Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

NẺO ĐỜI (phần cuối)

Vậy là hết quyển sách.
Trót đưa lên và cố gắng mãi mới đưa trọn.
Cảm ơn những ai đã chịu khó đọc. VA



VINH ANH
                                             NẺO ĐỜI
                                                                                                                                                      tiểu thuyết


39. Kết

Lạng Sơn. Thị xã. Nhà ga. Con đường nhựa bóng loáng và to gấp nhiều lần ngày xưa. Ngọn núi bên nhà ga và nhà thờ cổ kính, có giếng Tiên không bao giờ cạn, mát lạnh, có bàn cờ để các ông Tiên giải trí. Trèo lên và thấy toàn bộ thị xã trong tầm mắt. Những cặp mắt ôm tất cả thị xã với sự âu yếm. Mái trường Văn hóa Quân đội ngày xưa nay là Bộ chỉ huy quân sự thị xã. Ao cá vẫn đây, khẩu pháo phía cửa Nam vẫn đó,  những chứng tích, kỷ niệm của một thời về ngôi trường bị thu hẹp lại hay dấu ấn trong ta đã bị thời gian xóa nhòa? Phía sau kia vẫn là thành nhà Mạc, người ta vừa phá đi, vừa xây lại. Không thấy bức tường dày dặn như thành, như lũy được xây từ đời nảo đời nao. Chỉ biết hồi đó, những lớp gạch phía trên đều bị vỡ, sứt mẻ và cho ta cảm giác như là nó đã tồn tại từ rất xa xôi. Bức tường đó phân chia ranh giới nhà trường với ngoài thành. Những đêm đông rét buốt, học viên vẫn thay nhau đứng gác trước các ngọn gió căm căm từ phương Bắc. Một khẩu súng và năm viên đạn. Bàn giao gác cho nhau phải lắc từng viên ngộ nhỡ là đạn rỗng ruột. Nhắc nhau cảnh giác với những ánh đèn lấp loáng trên đồi, nơi ngày xưa, có lẽ là hồi thế chiến thứ hai, quân Nhật bỏ lại mấy khẩu pháo và những cái lô cốt với những tảng xi măng dày vài chục phân nằm ngổn ngang, tan hoang.

Cũng chẳng còn sân bóng bên dãy doanh trại toàn nhà tranh, nơi tiểu đoàn đóng quân. Nhưng lại cảm thấy, vẫn như từ đâu đó, vang lên những tiếng hô “Một hai, một hai, một hai, đi đều bước…” của từng trung đội, tiểu đội tân binh học đội ngũ, những bước đi đầu tiên của đời lính.  

Mất rồi một thị xã chìm trong tiếng ve mỗi mùa phượng nở, không còn sự cổ kính, rêu phong với sự bình yên khiến tâm hồn tĩnh lặng được nữa. Cũng không tìm thấy rạp chiếu phim Hòa Bình, gần cầu Kỳ Lừa mà cánh lính thường ra xem những tối thứ bảy. Nhớ nhất những tiếng cắn hạt dẻ mỗi khi tắt đèn bắt đầu buổi chiếu. Tiếng hạt dẻ bị cắn nứt vỏ lách tách vang lên đầy ngập không gian rạp chiếu, nghe như tiếng mưa lắc rắc, hay tiếng mổ của những chú chim trên mái tôn. Dân trí và nếp sống văn hóa một thời là thế! Nhưng mà nhớ, mà yêu. Trạnh lòng lắm nếu ai nặng lời chê bai vì những tiếng kêu đó. Đó là thời chúng ta chỉ có khả năng mời nhau hạt dẻ, hạt dưa.

Cầu Kỳ Lừa cũng là cây cầu mới. Sáu tỉnh biên giới phía Bắc còn chịu thêm một cuộc chiến tranh nữa. Bây giờ mới thực sự hồi sinh. Ngôi chùa bên phía bắc cầu Kỳ Lừa vẫn nằm ẩn dưới những bóng cây sum xuê và phía dưới là dòng Kỳ Cùng. Mùa này đang là mùa mưa, nước đỏ quạch. Con sông duy nhất ở nước ta chảy theo hướng tây bắc-đông nam, ngược lên phía bắc sang Trung Quốc. Nhưng ngôi chùa như đã mất đi vẻ tĩnh mịch u trầm bởi sự ồn ào phố xá.

Nói đến địa danh Kỳ Lừa phải nói đến chợ Kỳ Lừa và các toán nam nữ dân tộc mỗi phiên chợ lại rủ nhau đứng hát. Hát lượn, hát sli. Chắc chắn đó là những bài hát nói về tình yêu, những lời tỏ tình, âu yếm, hẹn hò và chắc chắn lời của câu hát rất thiết tha, tình tứ. Cứ nhìn sắc mặt các cô gái thì biết, cô nào cũng giống nhau, má hồng hây hây, áo chàm màu núi, vấn khăn và nhỏ như nhau, dấm dúi thụi lưng nhau, nép vào lưng nhau và cười. Ngày đó, ba chàng ngự lâm có đề nghị Sen hát, nhưng cô ấy ngượng, chỉ dịch lại lời hát mà thôi.

Những năm đó, tất cả có thể còn goị là nhỏ, lại sinh vào thời buổi đói kém, ấn tượng nhất với các chàng lính trẻ chỉ là đồ ăn. Những bữa ăn đói, lưng lửng dạ nên đã có những vụ trộm xu hào, bí đỏ và cả cá nữa để đêm đến, rủ nhau nấu ăn bổ sung cho phần dạ dày còn trống. Đói thì ít thôi nhưng thích là vì tìm được cái ăn và cái thú chơi, nghịch ngợm. Phụ cấp năm đồng mà còn phải gửi tiết kiệm, xà phòng, thuốc đánh răng cũng mất toi hai đồng. Đại loại lính năm đồng chỉ còn được tiêu ba đồng. Mỗi chủ nhật được tiêu một đồng. Hóa đơn chi tiêu cũng đơn giản, phở chua năm hào, vé xem phim hai ba hào, hoa quả là số còn lại. vậy mà không hiểu sao, mỗi lần về phép, vẫn mua được khối thứ, mận, quýt, và đặc biệt là đào Mẫu Sơn. Ấn tượng món ăn ngon nhất là món phở chua. Đó là loại phở hổ lốn có nguồn gốc của đồng bào Lạng Sơn pha với cách chế biến gia vị của các chú Tầu. Bát phở chua có nhiều thứ, có thịt lợn, xá xíu, lạc, hành, ớt cay, ít rau sống và tất nhiên là phải có dấm nó mới chua được. Phở chua không cho nhiều nước. Trộn tất cả lên và lấy thìa đũa xúc gắp như phở dưới xuôi. Bây giờ ăn lại không thấy ngon bằng hồi đó, hồi đói kém đó miếng ăn nào chả ngon. Miếng ngon nhớ lâu là thế!


Bên Kỳ Lừa vẫn còn đó trường học Đông Kinh của Sen. Cô bé đã lớn lên dưới mái trường đó và ngày trở lại thì thành cô giáo của trường. Cô bảo em chỉ có ba trường để nhớ, ba trường để lại dấu ấn cho đời em, trường Đông Kinh, trường Văn hóa Quân đội và trường Sư phạm.

Nhưng với nhóm lính ngự lâm, bản của gia đình Sen ở mới là nơi đáng nhớ nhất. Lần trở về này, Ngân đi cùng với Hà. Nhân hàng năm vẫn về. Còn Sen thì thường xuyên. Mỗi lần về quê với Nhân, Sen thường để xe ở nhà người quen để đi bộ. Cô cùng Nhân theo con đường ngày xưa, qua dòng suối nước trong vắt có cọn nước xoay suốt ngày đêm. Cọn nước có dáng hình người con gái đang tắm. Cọn nước không già đi, không cũ đi, chẳng  hề hỏng hóc, cứ vậy xoay tròn không biết mệt mỏi. Không biết bao nhiêu gia đình ăn nước của dòng suối này và riêng của cọn nước. Dẫu rằng bây giờ, nhiều nơi dùng nước máy, nước giếng khoan. Sen đi lên trên một đoạn, đến giữa dòng, cởi xống áo, xỏa tóc tắm. Nhớ lần đầu tiên nhìn Sen tắm, Nhân đứng bên và bảo “ nàng tiên tắm suối nơi hạ giới”. Nàng tiên tắm nước con suối này nên nàng tiên trẻ mãi, đẹp mãi và con suối này được nàng tiên tắm cũng mãi mãi trong lành. Sen ngâm mình nới sâu nhất, nước trong nên chỉ nhìn thấy là da trắng bị sóng nước dập dờn loang ra. Sen nhô đầu lên mặt nước gọi Nhân xuống cùng tắm. Anh ôm chặt eo Sen và hôn lên khắp mặt cô, những nụ hôn cũng trong vắt, ngọt ngào.

Có thể vì kỷ niệm lần đầu đó mà lần nào về, cô cũng đều ra đây tắm cùng Nhân. Cô bảo, làm như thế để anh không bao giờ quên đường về bản.

Và ai đến xứ Lạng lại không đến với nàng Tô Thị-biểu tượng của lòng chung thủy của phụ nữ Việt. Ngọn núi nàng Tô Thị gần với hang động nổi tiếng là Tam Thanh và Nhị Thanh. Hà và Sen như gặp lại thời con gái thơ ngây xa xưa. Theo tên động, các cô hét thử xem có đúng là Tam Thanh và Nhị Thanh hay không.

Nhưng mê mẩn lòng người chính là cảnh sắc êm đềm của “đệ nhất bát cảnh danh thắng”. Nhân giới thiệu: “Nơi đây là một dãy những hòn núi đá mới được quan Trấn đốc Ngô Thì Sỹ phát hiện và cho tôn tạo vào khoảng nửa cuối thế kỷ mười tám. Ông cũng là người có công phát hiện ra nhiều cảnh đẹp của Lạng Sơn-Trấn doanh bát cảnh-và Nhị Thanh đây là đệ nhất bát cảnh. Chúng mình có thể chui qua hang, dài khoảng nửa cây số, bên dưới là dòng suối Ngọc Tuyền, thông sang bên kia là nhìn thấy động Tam Thanh. Sau khi phát hiện, ông cho xây chùa Tam Thanh trong lòng động Tam thanh. Chùa Tam giáo thờ Khổng tử, Lão tử và Phật thích ca”.

Nhìn ra xa, bao vây chung quanh là những ngọn đồi thoai thoải chạy xa tít tắp, những quả đồi mà ba chàng ngự lâm đã từng trèo lên hái sim và thanh thản nằm ngửa nhìn trời xanh, nói chuyện cuộc đời. Nhân lom khom vạch cỏ nói với Sen và các bạn: “Anh tìm kiếm những dấu chân ngày xưa của ba đứa…”. Sen và Hà cùng che miệng cười, nụ cười sung sướng hạnh phúc xen lẫn cả những bao dung, đồng điệu. Chỉ những con người vừa ra khỏi cảnh bom đạn mới thấy được hưởng giờ phút thanh bình hôm nay thật kỳ diệu và chẳng khác gì đang đi trong mơ. Những tấm đệm cỏ xanh rờn che phủ, trải khắp các quả đồi,  không khí thoáng đãng, mát mẻ, trong sạch chẳng khác gì một vùng ôn đới xa xăm, nơi mà mấy trăm năm nay, người dân không hề nghe thấy âm thanh của tiếng đại bác. Và ta bỗng muốn hét lên bầu trời cho thỏa nguyện ước “Cuộc đời ơi, đây chính là khúc nhạc, là tiếng ca, là tình yêu… Hạnh phúc quá cuộc đời, ta muốn ôm chặt ngươi mãi mãi”

Và Hà đã làm như vậy, cô ngửa mặt lên trời, hét to: “Vĩnh biệt chiến tranh, ngươi là một sự rồ dại. Chúng ta cần thanh bình, cần trời xanh và cần hạnh phúc”. Tiếng cô vang qua các quả đồi. Tiếng hạnh phúc của cô kéo dài nên nghe như thấy tiếng núi đồi vọng lại. “Hạnh phúc, hạnh phúc, ha…hạnh, phu…phúc”. Mọi người ngạc nhiên, đúng ba lần tiếng “hạnh phúc” của núi rừng đáp lại. Sự huyền diệu của đất trời xứ Lạng.

Cả bốn người nằm trên mượt mà cỏ xanh, tâm hồn thảnh thơi, bay bổng, nơi địa đầu của Tổ quốc, tận hưởng không gian bình yên.

 
ảnh internet
                                                                             Bắt đầu ngày 1/ 9/ 2011

Xong ngày 16/ 11/ 2011.

                        VINH ANH

                         Sửa xong ngày 25/3/2012

 

 

 

Ghi chú:

(1) Pa-ven Nhân vật trong “Thép đã tôi thế đấy”

(2) “Lão đầy tớ” thơ Tố Hữu: “và lão cười khoan khoái/ lão ngồi mơ nước Nga”

(3) “Bão táp Vương triều Trần” tên tiểu thuyết lịch sử của Hoàng Quốc Hải

(4) Lời bài hát của Huy Du

(5) Thơ Nguyễn Phan Hách

(6) Thơ “Lính mà em”

(7) Thơ Nguyễn Đình Thi

(8) Dựa vào truyện ngắn của Nguyễn Quang Thiều

(9) Thơ Nguyễn Mỹ

(10)

(11) Thơ Lý Phương Liên

- Nhiều ý trong tập sách có sử dụng từ “Từ điền danh ngôn Đông Tây” của Thanh Vân Nguyễn Duy Nhương

 

 

 

 

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

NGÓN TAY CÁI...

Ngón tay cái chỉ lên phía trên




 

Bạn nào "chơi" fb đều biết cái kí hiệu này. Cách dùng kí hiệu này đã có từ trước khi có fb(ngày đó người ta dùng kí hiệu này là chỉ sự “tốt đẹp, hài lòng” và dùng ngón cái ở bàn tay phải, chứ chưa có hình vẽ) và hiện nay đi vào cuộc sống với với mọi điều thú vị của nó. Riêng tôi, mỗi khi thấy cái ngón tay cái chỉ lên phía trên, thấy mình trẻ hơn vì đang được tham gia vào cái hội “mạng mẽo” rất trẻ và thu hút số lượng người tham gia vô cùng đông đảo.

Hôm nay, đọc bài một bài dài của một bạn văn trên fb, thấy like rất nhiều, trong đó có cả các vị có tên tuổi, số má trong làng văn. Những nghi ngờ trước đây về cái kí hiệu “like” này làm tôi phải viết ra vài dòng suy nghĩ về nó. Cũng chỉ là suy nghĩ cá nhân. Các bạn trên fb có thể “ném đá” tùy thích và tôi, nếu có ý kiến không đồng ý, cũng sẽ “ném” lại nhưng phải với “tôn chỉ” trao đổi, không mạt sát.

Sự nghi ngờ của tôi là có thật like hay không? Nếu là một cái stt. thì khác. Vì đa phần các stt. đều ngắn gọn, đọc và nắm được vấn đề ngay trong một vài phút. Sau đó thì ấn nút like. Người tâm huyết hơn thì com. Chính cái com. mới đáng đọc và thể hiện chính xác người like hoặc dislike. Cái người đó mới là bạn thật (cái thật thể hiện người ta đọc bạn và người ta góp ý. Còn bài nếu viết dài, do nhịp sống ngày hôm nay nhanh hơn, người ta tận dụng thời gian cho nhiều việc khác,người đọc cho hết, cho kĩ, ít lắm).

Chính cái đơn giản ấn nút like có thể làm cho người viết lầm tưởng về bài viết của mình. Tôi nghĩ là trong số người ấn like đó, có nhiều người ấn nút vì họ kết bạn với người viết, vì sự nổi tiếng của người viết hơn là đọc cho  kĩ và sẽ phê phán điều gì, thích thú điều gì.

Cũng một lẽ nữa, người viết thích like và không thích dislike. Tâm lí con người mà. Người viết khó thoát khỏi “cái bực dọc” khi thấy kí hiệu ngón cái quay xuống. Có phải vì vậy mà ít thấy kí hiệu này xuất hiện? Cái dĩ hòa vi quý chẳng phải riêng của anh Á đông. Cả phía trời Tây cũng vậy. Dẫu trong ấn tượng của tôi, thằng Tây vẫn “chém thẳng” hơn thằng Ta. Thằng Ta mỗi lần “có ý” với ai thì đắn đo, cân đong đo đếm, nâng lên đặt xuống kĩ lắm. Đừng để mất lòng người mà sẽ có dịp chuốc vạ vào thân. Tâm lí này không phải không có trong những người “chơi fb” mang suy nghĩ đúng đắn, nghiêm chỉnh. Người ta lấy lòng nhau bằng những com. hời hợt, bốc thơm và chưa chắc đã đọc hết những bài viết dài đó đâu.

Có lẽ vì vậy, trên fb chỉ nên viết ngắn. Những bài dài nên viết trên blog, dẫu thực lòng, tôi cũng chẳng phân biệt được, khi nào thì cho lên fb, khi nào cho vào blog. Tôi chỉ muốn chia sẻ ý nghĩ của tôi với càng nhiều người càng tốt mà thôi.

Vậy thì có nên tự hào với những like có số lượng lớn hay không? Với tôi đừng vội tin. Nếu ai muốn dẫn chứng rằng ý kiến đó(bài viết) của tôi được nhiều người like, thì cho phép tôi khuyên một điều, hãy thận trọng khi đưa ra bằng chứng bởi số like, để chứng minh sự đúng đắn của mình.


 

Vinh Anh-Sài Gòn-4/7/2014

 

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

GIẢ TẠO VÀ CÔ ĐƠN


Giả tạo và cô đơn

 

Mấy ngày nay, từ ngày QH họp xong, thấy chống chếnh. Cũng chẳng phải QH là cái gì với tôi. Nói thật, “chẳng là gì” từ rất lẩu lầu lâu rồi, nhưng vẫn cứ chống chếnh và tôi thấy thất vọng trong cái sự cô đơn vì không có mấy chỗ, mấy người để sẻ chia. Bởi dù sao đi nữa, QH trên danh nghĩa, vẫn là cơ quan quyền lực to nhất và do dân bầu, (dẫu rằng nó cũng chẳng thực to và càng chẳng phải là thực do dân bầu ra). Nhưng nó là con đường phải đến, một mục tiêu phải đến.

Thú thật, tôi không còn hứng thú với những buổi chất vấn và trả lời của các quan thượng thư nữa. Cũng nói thật, tôi không muốn nhìn mặt các vị nghị sĩ nữa (trong số này luôn phải trừ ra vài vị). Bởi tôi chỉ thấy từ những khuôn mặt đó sự giả tạo, sự giả tạo lại mang tiếng nói nhân dân, sự giả tạo “thông minh” được ngụy trang bằng những lời lẽ mĩ miều “vì dân” nhưng lại rỗng tuếch và chẳng mấy người quan tâm vì đã quá nhàm. Rất nhiều lời giả tạo nói về ý chí của dân, quyết tâm của dân, mà nhiều vị nghị sĩ thường nại ra để cho có có vẻ gần dân, xuất phát từ nỗi lòng người dân, trong các lời phát biểu của mình.

Đó chính là sự giả dối! Lẽ nào tất cả chúng ta đều đang sống trong một xã hội chất đầy sự giả dối như thế?

Sự chống chếnh và hẫng hụt của tôi đến từ trước phiên họp cuối cùng của QH, khi được biết QH sẽ không có tuyên bố về tình hình biển Đông, sự việc nóng bỏng xảy ra đúng vào thời điểm QH họp, mà mọi người dân Việt đều quan tâm. Và mới hôm qua khi tiếp xúc cử tri (1/7/2014) , ông TBT tuyên bố (đại ý): “chúng ta phải tìm cách chung sống hòa bình, hữu nghị, thân thiện, nhưng phải giữ được chủ quyền quốc gia…, chúng ta không chọn được láng giềng…” hoặc ngài chủ tịch nước: “Chúng ta tiếp tục khẳng định chủ quyền để lấy lại Hoàng Sa…”

Nhưng từ biết bao lâu nay, từ Hoàng Sa-Trường Sa- Việt Nam là một từ nhạy cảm. Mặc áo phông có in chữ HS-TS-VN thì bị an ninh bắt. Người nào kiên quyết, đi biểu tình, giăng khẩu hiệu HS-TS-VN thì bị bỏ tù với mức án dăm bảy năm, thậm chí cả chục năm. Vậy các vị nói nhân dân ta tiếp tục đấu tranh, đời con , đời cháu cũng phải đấu tranh đòi lại… là nói thật hay lừa bịp? Ngay thời điểm này, các vị có thật quyết tâm đòi HS, TS hay các vị dồn món nợ khó đòi và nặng nề đó cho con cháu?

Đó chính là sự giả dối! Lẽ nào tất cả chúng ta đều đang sống trong sự giả dối và vẫn cứ giả vờ bình tâm, yên ổn sống trong sự giả dối như thế?

                                                                       *****

Buồn thì đúng rồi và dễ giải thích nhưng còn cô đơn? Với tôi, nỗi cô đơn thể hiện trong con người tôi và cho cả tình trạng đất nước hôm nay, điều mà tôi nhận thấy.

Trong tôi, cô đơn vì thiếu vắng sự sẻ chia và không thể sẻ chia. (Nếu như cái tin cứ trong sáu người ăn lương, có một người nhận lương từ an ninh, mà chính xác, thì kinh quá). Bộ mặt an ninh đất nước tra hiện nay đã lộ rõ nhiều điều không tốt đẹp trong con mắt người dân, những người biết cách tìm hiểu thông tin qua internet  và từng có “chuyện” với chính quyền. Theo tôi, số này không ít. Nhưng đến mức nào, để nói chính xác, phải có số liệu điều tra. Nhưng tôi dám khẳng định, hình ảnh của lực lượng an ninh hôm nay không đẹp trong mắt người dân nữa. (Tôi không muốn đổ nỗi oan cho số khác đã hết lòng vì dân phục vụ, nhưng số này, tôi cũng đoan chắc, không nhiều).

Vậy thì làm sao mà tìm được sự sẻ chia, trong khi với tâm trạng con người tôi hiện nay, rất cần sự chia sẻ. Tôi muốn được nói, được xả những điều chất chứa trong lòng, những thứ khiến lòng tôi lúc nào cũng nặng trĩu và day dứt xen lẫn ấm ức. Nỗi ấm ức mang nhãn hiệu buồn cho “nhân tình thế thái”.

Không chia sẻ được vì phải nhìn mặt thật con người, liệu người này có đồng cảm hay đây lại là người nằm vùng, nắm dân, theo một cái điều, một chỉ thị bâng quơ nào đó. Tôi như thấy có vô số con mắt nhìn theo mình từ khi có những cuộc biểu tình chống quân bành trướng nổ ra, được hô hào trên mạng, mà tôi tham gia. Nghĩa là tôi sợ có những con mắt dò xét, nghĩa là tôi sợ bị liên lụy với chính quyền hoặc an ninh, cái điều mà chẳng một công dân VN nào muốn.

Còn tại sao tôi lại dám đi biểu tình, dám bước xuống đường với “một nhúm” người trong khi trong tôi vẫn canh cánh nỗi sợ như thế? Vì trong “một nhúm” người biểu tình đó, tôi có những người bạn. Những người bạn đó sẽ bảo vệ tôi một khi có những “trục trặc” xảy ra khi biểu tình. Nếu bị bắt, các bạn tôi sẽ không bỏ tôi, họ sẽ theo dõi “số phận” tôi, bất chấp những sự đe dọa, đàn áp của an ninh. Bên những người bạn, tôi thấy không cô đơn và bạn bè tiếp cho tôi thêm dũng khí.

Hiện giờ thì những người bạn không ở bên tôi, nên tôi buồn và cô đơn. Nhiều ngày nay, đất nước này thấp thỏm trong sự hi vọng và chờ đợi. Niềm hi vọng đã được báo trước là không thể có những điều tốt đẹp. Nhưng vẫn chờ đợi ở đâu đó, vào một con người nào đó, một phép màu. Phép màu đó đáp ứng lòng mong mỏi mà nhân dân mong muốn. Tôi càng thấy chống chếnh và cô đơn trong tuyệt vọng của hi vọng.

Nhưng điều đáng buồn hơn, tôi chỉ có một ít bạn bè thông cảm, ít lắm. Những bạn cũ đa phần đều lảng tránh vì cái phức tạp của sự đời hôm nay, kể cả những người bạn từng kề vai sát cánh trong những năm chiến tranh. Ngày hôm nay thật khó lường cho một sự an toàn cá nhân khi các khái niệm về lòng yêu nước bị đánh tráo. Thế nào là lòng yêu nước? Tôi cứ day dứt mãi với câu hỏi đó. Lẽ nào, Tổ quốc đang bị ngoại bang gậm nhấm dần từng tí, từng tí, vì bức xúc, phải xuống đường thể hiện lòng mình, lên tiếng đòi lại và nghiễm nhiên trở thành “thế lực thù địch”, thành kẻ “gây rối trật tự trị an”, thành “phản động, chống đảng, chống chính quyền” và hệ lụy là bất kể lúc nào, cũng có thể bị bắt, bị vào tù không cần xét hỏi, không cần luật pháp.

Bỗng nhớ lại những ngày đầu, khi gian khoan HD 981 mới đặt chân trên thềm nhà Tổ quốc,  VTV đưa tin các nơi trên thế giới lên tiếng phản đối hành động ngang ngược của China, nhưng rồi nhận ra, cũng chẳng có mấy ai. Quanh đi quẩn lại vẫn chỉ có mấy ông ấy và những lời tuyên bố bảo vệ, ủng hộ chung chung. Chẳng thấy những ông bạn có mối quan hệ chiến lược, những người anh em chí cốt cùng nhau đứng gác cho thế giới bình yên, những người bạn từng kề vai sát cánh suốt một thời gian khổ, biến đi đâu hết cả, để lại chúng ta trơ trọi một mình đương đầu với ông “láng giềng không thể chọn” và luôn thể hiện trò chơi không quân tử, không xứng đáng vị thế của một nước lớn.

Vậy là nước nhà cũng cô đơn trong cuộc chiến rất không cân sức này.

Cái sự không cân sức với anh bạn láng giềng khổng lồ “không có quyền lựa chọn” này diễn ra trong suốt quá trình dựng nước bốn ngàn năm. Chúng ta đã quá biết nên không ngạc nhiên và không sợ. Chỉ có những kẻ mà quyền lợi, địa vị, danh vọng gắn với kẻ thù mới sợ và không dám hành động mà thôi. Đó chính là lũ Việt gian bán nước.

Tại sao trong vị thế yếu như vậy, chúng ta lại cứ khư khư “không liên minh”với một nước hay nhiều nước để làm tổn hại nước khác. Quan điểm, lập trường hay chủ trương cứng nhắc đó càng dẫn đất nước chúng ta tới cô đơn hơn. Nhưng cũng đừng nên kêu gọi theo kiểu một bà cựu nghị sĩ “EU cần lên tiếng phản đối (China) mạnh hơn nữa”. Tôi rất xấu hổ khi đọc lời kêu gọi của bà, bà cựu nghị sĩ ạ. Đó không phải là liên minh! Đó nên chỉ là lời kêu gọi khi chúng ta đã quyết tâm chiến đấu, thậm chí phải chiến đấu hết sức mình mà chưa giành được chiến thắng. Vì bài học với mọi dân tộc là “ đã là nợ máu thì rất khó trả”. Để cộng đồng quốc tế giúp ta máu chống kẻ thù là một điều bất đắc dĩ.

Điều này khác với việc cần có những liên minh để tăng thêm bạn bè và để đừng cô độc trong trận chiến chống China.



 Vinh Anh-Sài Gòn 2/7/2014