Bob Kerry và Mac Arthur:
Quả thật, mình rất ngại phân tích tâm lý con người trong chiến
tranh. Đặc biệt lại là con người đang sống trong xã hội hiện này ở VN, mọi sự
thật giả đều có thể lẫn lộn. Cái sự gọi là hiểu về con người người ta trong
hoàn cảnh đó thật khó.
Bob Kerry nguyên là đại uý đội biệt kích thuỷ quân Mỹ. Một loại
lính tinh nhuệ
Mac Arthur là tướng Mỹ thời chiến tranh thế giới thứ 2, sau này
cai quản nước Nhật thua trận.
Vắn tắt chuyện của hai người
trên:
Bob Kerry được bổ nhiệm là
chủ tịch hội đồng Tín thác của trường FUV, một trường mà ông cùng những người bạn
nổi tiếng khác cũng là cựu chiến binh Mỹ là Jon MacKen và Jon Kerry cố gắng xây
dựng, giúp nhân dân VN. Việc làm và sự vận động của Bob Kerry âm thầm hơn hai
người bạn kia. Trong chiến tranh VN, Bob Kerry có liên quan đến vụ tàn sát, giết
24 người VN, trong đó có 14 phụ nữ và trẻ em.
Mc Arthur là một vị tg, trong
thời gian cai quản nước Nhật, ông là người có công rất lớn đã giúp nhân dân Nhật
cướnó một hiến pháp mới, giống như của Mỹ, xây dựng một chế độ tự do dân chủ ở
Nhật và vẫn giữ được mọi truyền thống của Nhật, phục hồi nhanh chóng nền kinh tế
và đặc biệt, mọi chi dùng quân Mỹ đóng trên đất Nhật chỉ lấy từ Mỹ, không lấy một
cắc của nhân dân Nhật. Ông bất ngờ bị triệu hồi về Mỹ, bàn giao công việc cho
người khác. Khi chia tay ông, Nhật Hoàng đã thân chinh đến Đại sự quan Mỹ để tạm
biệt.Thủ tướng Nhật ra tận sân bay tiễn đưa và nhân dân Nhật vẫy chào từ biệt
ông trong nước mắt. Ông là một trong 10 nhân vật có công xây dựng đất nước Nhật
và được người Nhật yêu quý như một tượng đài.
Hai nhân vật trên ít nhiều đều in dấu ấn chiến tranh với nhân
dân nước sở tại. Những dấu ấn về sự ác liệt, dã man và cả sự huỷ diệt mà trong
chiến tranh, để giành chiến thắng, người ta sử dụng mọi biện pháp để đạt được mục
đích.
Kể từ 1945, bảy mươi năm chiến tranh đã qua, chuyện của Ông Mac
Arthur đã được chứng minh và lịch sử đã gọi
đúng tên của nó, ghi nhận công lao của Mac Arthur. Người Nhật đã vượt qua được
mặc cảm của kẻ thất bại, trở thành đồng minh thân cận của Mỹ và một thời gian
dài, là nước có nền kinh tế phát triển, lớn thứ hai thế giới.
Hiện nay, chúng ta đang đối mặt với một nhân vật lịch sử khác,
Bob Kerry. Bởi nỗi mặc cảm tội lỗi (người viết
nhận định), ông Bob này chỉ âm thầm vận động và giúp đỡ nhân dân VN trong
việc lập lại quan hệ bình thường giữa hai nước và một việc khác, giúp giới trẻ
VN có cơ hội học tập ở Mỹ, một nước có nền giáo dục hiện đại, tiên tiến bậc nhất
hiện nay. Ông còn tiến thêm một bước, vận động thành lập một trường đại học ở
VN. Tất nhiên ở ngôi trường này, sinh viên VN sẽ được tiếp thu các kiến thức
không thua kém với các trường bên Mỹ. Một dạng khai dân trí mà người VN hiện
nay rất thiếu nên rất cần.
Ở đây có điều phải nói. Đang có những ý kiến xem lại việc bổ nhiệm
ông Bob giữ chức vụ chủ nhiệm hội đồng Tín thác. Cũng chẳng rõ nguồn tin trên từ
đâu, nhiều hay ít, có thành một trào lưu phản đối ông hay không? Nhưng việc đưa
tin này lên công luận, không phải không có lý do.
Theo suy nghĩ của kẻ viết, hiện nay, giới lãnh đạo VN vẫn tồn tại
những quan điểm liên kết, tìm đồng minh, bạn bè, xác định kẻ thù khác nhau. Việc
đưa ra ý kiến về ông Bob có nên đảm đương chức vụ đó hay không, có thể cũng nằm
trong suy nghĩ đó.
Ai cũng hiểu, xác định được bạn thù là một điều khó khăn và cần
có thời gian kiểm chứng. Theo kẻ viết, chúng ta đã có quá đủ thời gian kiểm chứng
để xác nhận ai là bạn, ai là thù. Lòng dân đã thể hiện rất rõ điều mong muốn đó
qua hai lần đón tiếp hai nguyên thủ quốc gia cường quốc. Một sự thật rõ như ban
ngày, nếu những ai dám tự nhận là người vì dân, vì nước đều có thể dễ dàng chọn
lựa.
Sau cùng, người viết chỉ muốn nói đến tấm lòng nhân ái và vị tha
của con người. Trẻ con Việt lớn lên trong chiến tranh và lề thói giáo dục vẫn
có nhiều hình ảnh con người tỏ rõ hành động anh hùng trong chiến tranh, đó là
những tấm gương sáng mà người VN không thể quên, không được phép quên. Nhưng nếu
đậm quá, màu máu lửa của các cuộc chiến sẽ chiếm lĩnh bài giảng, sẽ làm tâm hồn
con trẻ trở nên cứng rắn quá mức cần thiết. Một liều lượng vừa đủ thuộc về
chuyên môn của các nhà giáo soạn sách. Và thay vào một số hình tượng chiến
tranh đó nên chăng là “những tấm lòng cao cả”, đó là hình ảnh những đứa tre chứa
đựng những tấm hồn đôn hậu, biết thương ông thương bà, thương cha thương mẹ,
thương nước thương nòi.
Nỗi đau trong con người, nỗi hận thù trong rất nhiều trường hợp
không dễ nguôi ngoai. Người viết có một người bạn bị nhiễm chất độc da cam và
di chứng đó hàng ngày đập vào mắt qua nỗi đau của những đứa con vì ảnh hưởng của
chất độc đó. Ngày tổng thống Bin Clin tơn sang thăm VN, người bạn của kẻ viết
đã cầm chiếc ghế đập vỡ chiếc TV đang đưa hình Clinton. Những lúc như vậy, mọi
lời khuyên cho người bạn đều là vô ích. Bạn chẳng bao giờ mang được tâm trạng,
hoàn cảnh và nỗi đau đó vào với hàng ngày, bạn không có nỗi đau đó thường trực,
nên sự thông cảm cũng chỉ là nhất thời, cho nên bạn hiểu cho hành động của bạn
tôi là vì đã mang mãi nỗi hận âm ỉ và lúc đó hội tụ đủ điều kiện bộc lộ.
Nhân vật Bob của chúng ta như thấu hiểu những nỗi đau tương tự
nên không có một lời thanh minh nào về hành động của ông trong chiến tranh, nơi
ông mặc cảm là người có tội và ông cũng đề nghị những người bạn của ông là Jon
Mac Ken và Jon Kerry đừng thanh minh hộ mình Một lời đề nghị càng ngẫm càng thấy
day dứt nỗi lòng. Nỗi ân hận đó chỉ ông chịu. Thử hỏi trong chiến tranh, nếu sự
việc đó rơi vào bạn, bạn sẽ xử lý thế nào?(Chiến thuật “tát nước bắt cá” ngày đó của Mỹ có thể gây ra cái
chết hàng triệu người VN) Người đọc biết chuyện Bob thấy thương cho Bob bởi nỗi
ân hận của Bob cứ như đeo đẳng ông suốt đời.
Người Nhật biết vượt qua nỗi mặc cảm thất bại, nghiến răng vượt
lên đau khổ phải gánh chịu vì hai quả bom nguyên tử và hôm nay trở thành một cường
quốc. Nỗi đau Mỹ Lai từng đưa nước Mỹ ra toà án lương tri thế giới và chúng ta
cũng đã lắng nghe tiếng vĩ cầm cất lên trên mảnh đất đau thương đó như những lời
cầu xin tha thứ và chúng ta đã chấp nhận. Lẽ nào một bộ phận người VN chúng ta
cứ giữ mãi mối hận thù, khơilaij hố ngăn cách mang tên Thạnh Phong, Bến Tre
trong lòng.
Nỗi đau đó xảy ra trong chiến tranh và nó mang tên nhân dân, chỉ
nhân dân gánh chịu. Bob cũng là nạn nhân của chiến tranh và với những gì đã được
kiểm chứng, Bob xứng đáng là bạn của nhân dân VN hơn nhiều bạn khác. Sự thành
thực và những hành động âm thầm của Bob đã “chạm đên trái tim tôi”.
Tôi nghĩ nhiều người VN cũng suy nghĩ như tôi.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét