Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

VIẾT TRƯỚC CƠN BÃO


Viết trước cơn bão

                                                                                                                Bão giàn khoan HD 981

Bão Rammasun vào QN ngày 19/7/2014

Có những lời tôi cho là nhạt nhẽo nhất trần gian

Vẫn cứ được ngợi ca mới lạ

Trước cơn bão trời yên biển lặng quá

Một thoáng buồn, vơ vẩn, lo…

Con sóng yên là con sóng xa bờ

Tích năng lượng để rồi một ngày gào thét

Những người im lặng là những người hiểu biết

Họ lắng nghe nhịp thở cuộc đời

Không ngỡ ngàng cũng chẳng chơi vơi

Giữa những gì mà cuộc đời gọi là bão táp

Nếu quả thật muốn thay đổi cũng cần bão táp

Nhưng chẳng dễ đâu bởi đó là sinh mạng con người

Con người trong cuộc đời nhiều lẽ lắm, bạn ơi!

 

Có con sóng ngoài khơi xa cả thế kỷ chẳng đi đến bờ

Cũng có những mục tiêu cả thế kỷ trôi qua chẳng đi đến đích

Nhưng loài người vẫn sống và vẫn nhiều niềm vui phấn khích

Bên cạnh những hão huyền mơ ước ngàn năm

Ôi những hão huyền đã đưa chúng ta lên cung trăng

Nhưng cuối thế kỷ này chúng vẫn cần phải khám phá

Cuộc đời nhiều lương thiện cũng rất nhiều dối trá!

 

Sao hỏa, mặt trăng có sự sống nhưng không phải cuộc sống của ta

Cuộc sống loài người khác lắm

Ta cũng chẳng ham cơm nắm, quả cả để xây những ước mơ xa thẳm

Viễn cảnh thiên đường của chủ nghĩa hư vô

Lý tưởng nhân văn phải có bến bờ

Hãy bắt đầu từ bước đi dân chủ

Để mở lòng cho Bình đẳng-Tự do-Bác ái

 

Chúng ta có khát vọng với tầm nhìn 20 năm, 50 năm

Đời người ngắn lắm

Một thoáng bóng câu rồi đi vào thăm thẳm

Có gì cho hôm nay

Cuộc sống cần ô-xy và nước uống hàng ngày

 

E-cô-park đẹp thật, Ê-cô-park rất xanh

Phú Mỹ Hưng cũng thế

Nhưng xóm chài bãi giữa thì tôi yêu quí

Hồn trải gió sông, cuộc sống chẳng mĩ miều

Với tâm hồn rộng mở

Tôi nhận ra nét bình dị từ mái che với rất nhiều lỗ hở

Du khách đến tự do

Không phí an toàn, không phí âu lo

Bình yên làng quê là thế!

 

Tôi nhận ra vóc dáng của Việt Nam tôi

Tôi nhận rõ được những mặt người đang sống bên tôi

Tôi hiểu được tâm tư của đồng bào tôi

Tôi biết được tấm lòng bạn bè với quê hương tôi

Khi giàn khoan China kéo đến

Đến và đi trên quê Lạc Long Quân cha tôi

Như cái nơi vô chủ

Tôi phẫn uất bởi tiếng hô “đả đảo” bị ai chắn ngang cổ

Lẽ gì người ơi

Hào khí Đông A và Hịch tướng sĩ đâu rồi?

 

Thôi

Bão vào rồi chắc bão lại tan

Giàn khoan đi chắc giàn khoan lại đến

Thể chế nước mình chông chiêng như thuyền không bến

Xây dựng lại cơ đồ, tạo bến đỗ từ đây

Để Tổ quốc Việt Nam vinh quang ngự mãi giải đất này.

 

Vinh Anh17-19/7/2012

 

 

 

 

 

 

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Phẫn uất


                      

 

                       Phẫn uất

                                                        Xin lỗi tất cả những thi sĩ không đầu môi múa mép. VA

 

Ngẫm nghĩ điều gì mà mây trời sầu muộn

Gió lang thang

Ta cao ngạo nheo mắt nhìn thế gian

Người đời hèn mạt quá!

Mang cái “niềm mong” đi khắp nơi víu vá

Cầu xin về cái “Bình đẳng-Bác ái-Tự do”

Xây cơ đồ từ những điều chẳng ai có thể cho

Khác gì xây trên cát!

 

Nhiều lúc rối tâm tự hỏi

Có phải người Việt mình xấu nhất trần gian

Có phải mãi đi xin khiến người đời khinh miệt

Có phải người Việt là chúa gian tham

Đã khi nào tự đứng trên đôi chân mình chắc chắn

Đã khi nào thấy mình là người đúng đắn?

Nếu có thì cũng đã quá xa xôi!

 

Bạn bè tôi

Ai cũng chí trai giang hồ bay nhảy

Vui cái mơ hồ tít tận cung trăng

Chẳng khi nào nói chuyện thế gian

Chuyện thế gian-chuyện đời phù phiếm

Ta-thi sĩ, bỏ ngoài tai những lời châm biếm

Vui gió mây, chỉ nói chuyện tình thôi

Bởi đó là hương hoa, nhụy mật cuộc đời…

Ngụy biện đến tận cùng, lời múa mép đầu môi!

 

Cái giàn khoan hôm nay đã cắm vào da thịt mẹ tôi

Và ai đó vẫn cứ mây cùng gió

Khốn nạn thật, máu đã đổ, vẫn ngỡ chuyện đâu đó

Vẫn nhâm nhi chuyện của anh và em

Vô cảm là  gì, vô cảm là không đau khi người ta đã đem

Hoàng Sa, Trường Sa đặt lên bàn thờ Tổ quốc

Tôi cúi lạy, một nén nhang và trên đầu là vành khăn tang

Phẫn uất!

 

                                                                                                                                     Vinh Anh-16/7/2014

 

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

CHỚM THU

Thu đến rồi làm lại nhớ thu xưa VA


Chớm thu

 

Chớm thu

Ngập ngừng nắng

Bồn chồn mây

Bâng khuâng khúc giao mùa… gió hát

Ngất ngây rơi tiếng chim chuyền

Bất chợt cánh diều

Bay bổng một trời yêu

Mây trắng quá…

 

Chớm thu

Phảng phất và mơ hồ

Áo em tím để thời gian đọng lại

Vương nỗi buồn thơ dại

Mà mênh mang…

 

Chớm thu

Mát lành như tình đầu dở dang


Trang giấy trắng tình yêu bỡ ngỡ

Nỗi háo hức thủa ban đầu chớm nở

Một nét thu

Trong suốt… dịu dàng

 

                                                                28/8/07