Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Gửi người "làm sạch biển"

Gửi người “Làm sạch biển”
Mình thích cô MC Lê Bình lâu rồi, từ cái ngày cô ấy dẫn chương trinh tài chính. Rồi ấn tượng hơn ở chương trình “Dân hỏi, Bộ trưởng trả lời” khi cô ấy phỏng vấn ông Vũ Đức Đam. Phục hơn khi cô ấy lặn lội làm phóng sự về chuyện người di cư và cùng nhóm 24h làm cái tổng kết về toàn cảnh thế giới 2015.
Lại cũng có phần thích về ngoại hình, một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp và một chút riêng tư vì thấy cô ấy làm một phóng sự bên Nga, chắc là cũng học ở Nga, giỏi tiếng Nga. Mình cũng bập bẹ “kha-ra-sô, plô-khơ và đôi khi nổi hứng cũng i-a liu bơ-liu che-be…”
Dẫn đến cái sự yêu ghét một con người nhiều khi rất đơn giản. Mình cho rằng trong chuyện yêu ghét này, mình vừa đơn giản vừa hời hợt. Thì cuộc đời vưỡn vậy mà. Ai có trách mình nông nổi, mình cũng chịu.
Từ đầu tháng tư năm nay (2016) xảy ra vụ cá chết ở Vũng Áng. Tin rộ lên vào cuối tháng tư và đúng ngày 1 tháng 5 thì ở Hà Nội, Sài Gòn nổ ra biểu tình đòi “cá cần nước sạch, chính quyền minh bạch”.
Báo chí đưa tin rầm rộ rồi tắt ngấm như vẫn thấy xảy ra ở nước mình. Chỉ đạo từ trên cao đã được đưa xuống. Dân nước mình đã quen. Giờ muốn biết tin về “Vũng Áng” chỉ còn xem báo mạng của lề dân.
Nói thêm một tí. Dân nước mình hiền lành thật. Ầm ĩ rồi tắt ngấm rất đúng ý đồ chỉ đạo. Chẳng bù cho “thằng” Đài Loan. Dân nó biểu tình, Quốc hội nó hỏi Chính phủ về cái vụ cá này. Dân ta, giống cái hồi giàn khoan 981 năm 2014, lại ngồi ngóng kết quả. Các bạn có quên để mình nhắc lại cho nhớ. Ngày đó, Bộ chính trị ta im, Trung ương ta im, Quốc hội ta im nhưng VTV luôn đưa tin, nói đến sự phản đối của nước này nước khác, đặc biệt của Mỹ. Cái thằng này dai, hết ông này đến ông kia phản đối. Việc phản đối được VTV lặp đi lặp lại nhiều lần, cấm có sót lần nào. Ngóng nhờ thằng khác như thế dân gian có câu “há miệng chờ sung”, chơi cái trò lợi dụng thằng khác, dùng lời thằng khác để mắng, để chửi cái thằng khác nữa.
Cũng tháng 5, nhà đài và em Lê Bình cùng ê-kíp 24h vào cuộc làm chương trình biển sạch. Mình đã nghĩ: “Con bé này “hay” ghê…”, có thể nó lợi dụng chuyện biển biếc gì đây để mắng thằng Formosa, vậy cũng là mắng thằng bố nó. Thế thì quá hay và ngồi “ngóng”.
Nhưng rồi thất vọng đến nhanh. Chuyện sạch biển của em cũng chỉ là chuyện dọn rác. Dọn rác ở biển cũng cần, rất cần nhưng cái rác mà thằng Formosa gây ra nặng nề hơn, trầm trọng hơn thì không thấy em nhắc tới. Thất vọng nối tiếp thất vọng khi chương trình “làm sạch biển” của em rất hoành tráng được tổ chức ở Sầm Sơn vào đúng cái lúc đáng ra cả nước phải để tang vì có liền hai sự cố máy bay làm 10 người chết. Những cái chết rộ lên những lời đồn thổi vì cái điều bí bí mật mật chẳng ra làm sao của các nhà chức trách. Chẳng hiểu ban tổ chức (chắc chắn có em) và các điva khi uốn éo trên sân khấu hát những lời về biển có nghe thấy và có chút nào động lòng khi trong tiếng sóng biển ồn ào đó có lẫn hơi thở và tiếng kêu cứu của những người lính vẫn còn chìm sâu trong biển cả thăm thẳm kia.
Nhân tiện đây, cũng muốn nói đến cái sẽ thu được sau sự ồn ào làm sạch biển của em.
Chiến dịch “sạch biển” này chưa kết thúc nhưng mình biết chắc sẽ như mọi chiến dịch khác được phát động từ nhà chức trách, sẽ thắng lợi mĩ mãn, dẫu biển vẫn rác và vẫn còn đó nguy cơ ô nhiễm nặng nề. Mình sống đủ lâu trong chế độ này để đủ biết những gì ồn ào được dựng lên không xuất phát từ lòng người, đều sẽ đâu lại vào đó. (Rõ ràng nhất là phong trào “sống và học tập theo đạo đức cụ Hồ”. Chắc em Lê Bình cũng biết thắng lợi “rộn ràng” của nó.)
Biển sẽ vẫn rác là vì cách xử lý rác biển chưa căn cơ, chưa thấy hết cái nguyên nhân gây ra rác, chiến dịch chưa đi vào lòng người mà nặng về phong trào ồn ào với những cháu áo xanh áo đỏ, với một vài đơn vị bộ đội biên phòng tham gia, bóng dáng người dân ít lắm và họ cũng không làm sạch biển sau quay phim chụp ảnh đâu. Và rồi đến một hôm nào đó sau lễ tổng kết cũng hoành tráng như hôm rồi ở Sầm Sơn, chiến dịch sẽ bị bỏ quên và rác sẽ lại được tích tụ. Cứ xem khu du lịch Vũng Tàu người ta làm sạch biển thì biết, phải duy trì thường xuyên, phải tạo cho khách du lịch có chỗ xả rác thuận lợi, phải đi gom rác và xử lý nó. Cả ngàn cây số biển của chiến dịch em Lê Bình có nhà tài trợ nào làm nổi không? Không có đâu, họ chỉ ồn ào lấy tiếng mà thôi. Cái sự gọi là chung sức góp tay làm sạch biển nghe thì rất nhân văn, rất đạo lý nhưng, nói thật nhé, nó cũng chẳng khác gì vô số các khẩu hiệu rỗng tuếch hiện nay.
Giá như, dạo này, có lẽ do thất vọng nhiều quá, mình hay giá như, việc làm sạch biển của em rẽ sang hướng khác, hướng về cái sự ô nhiễm do thằng Formosa gây ra thì hay biết bao nhiêu. Mà mình thì tin chắc sẽ thành công, bởi nó đi vào lòng người, lòng dân, giúp người dân sống mà lị. Nếu chương trình của em tác động dọn được bãi rác này thì công em quả vô cùng lớn, lớn hơn cái vụ làm toàn cảnh kinh tế cuối năm 2015, nhưng chắc chắn là em không được lên sân khấu nhận giải báo chí đâu. Cần gì giải đó vì em sẽ được giải của dân, nói tiếng nói người dân. Chương trình sạch biển đó của em giúp cả triệu dân vùng biển miền Trung sống lại. Ôi chẳng nhân văn nào bằng phải không em?

Muốn nói nhiều với em nữa nhưng mà ngại viết lắm. Chấm hết tại đây.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét