, ghen tị, suy bì, so sánh…
là điều tất nhiên. Tìm Fac. của TBL, còn thấy thêm dòng chữ: “người của công
chúng”, càng có giá trị và rất đáng tự hào. Đương nhiên rồi!
Một điều ai
cũng biết, TBL càng biết, trong cái nổi tiếng và thăng tiến, với người trong cuộc,
rất khó có điểm dừng. Hào quang che phủ, dẫu là người tỉnh táo vẫn có lúc sự
sáng suốt bị che khuất. Có mấy người thoát khỏi điều đó? (Chắc chỉ có vua Trần
Nhân Tông là một trong số ít người dám thoái vị, nhường ngôi cho con khi vẫn
còn là vị quân vương anh minh)
Do bị ảo tưởng
bởi sự nổi tiếng (Điều này chỉ xảy ra với những người có những thành công, nên,
khi tự đánh giá về mình có phần hơi tự tin quá mức. Vì thế, nhìn thế giới nó nhỏ,
chỉ thấy ta đang đè lên mọi người). TBL có trong tâm trạng vậy không? TBL vẫn cảm
thấy phía trước đường vẫn rộng, không có gì cản trở nên vẫn tiếp tục. Phải
chăng từ suy nghĩ đó, sau chương trình “Phan Anh”, đáng lý ra phải dừng lại,
xem xét lại mình. Nhưng không, TBL có ngay chương trình “Từ thiện”, TBL còn muốn
nổi tiếng hơn nữa, thăng tiến hơn nữa và chuyện kia chắc với TBL là chuyện nhỏ,
hoặc cũng chỉ như Mỹ Linh nói: “ Tai nạn nghề nghiệp”.
Mình có cảm tưởng,
chuyện Mỹ Linh công chúng đã bỏ qua và thông cảm với cô ấy rồi.
Ở đâu cũng vậy,
ở xứ mình càng vậy, muốn thăng tiến phải hợp ý sếp trên. Mr. Trần Đăng Tuấn khi từ chức chắc chắn làm
sếp trên không vừa ý. Từ chức là có sự phản đối trong đó, ai mà chẳng hiểu. Chắc
chắn ngày đó TBL cũng có ý kiến và quan điểm riêng của mình. Tội nữa, Mr Tuấn
còn có “chương trình cơm có thịt”, có thư gửi Bộ trưởng, lại cũng có thư gửi thị
trưởng về vấn đề cây xanh của Hà Nội. Toàn những chuyện tày đình được lòng dân
nhưng chẳng sếp nào muốn vướng. Đương nhiên những chuyện đó, không sếp trên nào
thích. “Vì điều 1, sếp luôn luôn đúng”. Và cũng chẳng ở đâu như ở xứ ta, Mr Tuấn
“hãy đợi đấy!”
Vậy thì, nếu
gài chuyện “từ thiện” lệch đi một chút là có thể được mấy mục tiêu. Có phải TBL
muốn gài chuyện Mr Tuấn để chiếm được sự ưng ý của sếp trên?
Nhưng đấy là
chuyện cá nhân, thực ra là chuyện nhỏ. Cái chính ở chỗ khác. Cái chính là quan
điểm về làm từ thiện. Thí dụ như làm từ thiện kiểu MTTQ, “khoán số ủng hộ” về
cho các doanh nghiệp, các công ty… đến cuối năm, mỗi một ông quàng một vòng hoa
trên sân khấu và có một cái bảng ghi con số, thực ra đó là trò diễn. Tiền đó
cũng là của dân cả thôi, tiền đó lại còn dễ bị đánh cắp nữa vì nó có vào dân
đâu, nó qua tầng tầng lớp lớp các bậc đứng giữa vì vậy mới có chuyện gà lạc, dê
lạc vào nhà cán bộ. Từ thiện là phải dùng tiền của mình, có vậy mới thật tâm.
Nhân đây cũng
nói về các món quà ghi tên các vị lãnh đạo tặng chỗ này chỗ nọ nhân dịp nọ dịp
kia để tỏ tấm lòng. Nếu tiền mua quà là tiền túi của các vị ấy bỏ ra, thế thì
OK, dân chẳng mắc mớ mà còn ngưỡng mộ. Chỉ sợ là những gói to gói nhỏ đề tên
các vị lại chẳng phải tiền túi của các vị mà là tiền của Bộ TC, từ đầu năm
trong kế hoạch chi tiêu, dành ra một khoản rồi. Tiền đó lại là thuế của dân. Vậy
thì phải ghi tên người tặng là NHÂN DÂN mới đúng. Chí ít cũng ghi cái quĩ này
quĩ nọ tặng. Tôi đồ rằng, các ông chỉ sờ tay vào cái hộp quà to tướng để chụp ảnh
đó không biết có cái gì đựng bên trong.
Quay lại chuyện
“60 phút mở…” nhé. Mình nghĩ đúng là ông tiến sĩ kia nói chuyện làm từ thiện
chưa “chạm đến trái tim” (Khổ, nghiện lão
Ô).
Ông tiến sĩ có
làm “tâm lý” không? Có điều này, ông dùng từ “bố thí” để chỉ việc làm từ thiện
thì tôi không ưng nhưng tôi công nhận ít nhiều trong suy nghĩ, tâm lý “bố thí”
là có thể ở ông. “Bố thí” nó không thể hiện ở những người có tâm hồn nhân văn.
Tính “nhân” lấn át khiến người làm từ thiện trở nên trong sạch. Thậm chí họ
cũng không muốn nói đến chuyện mình làm từ thiện. Người ta càng không dùng từ
“bố thí” mà nếu phải thể hiện, người ta dùng từ “san sẻ”. Cái san sẻ chắc chắn
có ở hầu như những người làm từ thiện, cái bố thí thì chỉ có ở một số rất ít.
Ông tiến sĩ sợ
mất bản sắc văn hoá dân tộc vì cho các bé mặc áo hoa chứ không mặc đồ thổ cẩm.
Chao ôi, tiến sĩ “mazê in VN!” Đúng là nói lấy được, không nói không phải là tiến
sĩ. Cứ thấy sếp trên nói gì là phải lặp lại cái đó. Nghe “đậm đà bản sắc dân tộc”
mãi quen lắm rồi. Nhân tiện đây (lại nhân
tiện), các ông kiến trúc sư có chức quyền cứ nói cái Lăng cụ Hồ giống ngôi nhà
5 gian, mang đầy bản sắc dân tộc. Nhà em đầu óc ngu tối, cố mãi chỉ nhận thấy
nó giống lăng Lê-nin.
Nhưng tức nhất
là chuyện hai bạn bị cấm cửa, không mang được quà đến đúng điểm hẹn. Câu hỏi được
hỏi đi hỏi lại về 3600 cái bánh chưng với ngần ấy đùi gà với giò nạc. Nếu chậm
thì vất đi. Biết bao tiền của, công sức mà không lay động được các quan chức địa
phương. Khi nghe trả lời đến lần thứ hai “chỉ có vất đi”, tôi không hình dung
ra nét mặt và suy nghĩ của các quan chức địa phương. Quả thật họ có trái tim sắt
đá và không kiểu từ thiện nào có thể “chạm đến trái tim” họ được. Họ có một cái
“tôi” khổng lồ!
Giá như TBL
cùng ê-kíp “60 phút mở…” làm về những ông quan này (rất nhiều chuyện nhé, nhiều
bầy nhé, mọi vấn đề đều có nhé) chắc sẽ câu like nhiều hơn đấy. Mình nói thật đấy.
Nghe chửi bọn này mãi vẫn không chán (gặp gỡ cuối năm là một thí dụ).
Chỉ có điều tiếng
nói mà mang tiếng dân thì không có điều kiện lên sóng, con đường thăng tiến
cũng sẽ bị hạn chế nhiều. TBL dám hy sinh không? Khó lắm đấy! Nhưng bù lại, chắc
chắn TBL sẽ nổi tiếng hơn những “60 phút mở” vừa qua. Không những vậy, TBL còn
đi vào lòng dân và “chạm được đến trái tim” nhân dân. Chắc chắn điều này chẳng
mấy người làm được.
Chỉ tức cái lão
Ô ở đâu xa lắc, tít bên kia đại dương, lại thu phục được lòng dân và “chạm được
đến trái tim người dân” đến thế.