Phẫn uất
Xin lỗi tất cả những thi sĩ không đầu môi
múa mép. VA
Ngẫm nghĩ điều gì mà mây trời sầu
muộn
Gió lang thang
Ta cao ngạo nheo mắt nhìn thế
gian
Người đời hèn mạt quá!
Mang cái “niềm mong” đi khắp nơi
víu vá
Cầu xin về cái “Bình đẳng-Bác
ái-Tự do”
Xây cơ đồ từ những điều chẳng ai
có thể cho
Khác gì xây trên cát!
Nhiều lúc rối tâm tự hỏi
Có phải người Việt mình xấu nhất
trần gian
Có phải mãi đi xin khiến người đời
khinh miệt
Có phải người Việt là chúa gian
tham
Đã khi nào tự đứng trên đôi chân
mình chắc chắn
Đã khi nào thấy mình là người
đúng đắn?
Nếu có thì cũng đã quá xa xôi!
Bạn bè tôi
Ai cũng chí trai giang hồ bay nhảy
Vui cái mơ hồ tít tận cung trăng
Chẳng khi nào nói chuyện thế
gian
Chuyện thế gian-chuyện đời phù
phiếm
Ta-thi sĩ, bỏ ngoài tai những lời
châm biếm
Vui gió mây, chỉ nói chuyện tình thôi
Bởi đó là “hương hoa, nhụy mật cuộc đời…”
Ngụy biện đến tận cùng, lời múa mép đầu môi!
Cái giàn khoan hôm nay đã cắm
vào da thịt mẹ tôi
Và ai đó vẫn cứ mây cùng gió
Khốn nạn thật, máu đã đổ, vẫn ngỡ
chuyện đâu đó
Vẫn nhâm nhi chuyện của anh và
em
Vô cảm là gì, vô cảm là không đau khi người ta đã đem
Hoàng Sa, Trường Sa đặt lên bàn
thờ Tổ quốc
Tôi cúi lạy, một nén nhang và
trên đầu là vành khăn tang
Phẫn uất!
Vinh Anh-16/7/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét