Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Có cái chết nặng nghìn cân

Có cái chết nặng nghìn cân

Tôi không quen Phạm Toàn, chỉ biết ông là một trong ba người sáng lập trang Bauxite và sau này, gặp ông vài ba lần dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ. Tôi chưa bao giờ dám chủ động bắt tay ông, nhận là người quen hay người cùng thời, cùng tham gia đấu tranh vì mục đích bảo vệ sự vẹn toàn của đất nước. Tôi chỉ đứng xa nhìn ông, ngẫm về sự “xả thân” của một trí thức, một tấm lòng, một ông già đã ở tuổi cỡ ngoài tám mươi.

Tôi đặc biệt có cảm tình với ông từ ngày giáo sư Huệ Chi bị thẩm vấn 22 ngày. Qua những câu chuyện, được ông thông báo hàng ngày cho bạn bè, để biết tình hình bạn ông, giáo sư Huệ Chi. (Nhân kỷ niệm 10 năm trang bauxite, tôi đã viết một bài liên quan đến chuyện này).
Cùng với thời gian, tôi biết thêm về ông, một nhà văn với bút danh Châu Diên, một dịch giả với những tác phẩm khó dịch từ tiếng Anh, tiếng Pháp và đặc biệt biết ông là chủ biên nhóm Cánh buồm. Điều đặc biệt của Cánh buồm là sự mới mẻ trong giáo dục (tôi thực sự cũng không hiểu hết cái mới mẻ đó) nhưng nó đã đứng vững cùng với các dự án trăm tỉ, ngàn tỉ của Bộ Giáo dục (khi chi phí của Cánh buồm cùng thời gian đó chỉ là 3, 4 trăm triệu.) Tôi vẫn đinh ninh ông là giáo sư. Mãi trước khi ông mất, đọc Đoan Trang, tôi mới biết ông không có bằng cấp gì. Tất cả chỉ là tự học.
Tôi chỉ biết sức khỏe ông qua “Cái ôm cuối cùng” của Đoan Trang. Biết nhưng không tin ông có thể chết. Người như ông khó chết lắm. Tôi cứ vớ vẩn nghĩ như thế.
Ngày đưa tiễn ông, tôi đến sớm vì bận việc nhà phải về sớm. Qua bạn bè và tin tức lan trên mạng xã hội, được biết nhiều hơn về ông. Trên taxi, cả đi và về, không hiểu sao, tôi nói chuyện với hai cậu lái xe và tự nhận mình là học trò của ông, nhận một cách tự nhiên, chẳng một chút đắn đo. Có lẽ ông là người đầu tiên, không quen, mà tôi lại nhận như vậy.

Giữa bao nhiêu nhốn nháo chuyện đời, trong buổi đưa tiễn ông về nơi xa xôi, cho ta một cảm giác khác lạ. Khác lạ nhưng lại thấy hài lòng, có cả nghĩa ấm lòng, đúng như những gì mình mơ ước, trong đó có những điều chẳng bao giờ nghĩ đến. Một cảm nhận không thật đám tang, mà chỉ là một cuộc đưa tiễn. Một cảm nhận chuyện đang xảy ra nơi nào đó xa lạ như chốn thiên đường, không phải, chốn thiên thai, chốn suối mơ, chốn hoang sơ mơ ảo, chứ không phải ở xứ ta. Đám tang không để lại sự rầu rĩ, sự buồn đau. Nhưng ngẫm kỹ thì đau lắm, nuối tiếc lắm. Và chợt muốn, giá mà, ông làm xong bộ sách rồi hẵng đi với điều an ủi, chẳng gì ông cũng đại thọ.
Không muốn so mà vẫn cứ phải so, tình cảm là cái thiêng liêng mà con người dành cho nhau, ở ông nó trọn vẹn. Ông và gia đình đã thể hiện một sự khác lạ với mọi đám tang. Đọc lại những lời tiễn đưa của bạn bè và người thân của ông, thấy sự thương nhớ, kính yêu thật lòng. Không có những lời tâng bốc bay bổng, nhưng lại nhận ra một trí tuệ uyên thâm trong nhiều lĩnh vực, không đánh giá sự mất đi là một tổn thất nhưng lại thấy sự hẫng hụt quá lớn vì từ nay đời thiếu vắng, không nói đến những ấp ủ dang dở, hoài bão to lớn mà vẫn nhận ra sự quyết liệt muốn đổi mới với nụ cười hiền hậu của một người bạn, người cha, người ông… tất cả được trộn vào những cơn gió để dong “cánh buồm” ra khơi, hướng đến những chân trời sáng lạn.
Sự ra đi của ông cho gieo vào chúng ta bao nhiêu ngẫm nghĩ về cuộc đời và về con người. Một sự ra đi trĩu nặng chứ không phải thoáng qua, rồi quên. Người ta đến với ông từ tấm lòng biết ơn và sự tri ân với những gì ông để lại cho đời. Để rồi nhớ, rồi nhắc mãi những gì là thành quả của ông. Cái để lại đó nặng lắm, làm gì có đơn vị đo lường nào đong đo được. Nói nó nặng ngàn cân chỉ là sự ước lệ. Nhìn lên bàn thờ ông, chỉ đơn giản “Vô cùng thương tiếc nhà giáo Phạm Toàn”, thấy sự cao cả vĩ đại của chức danh nhà giáo. Ông đã là nhà giáo thực sự, là con người viết hoa mà tôi xin được gọi là thầy.
Bỗng nhớ đến những lâu đài, biệt phủ và cả những khoảnh đất mênh mông và những người chủ của nó, thấy với ông, sao nó lại nhỏ bé và thô thiển vật chất tầm thường.
Không muốn ca ngợi cũng phải ngợi ca, ông là một tấm gương lấp lánh mà cuộc đời này sẽ mãi còn nhắc đến.


Vinh Anh 30/6/19

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

Ngẫm nghĩ: Nếu được chiến đấu sòng phẳng...

Ngẫm nghĩ: Nếu được chiến đấu sòng phẳng, không lý gì báo chí thua mạng xã hội

Đấy là câu nói của ông Nguyễn Sĩ Dũng:

Ở đây, tôi không rõ, nếu được chiến đấu một cách sòng phẳng là như thế nào? Nói cho tròn, “lề phải” có 18.000 nhà báo luôn sẵn sàng viết theo định hướng và cũng sẵn sàng xông lên chống lại thế lực thù địch rất đúng với định hướng (xin lỗi trước một số nhà báo có chí khí). Gần đây, hòa nhập với “lề phải”, còn có thêm cả binh đoàn 47 nữa. Cũng phải thưa với ông Dũng, chống lại “thế lực thù địch” không chỉ có cái binh đoàn 47 đâu. Khi đã lâm trận, tất cả đều cùng đội ngũ chống lại “lề trái” hết. Vì sao? Vì “lề trái” luôn ở thế yếu, vì “lề trái” không đảm bảo cho tất cả sẽ có sổ hưu.
Có thể hỏi các ông bên 4T, có đúng để được một cái tin, báo chí phải trải qua quá nhiều qui trình, tức là bị “trói chân, trói tay”? Tôi không tin, để chống lại “thế lực thù địch” mà ngòi bút của 18.000 vị bị “trói chân, trói tay” đâu ạ. 4T chỉ “trói chân, trói tay” với các vị đưa tin chính xác, minh bạch thôi. Không có chuyện “trói chân, trói tay” các vị đưa tin theo Thông tấn xã đâu ạ. Mà lại phải nói lại, chỉ có thông tin minh bạch mới bị cản trở.
Vậy nên tôi nghĩ, đúng như ông Dũng, báo chí không lý gì thua mạng xã hội. Thua, chẳng qua là những tờ báo đó chỉ ngậm miệng ăn tiền, tự “trói chân, trói tay” mình mà thôi. Tôi nói lại các báo đều tự “trói chân, trói tay”. Mà sao nhiều ghê, những 800 tờ có dư, lại tất cả cùng giọng điệu.

Cái ý thứ hai, phải chép nguyên văn: Cũng theo TS Dũng, để chống lại tin giả, phải áp dụng công cụ pháp luật. Những giá trị được bảo vệ ở không gian vật lý cũng phải được bảo vệ trên không gian mạng. Và sự quản lý của nhà nước là cần thiết. Không thể để cho những người lan truyền tin giả gây hại cho xã hội mà không bị trừng phạt. Tiếp đến là phát huy vai trò tích cực của báo chí, nhưng không phải bằng cách “trói tay” lại và yêu cầu báo chí chiến đấu. Ngoài ra, đạo đức cũng là công cụ vì trên MXH không thiếu những chuyên gia, người tử tế. Những người lan truyền tin giả cần phải bị bóc mẽ, bị tẩy chay.
Nói thật, cái đoạn đầu lằng nhằng và kỹ thuật quá. Nhà em hiểu, để chống lại tin giả, phải dùng đến công cụ luật pháp, kể cả trên trời lẫn dưới đất (nghĩa là cả đám mây, đám mưa í). Bác nào đưa tin giả, cứ làm gỏi bác đó, kể cả các bác nói theo định hướng. Lại phải mở ngoặc, ai là người xác định sai trái, tốt xấu, thật giả nhỉ? Chẳng lẽ lại mang nhau ra tòa và tòa liệu có đáng tin?
Theo nhà em, là nhân dân, ai cũng đồng tình tin thật. Số 100% thì nhà em không tin, nhưng 99% chắc là có. Ở đây mà vận dụng vai trò đạo đức nhà báo là kiểu nói cũ kỹ, thiếu cái thực tế của thời kỳ 4.0.


Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2019

Mấy lời về phat ngôn của ông Lý Hiển Long

Mấy lời về phát ngôn của ông Lý Hiển Long

Đọc nguyên bản tiếng Anh, nếu không hiểu sâu mấy từ occupation, aggressor, invade như sự thông hiểu của những chuyên gia thạo tiếng Anh, mình cũng chỉ hiểu cái ý ông Lý nói thời đó, Việt Nam xâm lược Cămpuchia.
Chuyện từ ngữ là chuyện phụ. Rất phụ. Cái từ “ invade-xâm chiếm” mà ông Lý dùng dù đã nhẹ hay như có chuyên gia thông hiểu phân tích, vẫn có thể hiểu cả 2 nghĩa. (Có cả nghĩa xâm lược nữa). Nói cái chuyện từ ngữ để suy ra một cái khác.
Cách đây bốn chục năm, người Việt hay Cămpuchia đều có bộ phận gọi là số đông, cho rằng, Việt Nam làm nghĩa vụ quốc tế, chống họa diệt chủng và bảo vệ Tổ quốc. (Nghĩa vụ quốc tế vốn là từ ngữ của mấy bác cộng sản). Cái chính là bảo vệ Tổ quốc và chống họa diệt chủng. Nhưng hiện nay đã khác nhiều. Có cái sự khác chính là biết sự thật của các nguồn thông tin, vốn thường dễ bị giới chức việc che giấu, để đến ngày nay, nó mới lộ ra. Khi tấm màn sự thật được vén lên, người ta biết được những điều xấu xa. Những người trước kia bị che giấu, mới có điều kiện phản biện lại những sai lầm ngày xưa.
Ở đây, tôi nghĩ, cách dùng từ để chỉ một nước nào đó, mà người nói ra ở dạng chính khách, đều không phải là sự “buột mồm”. Phải thế nào thì người ta mới nói vậy chứ!
Quân Việt Nam ở Căm qúa lâu, khiến xương máu đổ quá nhiều cho cả hai phía. Chuyện đổ xương máu là chuyện gây ra hận thù. Hơn nữa, Việt Nam muốn phát huy thanh thế, xuất khẩu ảnh hưởng xuống phía Nam, tạo dựng một chế độ thân Việt, không loại trừ có ý định cũng muốn xưng hùng xưng bá một vùng như vua chúa ngày xưa (chúng ta đã đánh thắng hai đế quốc to), kết hợp với thể chế vốn chẳng thân thiện với thế giới, càng làm cho thế giới nó không ưa.
Thế giới người ta biết, từ ngày đó đến hôm nay, Việt Nam đâu có mạnh bằng thực lực của mình. Đâu có đủ sức đương đầu với những thế lực mà ta cho là thù địch. Có thể sức mạnh của Việt Nam vẫn còn ở trong dạng tiềm năng. Thế giới quá biết các điểm yếu, mạnh của Việt Nam ta.
Tôi đồng cảm với các bạn đã chiến đấu bên Căm và những phát ngôn có phần tức tối của các bạn khi nghe ông Lý phát biểu. Nhưng đồng cảm chưa đủ. Cuộc chiến ở Căm phải đứng trên quan điểm dân tộc, quốc gia nhưng mang tính pháp lý thế giới để nói.
Cho nên, cái trung tính thằng tôi, nghĩ, phải chia cuộc chiến đó ra hai phần. Phần vì đánh diệt chủng, chúng ta là cứu tinh, là lính nhà Phật. Phần vì chúng ta ở quá lâu, chắc hẳn có những chính sách sai lầm với dân Căm, nên chúng ta thành “xâm lược”, chúng ta tự chuốc oán thù vào thân. Có thể rất nhiều người đã nghe quá quen cái phần thứ nhất mà quên không biết đến cái phần thứ hai.
Những người lính chiến đấu ở K ngày đó không hiểu điều này, họ chỉ biết chấp hành mệnh lệnh. Nhưng thời gian trôi, nhiều sự thật đã sáng tỏ, đòi hỏi chính những người lính đó phải có những cách tiếp cận mới, nhìn nhận mới.
Có một điều rất tức khí mà ít người nói tới. Cũng vẫn chỉ là “phải biết người, biết ta”, đừng có mang “ta vì ta ba chục triệu người/cũng vì ba ngàn triệu trên đời” ra để tự hào. Thế giới họ biết sự hy sinh và máu Việt Nam đổ nhiều, nên họ đã thương và đã ủng hộ nhiệt tình. Đừng đi quá cái mốc đó. Đi quá khiến họ ghét và họ đã ghét đấy. Người Việt trở nên “xấu xí” rồi đấy ạ.
Một điều nữa, thế giới này kỳ lắm ạ. Thằng đầu sỏ gây ra nạn diệt chủng là thằng Tàu. Phải chỉ đích danh thằng Tàu. Nhưng ngay thằng Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề bởi cái họa đó, cũng có dám to miệng đâu. Vậy thì thế giới hơi đâu lo chuyện này. “Sơn ăn tùy mặt/ma bắt tùy người” đấy ạ. Ông Lý không nói đến thằng Tàu, nguồn gốc của tội diệt chủng mà lại cạnh khóe nói Việt nam xâm lược. Đó là cái lý của ông Lý. Ai lại vừa mới đấy đã xưng xưng bạn 4 tốt, 5 tốt. Đau hơn là còn đe nẹt mấy người phản đối. Bài học bạn thù đừng có nhầm lẫn. Ta phải biết tự bảo con cháu ta
Ngẫm ngợi, chẳng biết người dân Căm kia có căm thù mấy thằng Tàu như nó đã từng căm thù mấy thằng Duôn không? Các nhà chính khách nên rút ra bài học.
Tôi hiểu, chỉ có chân thành mới xóa được mối thù “truyền kiếp” đó. Các chính khách và ngoại giáo chắc còn nhiều “bài vở” khác.
----------------
Ngoài lề một chút. Trong cuộc chiến chống Mỹ, tại sao ta được thế giới ủng hộ và còn cả yêu mến nữa? Bởi vì Mỹ đến ta kèm theo bom đạn và ở lại quá lâu, cũng gây nhiều “tang thương ngẫu lục” và còn để lại nhiều di chứng lắm. Mối thù hiện nay của một số người Việt vẫn đầy tràn. Kẻ viết bài này có thằng bạn, khi ông Clin-tơn sang ta, có người tay bắt mặt mừng, ca ngợi… Thằng bạn có hai đứa con bị chất độc da cam, điên tiết, cầm cái ghế đập vỡ cái TV, đang đưa những hình ảnh với nụ cười hớn hở. Mối thù nó là vậy đấy ạ. Ai ở trong hoàn cảnh đó mới biết và đừng có dại cho thằng bạn những lời khuyên nhé.


Vinh Anh-7/6/19

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2019

10 năm đọc Bauxit Việt Nam. Kỷ niệm đọc Phạm Toàn

Nhanh thật! Đấy không phải tiếng kêu thảng thốt khi bất chợt ngoảnh lại, thấy thời gian trôi nhanh mà là lấy mốc từ ngày ấy, đọc nó, vậy là đã 10 năm. 10 năm với biết bao nhiêu nhận thức mới lạ. Cũng phải mở ngoặc, sự thay đổi ý thức con người ta đến không hẳn bất chợt, nhoáng như tia chớp đâu. Riêng với mình, nó đến từ từ, chầm chậm. Chẳng gì ngày đó, mình cũng U70. Tới hôm nay, cứ vậy mà tính thêm chục năm.
Các bài trên BauxitVN, với mình là sự mở mang kiến thức, là khai dân trí đích thực. Cả cuộc đời, được học nhiều điều nhưng cái điều dám là mình thì không được học, nên vẫn u tối lắm. Chỉ một thời gian rất ngắn, nghiền ngấu những bài trên BauxitVN, đúng là “sáng ra”. “Sáng ra” ở đây không hề mang tính nịnh nọt, nghĩa là không giống cái câu đáp từ mà ở hội nghị nào cũng nghe: “Anh về chỉ đạo, nghe anh, thấy sáng ra rất nhiều điều”.
Chuyện “sáng ra” này chỉ tự mình biết, chẳng phải kể lại. Chuyện muốn kể là kể cái ngong ngóng tin Giáo sư Huệ Chi, chủ trang BauxitVN, bị mời lên làm việc với an ninh. Qua “thông báo” từ những bài viết của thày giáo Phạm Toàn, trong suốt thời gian giáo sư Huệ Chi bị mời làm việc, có lẽ phải đến hai chục ngày. Ngày nào cũng ngóng.
Ngày đó, tôi nhớ, tôi ngốn ngấu đọc bài viết đầu tiên của Phạm Toàn cho biết tin về việc khám xét và buổi làm việc đầu tiên của Huệ Chi. Tôi đọc rồi đọc lại, như muốn qua các dòng chữ đó, sẽ biết được thêm tin về ông. Chắc hẳn rõ, vì sao, tôi mong ông được “tai qua nạn khỏi”. Từ thông báo số 1 này, tôi thấy yên tâm đôi phần nhưng quả thật, tôi luôn nghĩ đến chuyện Gs sẽ bị bắt và cầu mong chuyện đó đừng xảy ra.
Ngày đó tôi và có thể rất nhiều người khác cũng vậy, chưa thật hiểu “bài vở” hành động mà phía an ninh có thể dựng chuyện, tạo ra các nguyên cớ để bắt người đâu. Những ngày đó, người hiểu nhất, tôi đoan chắc là Người buôn gió. Sau này qua tiếp xúc, qua đấu tranh và đọc những đoạn đối thoại, viết lại từ đồn công an của Thúy Hạnh, Bích Phượng, Đoan Trang… (ờ, mà sao mình chỉ nhớ tên các bạn nữ thôi nhỉ) và những buổi làm việc của Nguyễn Xuân Diện với an ninh về trang Web của anh, tôi đã bớt phần lo lắng hơn cho các bạn. Có lẽ phút bỡ ngỡ đầu tiên đã qua, cả phe ta và an ninh đều đã có kinh nghiệm đối mặt với nhau. Những câu hỏi và những câu trả lời có thể đã có cẩm nang cho các bạn tham gia vào cuộc tranh đấu. Tôi học được rất nhiều từ các bài viết này.
Thực ra, ai cũng biết, những người đi biểu tình càng biết chuyện “sơn ăn tùy mặt…” Những bạn trẻ là nam, khỏe mạnh thường là đối tượng bị dằn mặt nhiều nhất. Nhưng đừng nói các bạn nữ an toàn nhé, Thúy Nga, Đoan Trang là những điển hình, các bạn đó bây giờ có lẽ bị thương tật vĩnh viễn. Những người già như ông cựu giáo chức Nguyễn Anh Dũng (đã mất) chẳng hạn, đã bị đánh chảy máu đầu ở Lộc Hà đó.
Phải thôi chuyện con cà con kê để trở lại các bài viết của Phạm Toàn.
Với tôi và rất nhiều người, BauxitVN thực sự là trang mạng có uy tín. Bằng chứng ở số lượng truy nhập vào trang những ngày này. Người dân Việt muốn biết tin chính xác, đọc ở đâu? Báo in ư? Chỉ để lướt sạp báo cho vui mắt thôi. Nhiều người đã biết chỗ để đọc những tin chính xác, đáng tin cậy. Đời người làm báo (Huệ Chi và Phạm Toàn thì là những người làm báo bất đắc dĩ) được sự mến yêu và chiếm được lòng tin của độc giả là hạnh phúc quá lớn. Công khai phá này Bauxit VN đứng hàng đầu. Còn trong những ngày đó, công Phạm Toàn đứng hàng đầu.
Đọc bài số 1 của Phạm Toàn xong, thấy phần cuối Phạm Toàn viết: Ngày mai, thứ năm “họ” vẫn mời Huệ Chi “làm việc”. Khiến tôi rất sốt ruột chờ thông báo tiếp theo xem “họ” đối xử với Huệ Chi ra sao. Có thể nói, đây là phép thử với giới trí thức.
Chờ mong và được biết hơn nữa. Phạm Toàn không nói chuyện về Huệ Chi trong thông báo này. Ông kể chuyện mình, kể chuyện cái A25 nào đó, nơi họ “làm việc” với ông và Huệ Chi. Cái thú ở lá thư-thông báo này là ông kể chuyện, khiến người đọc bớt cảm thấy lo lắng. Ông nói chuyện ngày xưa và so sánh. Ông nói về thái độ làm việc hòa nhã của “họ”. Tôi nói thật, tôi nghĩ ngay là “họ” chỉ lừa đảo. “Họ” biết tiếng tăm và tầm ảnh hưởng của ông cũng như Huệ Chi, nên họ “hiền lành, nhã nhặn và đáng yêu” vậy thôi. Thử vào người khác xem, biết ngay bộ mặt thật ấy mà. Nhưng rồi đọc lại bài viết, tìm được câu: “Mình rất thích có một so sánh cho vui như thế này: đừng thấy trẻ em đeo râu vào và bảo đó là cụ già.” Vậy là nghĩ ngay, đừng hòng lừa được các cụ.
Cứ như vậy mình theo dõi. Ngày ấy bạn bè cùng chí hướng ít lắm, hình như ai cũng sợ, chẳng có ai để trao đổi hết, chỉ ngồi đọc và suy đoán thôi. Cứ mỗi kết một bức thư-thông báo, hy vọng chuyện “họ” tha (thôi) “làm việc” với Huệ Chi lại tan biến, lại thở dài và cũng như Phạm Toàn viết, “làm việc” đến bao giờ, không biết. Lại bức bối mà ung cả cái đầu, muốn rủa xả thật to cho nó vợi ấm ức đi.
Đọc Phạm Toàn trong sự hồi hộp vì nó là nguồn thông tin duy nhất về vị G.sư khả kính xen lẫn có cái vui vui nho nhỏ như đọc phóng sự có phần tô vẽ về nhân vật nào đó. Thí dụ như những dòng ông viết về bà Huệ Chi, về vợ ông, về mấy người to cao đẹp trai… Rất đúng khi viết về tâm trạng lo lắng ngày đầu của bà Huệ Chi, khi nhà bị khám xét với nét mặt hoang mang và tiếng nói nhỏ sợ bị gắn rệp. Khi gần cuối đợt “làm việc”, thì,” Mấy hôm nay, tình hình "lao động" của vị Giáo sư khả kính có vẻ hơi lờ phờ! Nếu chỉ xét bề ngoài – sáng làm việc từ 9 rưỡi, trưa ngủ dậy trễ, chiều mới ba giờ hơn bốn giờ kém đã "xe ta bon bon…" về với các cô gái Lam Hồng – thật khó có thể xếp lao động trung bình, nói gì đến tiền tiến, nói gì đến chiến sĩ thi đua! . Vâng, đọc ông, cái lo lắng như vơi đi.
Trong tất cả các bài, tôi thú nhất là đoạn Huệ Chi đập bàn cái rầm. : “Lúc ấy mình buồn đi đái quá, mình đòi đi đái cái đã, sau đó trở lại thì mình đập bàn cái rầm…” Đúng là khí phách của người trí thức. Đọc đoạn đối thoại đó, tôi cứ âm ỉ sướng mãi.
Và còn nữa: [chỉ tay vào mặt người đối thoai] Tôi nói cho anh biết nhé, anh im ngay đi nghe chưa… Sao anh lại ví tôi với các ông Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức? Họ khác tôi, tôi khác họ, anh biết chưa– [một cấp dưới can thiệp]… Xin có ý kiến với bác… Ý của thủ trưởng chúng cháu là thế này ạ…
Còn ý tứ gì nữa? Anh ta vừa đem Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức ra làm gương cho tôi. Định gợi ý cho tôi xin khoan hồng à? Cái cách nói vòng vèo “ý kiến chủ quan” có nghĩa là xin khoan hồng à? Tôi làm gì mà phải xin khoan hồng? Mà nói cho rõ nhé: có tội chăng nữa, thì tôi cũng không chịu xin khoan hồng, nghe rõ chưa.
Vâng, rất khí phách!

                  Qua vụ Huệ Chi, cái chúng ta hiểu là phía “họ” muốn đóng trang BauxitVN, cái trang rất ngứa mắt, đang có hàng trăm nghìn độc giả đọc hàng ngày kia, đang nói được cho dân rất nhiều điều kia. “Họ” bắt chủ trang “làm việc” theo kiểu như thế là kiểu khủng bố (cách này thì chắc an ninh nước nào cũng dùng) và không tìm ra lý do xác đáng. Cũng may, theo tôi hiểu Phạm Toàn, Huệ Chi được làm việc với bộ phận có văn hóa và biết điều nhất của cái Bộ to nhất ấy, nên mới có diễm phúc như thế. (Đọc bài cuối: “Tâm lý không bị trừng phạt”, thấy ngay bản chất của an ninh. “Họ” muốn dựng chuyện gì cũng xong thôi, “họ” không bắt mà chỉ “làm việc” như vậy với Huệ Chi thôi. Chừng đó, với Huệ Chi và với trí thức Việt, họ cho là đủ liều lượng rồi.
                  Vậy thôi, G. sư Huệ Chi đã tuyên bố rồi “Ngày mai không làm việc”. Nhẹ cả người. Tường thuật của Phạm Toàn về các buổi làm việc của Huệ Chi đã hết. Tôi cũng cười sung sướng như chính mình chiến thắng. Cám ơn Phạm Toàn và Huệ Chi, cả hai vị đều tỏ rõ khí phách trí thức nước Việt.
Đọc lại cái “tường thuật” của Phạm Toàn 10 năm trước, thấy lại cái vui đã qua 10 năm.

Vinh Anh-5/6/19