Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2019

Đổi mới đất nước

Đổi mới đất nước

Sau khi thoát bệnh hiểm nghèo, Tổng bí thư có phát biểu ở hội nghị TW, và đưa ra ba câu hỏi rất gợi mở,  theo tôi, cũng rất quan trọng:
1. Có nên xóa bỏ thành phần kinh tế nhà nước hay không?
2. Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không?
3. Có cần phải sửa đổi điều lệ của Đảng CSVN hay không?
Ba câu hỏi này trong nhiều hoàn cảnh khác nhau, đã được nghe nhiều bậc trí giả nói tới. Các vị trí giả đó đã bàn luận và nhân dân vỉa hè cũng đã bàn luận và hằng mong muốn, vô cùng mong muốn. Nhưng ai cũng hiểu đó là một điều hệ trọng, liên quan đến sinh mệnh chính trị nên chẳng có ai dám giương cao ngọn cờ. ( Thực ra, theo tôi, có thể  nói là đã có ông Bùi Quang Vinh nói đến, nhưng vì vấn đề quá nhạy cảm, nên tiếng nói ông Vinh bị chìm luôn). Cái đặc biệt của phát biểu hôm nay là ở chỗ, câu hỏi đó bây giờ lại chính từ ông Tổng bí thư, một người đang ở đỉnh cao quyền lực phát ra, được đồn đoán là cực kỳ bảo thủ.

Câu 1: Từ rất lâu rồi, nhưng dần dần ngày càng thể hiện rõ. Điều đó đúng quy luật. Cái mới không thể một lúc ập vào để thành cái hay, cái tốt ngay được.
Nhớ ngày nào đó, cũng thảo luận về kinh tế nền đang bí bét, ông Đỗ Mười còn rất phân vân trong việc cho phép đảng viên được làm kinh tế. Cái cụ thể để hiểu là, cho làm kinh tế tư nhân tức là cho bóc lột đấy. Mà ngày ấy, nước Việt ta còn đang xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa và các vị lãnh đạo vẫn trong cơn mê về chủ nghĩa cộng sản với mọi thứ hạnh phúc trong viễn cảnh huy hoàng của nó. Đó là phản bội lại chủ nghĩa kinh điển của Mác và Lê-nin. Kinh tế nhà nước phải chủ đạo, phải chi phối.
Bỏ thành phần kinh tế nhà nước tức là hết mọi sự chỉ đạo, nắm quyền về kinh tế. Không nắm kinh tế thì bảo được ai. Cũng lại nhớ có một ông cũng cỡ cỡ tổng thống chứ chẳng chơi của một nước tư bản cũng cỡ to to như nước Mỹ, phát thế này (đại ý thôi): Cứ để cho nó (Việt Nam) nói xã hội hay cộng sản gì thì nói, kệ nó. Thực chất nền kinh tế của nó bây giờ thay đổi rồi, là tư bản rồi. Điều này đến nay càng đúng. Chẳng có ông quốc doanh nào là không thua lỗ.
Cái hay của chủ nghĩa xã hội là luôn vẫn cứ lạc quan trên sự nghèo đói của dân lành. Đất nước có nhúc nhích được một chút là hô hoán ầm ĩ những thành tích và công lao kia không tự dưng mà có, phải có nguyên nhân, phải biết là không tự dưng mà người đời kính nể ta…
Bây giờ thì rõ rồi, càng ngày càng rõ, càng để lâu thì cái nền kinh tế chủ đạo ấy càng làm xói mòn đất nước. Những qủa đấm thép, rường cột của nền kinh tế, những chủ đạo hay mũi nhọn gì gì đó chỉ là những chiếc thùng rỗng, chỉ là con ễnh ương muốn hóa thành con bò. Những giấc mơ của những kẻ tâm thần tất nhiên là mang theo nhiều ảo ảnh.

Câu 2: Thay đổi hay đổi mới thể chế chính trị? Nếu nói “đổi mới chính trị” thì dễ hiểu và có vẻ nhẹ. Đổi mới kiểu đó chỉ là những điều chỉnh cái cần khắc phục do trong thực tiễn có sai sót. Giống như thời kỳ cải cách ruộng đất. Ngày đó Đảng tiến hành sửa sai. Sửa sai tức là thay đổi cái sai lầm mà thôi. Đổi mới như thế thì e rằng không thể hiểu nó thành “thay đổi” được. Cái thứ “đổi mới” đó là sự vá víu, là thấy sai thì sửa bằng một cái mới, cái khác. Tỉ như, thay một ông cán bộ bị kỷ luật bằng một ông cán bộ còn trong sạch mà thôi. “Thay đổi thể chế chính trị” nghe nó nặng hơn và có vẻ như là từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê, từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, thừa nhận thất bại, tức là đi theo tư bản chứ còn gì nữa. Một giáo sư về xây dựng Đảng khó có thể chấp nhận.
Trước tiên, phải hiểu thế nào là thể chế chính trị và hệ thống chính trị? Hãy hiểu theo Wikipedia:
Thể chế chính trị là Hệ thống các định chế hợp thành một chế độ chính trị, là kiến trúc thượng tầng trong xã hội, bao gồm các đảng phái chính trị, nhà nước, mặt trận Tổ quốc, các tổ chức xã hội khác và vai trò, ảnh hưởng lẫn nhau của chúng trong hệ thống chính trị.
Chế độ chính trị là hệ thống những nguyên tắc thực hiện quyền lực nhà nước. Chế độ chính trị là chế định của Hiến pháp, là tổng thể các quy định về những vấn đề có tính nguyên tắc chung làm nền tảng cho các chương sau của Hiến pháp như: bản chất nhà nước, nguồn gốc nhà nước, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với hoạt động của Nhà nước và xã hội, nguyên tắc tổ chức và hoạt động của bộ máy nhà nước
 Nhớ chưa xa, hồi 1986, đất nước đã một lần đổi mới. Ngày đó, kinh tế được bung ra, được cởi trói và nó đã thể hiện sức sống mãnh liệt của nó khi gặp miền đất tốt. Từ một nước chỉ được ăn bo bo, đã lần đầu xuất khẩu được những đồng đô la gạo đầu tiên. Dân không đói và mục tiêu 21 triệu tấn lương thực đề ra từ năm 1980, bởi những nhà lãnh đạo đầy chất mơ mộng, lãng mạn, mới có cơ thực hiện. Đó là đổi mới! Sự đổi mới đó là đổi mới về kinh tế. Nền kinh tế đã cởi mở, không phụ thuộc vào kế hoạch nhà nước, không sản xuất theo kế hoạch mà nhằm vào yêu cầu thị trường.
Thêm một vấn đề khác, cũng trong thời gian này, văn nghệ được cởi trói và vì thế mới có “Cái đêm ấy đêm gì?”, mới có “Nỗi buồn chiến tranh”... Tiếc rằng ngay sau đó, văn nghệ lại bị thít lại và chúng ta có đến 800 tòa báo cùng với cả ngàn nhà văn, đều được trang bị “đồng phục”lại. Nếu ngày đó, văn nghệ được giải phóng triệt để, liệu tình trạng mặc “đồng phục” có còn đất sống đến ngày hôm nay? Tình trạng người dân ngu dốt có như hôm nay? Có lẽ đổi mới văn nghệ dính đến chính trị, nên phía tuyên giáo cho im luôn.
Vậy theo suy nghĩ của tôi, người như ông Trọng, không thể có đột phá nào cho sự thay đổi thể chế. Có một số ông Ủy viên trung ương sẽ bị mắc kẹt. Nếu ai đó, mấy ngày qua, đã có ý muốn một sự thay đổi. Sau hội nghị TW vừa rồi, phe bảo thủ vẫn muốn giữ cái nếp cũ. Thay đổi sẽ chỉ từ từ khi có điều kiện bên ngoài tác động, như vào một ngày đẹp nào đó, bị một cú huých của thằng bạn 4 tốt, tình thế chẳng đặng dừng được nữa, phải thay đổi mà thôi.
Nếu hiểu chế độ chính trị là chế định của hiến pháp thì ta phải hiểu “nguồn gốc nhà nước, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản với nhà nước và xã hội, nguyên tắc tổ chức hoạt động của bộ máy nhà nước” chưa thay đổi. Vậy sao có thể thay đổi thể chế chính trị.
Vậy nên, nếu không tạo ra sự thay đổi mà cứ trông chờ sự thay đổi ở các hội nghị TW kiểu này, thì chẳng bao giờ có thay đổi thể chế chính trị hết. Và như tôi nhận định, ông Trọng, một nhân vật đang ở đỉnh cao quyền lực, phải đưa vấn đề thay đổi thể chế ra bàn bạc, nghĩa là đã có lực lượng muốn thay đổi. Chỉ có điều, lực lượng đó chưa đủ mạnh để thay đổi mà thôi. Cũng có thể có một suy nghĩ khác thế này, các ngài UVTW đang thăm dò lẫn nhau.
Việc thay đổi thể chế chính trị hãy cứ khoan khoan, mọi sự cứ như thế này cho đến đại hội Đảng. Chờ thằng Mỹ uỵch thằng Tàu vài cú nữa.

Câu 3: Có phải sửa đổi điều lệ Đảng CS không? Điều này rất cơ bản nhưng trả lời được câu này cũng như là trả lời được câu thứ 2 bên trên. Câu 2 và 3 gắn với nhau. Và có lẽ cũng phải hiểu: sửa đổi điều lệ Đảng theo xu thế tiến bộ của nhân loại. Nếu điều lệ ĐCS được sửa đổi theo chiều hướng tiến bộ, không phải đảng duy nhất độc tài nữa thì đó là dấu hiệu tốt cho sự thay đổi thể chế chính trị.
Liệu trong tình hình hiện nay của đất nước, Đảng còn lấy chủ nghĩa Mác-lê, tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ Nam nữa không? Đó là một câu hỏi cho sửa đổi. Chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản có thực sự là cái đích mà chúng ta đến được không hay là đến cuối thế kỷ này, chúng ta vẫn chưa thấy có cái chủ nghĩa xã hội hoàn thiên, cũng là một câu hỏi.
Ôi, cái lý tưởng về một xã hội dân chủ, công bằng mà nhân loại mong muốn kia đâu? Với người Việt chúng ta, có thật nó chỉ là ảo mộng? Lão đầy tớ ngồi khoan khoái và mơ về nước Nga của ông Tố Hữu kia, bây giờ nếu lão còn sống, lão sẽ thấy hóa ra không phải vậy. Nước Nga bây giờ khác, không phải của những năm hai mươi, ba mươi thế kỷ trước nữa, nước Nga không phải thiên đường mà lão mơ nữa, nước Nga bây giờ đang mong muốn thành nước Pháp, nước Mỹ cơ.
Sửa điều lệ Đảng ư, có lẽ sửa nhiều đấy. Nhưng mà nói thật, sửa gì thì sửa, mình chỉ mong các đảng viên hôm nay được gọi là những người tử tế mà thôi, đừng có để dân nói “nó là đảng viên nhưng mà tốt” là được.

Vinh Anh-30/5/19

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2019

Về Ba Sàm



Về Ba Sàm
Ngày 5/5/19 Ba Sàm được thả, ra khỏi nhà tù nhỏ và vào nhà tù lớn. Đấy là một cách nói mà những hay đọc mạng, đều hiểu.
Không khí chung là dân lề trái đều mừng vì sự tự do của Ba Sàm. Riêng tôi, nghe Ba Sàm trả lời VOA rằng có tiếp tục cái “Thông tấn xã vỉa hè” nữa không, anh nói là sẽ suy nghĩ và giá như được có thành hai con người. Nghĩa là tôi hiểu, thời gian với anh bây giời rất eo hẹp, anh có nhiều dự định, việc mở lại “cái thông tấn vỉa hè” của anh chỉ là một trong những dự định đó. Tôi mong sẽ lại có ngày “ Ba Sàm nói chuyện chính thống, chính thống bàn chuyện Ba Sàm”. Tôi rất mê những bình luận dí dỏm nhưng sắc sảo, sâu cay của anh.
Nói vậy nhưng mấy hôm trước, đọc Nguyễn Đình Ngọc “Anh Ba Sàm có sàm không?” tôi nghĩ có lẽ mình phải bày tỏ cái gì đó. Tôi chỉ xin nói về phần 1, và 2. Phần 3 thấy không nói về Ba Sàm lắm, nên không bình.*****
Ông Ngọc viết : “Ông Nguyễn Hữu Vinh, chủ trang basam.info đã viết: “Mấy tháng trước, trong cuộc chuyện trò, thằng bạn đang là lãnh đạo một cơ quan pháp luật, cũng diện con ông cháu cha, bảo: “Chế độ này mà đổ thì tao với mày nó thịt đầu tiên!” Hắn cười: “Thì tao đang làm cái việc để cho nó không ‘đổ’, mà sẽ dần dần thay đổi, phát triển tốt đẹp hơn.”
Đoạn này, ông Ngọc như thật không tin Ba Sàm, một người dòng dõi, con ông cháu cha, khi thời thế thay đổi, cũng sẽ bị thịt. Tôi không tin Ba Sàm như vậy. Cách nghĩ của ông Ngọc chính là cách nghĩ thù hận, mang rất nhiều tính giai cấp, một kiểu độc ác rất cộng sản. Nghĩ như vậy, thì sớm muộn, cũng giống như sau ngày 1975, phải mang 1 triệu người thuộc “bên thua cuộc đi tảy não” và hận thù giai cấp chẳng bao giờ nguôi, hòa giải chẳng bao giờ giải được.
Tôi nhớ ở hai người có một điểm chung: Ngày các ông trong tù, mẹ Ba Sàm hấp hối, Ba Sàm được về nhìn mặt mẹ lần cuối. Còn khi con ông Ngọc bị tai nạn chết, ông Ngọc không biết, không được về nhìn mặt con. Chính vì có điểm chung này nhưng lại bị đối xử khác nhau, nên ông Ngọc đã nghĩ vậy chăng? Ở đây, chỉ nên kết tội cái thâm thù cộng sản. Thực ra hành động của họ chỉ đào sâu thêm hận thù. (Phần sau ông Ngọc có nhắc đến một người cũng thân phận tù là ông Lê Hữu Đằng. Khi ông bị bắt vì đang là học sinh, đến ngày thi, ông Đằng được chính quyền cũ-“bên thua cuộc” bố trí cho đi thi đàng hoàng. Cách đối xử của hai hệ thống chính quyền khác nhau quá phải không ạ.)
Đã nói thì nói cho hết, đấy là chuyện ông tướng cai quản nước Nhật sau chiến tranh, ông Mac Arteur. Do quan niệm khác nhau về kẻ thù giữa người cộng sản và bọn tư bản, ông tướng Mỹ kia đã làm dân Nhật ngưỡng mộ. (Mọi người muốn biết rõ, hỏi thêm bác Gúc-gờ).
Chẳng lẽ những người đấu tranh cho cái mới mẻ, tốt đẹp hơn lại không tin vào một tương lai mà ở đó, người Việt, sẽ sống nhân hòa với nhau, cởi bỏ hết mọi cái xưa, cái mà chẳng biết vì sao, họ lại cầm súng giết nhau. Tôi cho rẳng đến hôm nay, vẫn rất nhiều, rất nhiều người không rõ.
*****
Ông Ngọc viết: (Một tên giang hồ, dù có hoàn lương đi chăng nữa vẫn mang "dòng máu giang hồ" với sự khoái trá, khi đồng bọn chúng nó đâm chém, giết hại lẫn nhau, tạo cơ hội cho nó "chiêu binh mãi mã" để ngoi lên. Quý độc giả hãy kiểm soát cảm xúc và đừng để tính "nghĩa khí" cùng chất "quân tử tàu" che mờ lương tri, bởi Gió vẫn là thứ dễ thay đổi nhất mà lại là chủ động thay đổi - thế mới đáng sợ!)
Lộng giả thành chân - Một kế sách không mới nhưng không chắc nhiều người biết!
Nói như thế này thì tôi thấy ông Ngọc căm thù bè lũ cộng sản tận xương tủy rồi. Nỗi đau mấy năm tù và mối hận mất con và có thể còn nhiều nguyên nhân khác, có khiến ông Ngọc tỏ thái độ cứng quá không? Không ở trong tâm trạng và hoàn cảnh ông Ngọc, nói mấy hoặc có an ủi mấy, cũng không được. Tôi nghĩ thế và cho rằng, chúng ta hãy cố đừng đi vào vết xe đổ của những cái xấu, cái đê tiện, cái bỉ ổi của cộng sản. Chúng ta cao thượng hơn! Nhưng không ở điều kiện ông Ngọc, thì cũng xin đừng nói những điều vớ vẩn, khuyên can ông với lời lẽ rỗng tuyếch.
Tôi chắc, trong nhà tù, dù có cùng ở một trại giam, tùy theo ảnh hưởng của các ông với xã hội bên ngoài, với thế giới, hai ông sẽ được nhà tù đối xử khác nhau. Có thể khác nhau rất nhiều. Đâu mà không như vậy. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga chẳng hạn. Nga chỉ nổi tiếng ở trong nước, Quỳnh nổi tiếng cả trong lẫn ngoài. Ba Sàm và ông Ngọc cũng vậy. Ngày ông Ngọc bị bắt, xã hội dân sự rất muốn hiểu thêm về ông để có thể giúp đỡ hoặc ủng hộ ông, chi viện cho ông cho dù đó chỉ là tinh thần, nhưng nói chung là rất hạn chế, tin tức về ông rất ít và tôi nghĩ đó là thiệt thòi cho ông.
*****
Với tôi, những người thuộc giới cầm quyền hiện này có suy nghĩ như ông bạn của Ba Sàm không: “Chế độ này mà đổ, tao với mày bị thịt đầu tiên…” có là suy nghĩ đúng không? Tôi cho là không đúng. Thậm chí những người như Ba Sàm, có thể trở thành nòng cốt cho chế độ mới. Nhưng với những kẻ, dù hạn chế vì điều kiện giác ngộ hay thông tin không đủ, nếu gây tội ác với nhân dân, chắc chắn sẽ bị nhân dân trừng trị. Không thể vin cớ “là cấp dưới, phải chấp hành”. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, luật pháp cũng có chỗ cho sự hiểu biết và con người càng trong hoàn cảnh khó, càng phải tỏ ra là con người có bản lĩnh.
Trong bài viết, ông Ngọc có nói đến chuyện Đoàn Văn Vươn và nhà văn Nguyễn Quang Vinh. Chuyện ông tướng công an có trận thắng đẹp, nên đưa vào giáo khoa, là một câu chuyện nhục cho chính quyền thành phố “hoa phượng đỏ” cũng như cho cả hệ thống hành pháp và lập pháp nước này. Người ta đã quyết thắng Vươn và Vươn phải thua, dẫu thủ thướng có kết luận thành phố Hải Phòng phá nhà cưỡng chế đất của ông Vươn là sai. Ấy vậy mà ông Vươn đi tù 5 năm (không nhớ lắm). Pháp luật cái con tườu! Người ta đã muốn là xong. Hôm đầu ra tù, nhà Vươn còn nói cám ơn Đảng gì đó nữa cơ.
Đoạn cuối này tôi viết về cái suy nghĩ của con người trong từng thời điểm. Ông nhà văn Quang Vinh chắc cũng bị “phấn khởi cách mạng” nên tin là từ nay về sau dân oan không còn phải lo. Nghe kết luận của thủ tướng hay như vậy, ai mà không khoái. Chẳng hiểu ngày đó mọi người nghĩ gì, tôi cũng như ông Quang Vinh, cũng khoái. Vậy mà nhà Vươn vẫn đi tù đấy, Ca lên thiếu tướng đấy. Niềm tin vào chế độ này, vào thể chế này càng ngày càng mất mất đi là như vậy. Con người ta cảnh giác hơn, lật đi lật lại vấn đề kỹ hơn. Sự kiện Đồng Tâm là như thế. Ông Thanh tra Chính phủ có còn thiêng với dân nữa đâu. Dân bây giờ chỉ tin những kết luận, khi dẫn các ông quan vào lò mà thôi.
Một chút liên hệ về chuyện Ba Sàm. Theo tôi, Ba Sàm không sàm đâu ông Ngọc ạ.

Vinh Anh-8/5/19

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2019

Không chịu thua dân

Không chịu thua dân

Chuyện biết nghe dân như chỉ có ở xứ người, ở đó người ta tôn trọng dân lắm. Thực hư cũng không biết cụ thể vì chỉ nghe truyền miệng. Đâu như có chuyện thế này: Ở xứ nọ, có ông thủ tướng tướng mạo dễ coi, lại trẻ nữa. Nghe nói vào số 10 Đao-ning vẫn còn đẻ thêm con. Dân lão ta có kẻ đòi ở lại, cũng có kẻ đòi ra khỏi cái liên minh gì đấy, to lắm. Lão ta cũng muốn ở lại. Chuyện tranh cãi lớn xảy ra ở Quốc Hội. Vậy là lão thủ tướng trẻ đẹp đó cho tiến hành trưng cầu dân ý. Lão thua sát nút, mất ghế. Ảnh chụp lão bê đồ đạc dọn khỏi số 10, ngồi ở đài phun nước gặm bánh mì. Chẳng đổ tội cho thế lực phản động hay thù địch gì cả. Chuyện đúng chỉ có ở xứ người. Cái hay là ở chỗ hình như bây giờ người dân xứ đó thấy tiếc. Tiếc nhưng mà không có phản động hay thù địch gì đâu nhé. Sai thì chịu. Ý dân là ý trời đúng phiên bản 4.0 hay 5.0 xứ này. Mà không hiểu đến thời kỳ 5.0 chưa? Cứ nói đại vậy.
Xứ mình, dân nghe luật đặc khu, thấy nguy cơ mất nước. Mất vào ai chứ lại mất vào thằng Tầu thì thôi rồi. Vậy là dân lên tiếng. Chưa bao giờ ý dân lại được phản ánh rộng rãi như ở cái luật đặc khu này. (Tất nhiên là cũng nhờ cái anh 1, 2, 3, 4 chấm không gì đó mới thấy được sự lên tiếng của dân đó nổi lên như sóng cuộn-Ý của thủ tướng Phúc đấy nhé). Vậy là hoãn thằng “đặc khu” dù rằng đã có chỉ lệnh từ cấp tối cao, chúng ta đây (quốc hội) chỉ còn bàn cách ra luật.
Đấy cũng là cách nghe dân!
Cái mừng là thế. Rồi xem TV tường thuật cái buổi Quốc Hội bỏ phiếu hoãn. Bà chủ tịch xinh đẹp dạo này có bộ mặt đầy đặn hơn như mẫu nhi thiên hạ rồi, kèm đó là đôi mắt gườm gườm, mất cả vẻ dịu hiền nữ tính, nói trên hội trường Diên Hồng nhưng với giọng răn đe, đừng để lòng yêu nước bị kích động bởi thế lực thù địch. Nghe cũng rợn người và giật mình: “ Mình có phải thế lực thù địch không?”
Có điều chắc chắn, ngày mình tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, (cũng máu đổ ít nhiều đấy), rất nhiều anh chị đang ngồi phòng Diên Hồng đây, phải coi mình là bậc cha chú. Riêng bà chủ tịch xinh đẹp thì vào tuổi em út mà thôi.
Không hiểu sao trong đầu lại luôn có ý nghĩ: “Chính quyền của mình luôn quyết phải thắng dân”.
Đúng không?
Ngày đi Mỹ chơi, mình được nghe kể:
Ở một hội đồng hàng tỉnh xứ giãy chết này, người ta (dân ở đó rất nhiều người Việt, cái ông lãnh đạo dân ở đó là người gốc Việt, với cái nước Mỹ to đùng như vậy thì ông ta cũng cỡ làng nhàng như cấp quận, cấp phường ở ta thôi) muốn làm một con đường. Chuyện được mang ra hội đồng hàng tỉnh xem xét. Có người đồng ý và có người không. Thì đâu chẳng vậy! Nhưng rồi có biểu tình của dân chúng. Biểu tình nho nhỏ thôi chứ không phải loại biểu tình chống phá lật đổ. Biểu tình bày tỏ nguyện vọng ấy mà. Ông chủ tịch hội đồng hàng tỉnh phân vân, chưa xem xét. Chỉ không đến một năm là đến bàu cử lãnh đạo của dân tỉnh đó. Ngày tháng qua mau. Chuyện làm con đường không còn chỉ là một dự án để bàn trong hội đồng hàng tỉnh nữa, mà là vấn đề có trong đề cương tranh cử lãnh đạo hàng tỉnh. Nghe nói ông cũ mất ghế, ông mới ủng hộ “con đường” được ghế. Con đường được cấp tốc thực hiện. Thu phí giao thông đàng hoàng. Chỉ sau 5 năm, đã hoàn đủ tiền làm con đường. Sau thời gian đó, không còn “thu giá” nữa. Dân đi lại tự do. Ông chủ tịch hội đồng hàng tỉnh (quận hay phường) đó giữ tiếp được ghế. Chẳng thấy ở xứ mình chuyện lạ đó. Còn nghe nói, ông đó chính là người gốc Việt, chạy qua Mỹ hồi 1975.
Chuyện mới hôm qua, hóng được trên TV cỡ TW nhé:
Chuyện nhà đài VTV nói về Đồng Tâm. Vụ Đồng Tâm nổi đình đám cách đây 2 năm. Nổi đình đám vì dân có hành động như rào làng kháng chiến, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Gián điệp khắp nơi, dân không còn tin ai nữa. Chuyện to hơn, lần đầu ở xứ ta, dân giữ mấy chục chiến sĩ làm con tin, cũng là để được đối thoại với chính quyền, làm rõ một số chuyện và cũng đòi thả một số người bị bắt trước đó.
Dân giữ đất của mình. Thành phố đòi đất của dân giao cho đơn vị bộ đội làm kế hoạch A-1 (cái nghĩa của A-1 là công trình mật của Quốc phòng, dân không có chuyện bàn thảo, mà chỉ chấp nhận).
Sau nhiều cấp thanh tra, từ cấp thành phố to đùng ngã ngửa là Hà Nội cho đến cấp TƯ xa tít mù tắp trên mấy tầng mây, dân nào có biết có hay, và thanh tra TW đã ra thông báo, thanh tra Hà Nội đúng, dân Đồng Tâm sai.
Chuyện đúng sai mà cứ dựa vào mấy ông thanh tra, với dân, đã mất thiêng từ lâu. Vấn đề bây giờ là phải đưa nhau ra tòa. (Mở ngoặc nói thật nhé: đưa ra tòa bây giờ may ra xử ly hôn hay đánh nhau vỡ đầu thì có thể tin phần nào, chứ tòa bây giờ cũng đáng ngờ lắm.) Nhưng không ra tòa thì biết phân biệt đúng sai thế nào?
Chuyện có thể ổn thỏa nếu biết nghe dân, thành tâm đối thoại, đặt lợi ích của dân lên trên, coi dân là bố là mẹ chứ đừng coi dân là tôi tớ, quyết thắng dân bằng được.
Khốn nỗi chính quyền xứ ta không có trong tư duy xin lỗi dân. Đã ra làm lãnh đạo, dù cấp hàng tỉnh, hàng quận hay xã phường chăng nữa là tất nhiên mọi việc phải là đúng trở lên. Chính quyền không chịu thua dân là thế.


p/s: Đề nghị mọi người xem bài của bác Phạm Đăng Quang phía dưới với đầy đủ số liệu và lý lẽ rất vào tai ạ.


VỀ THÔNG BÁO SỐ 611/TB-TTCP CỦA THANH TRA CHÍNH PHỦ

Nguyễn Đăng Quang
Chiều 25/4/2019, tại Trụ sở UBND Hà Nội, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ Nguyễn Văn Thanh chủ trì buổi công bố Thông báo số 611/TB-TTCP để “thông báo kết quả việc rà soát và kiểm tra tính “chính xác và hợp pháp” của văn bản Kết luận số 2346 ngày 19/7/2017 của Thanh tra Hà Nội”.

Sau khi nghe đọc bản Thông báo trên, nhiều phóng viên và nhà báo đến dự đều có chung nhận xét là, nếu chỉ để thông báo nội dung như đã nói, thì TTCP chỉ cần một ngày làm việc để kiểm tra là có thể thấy ngay điều muốn tìm, chứ đâu cần đến gần 2 năm để rà soát như vậy? Lý do là UBND Hà Nội của ông Nguyễn Đức Chung phải “kéo” TTCP vào cuộc để ủng hộ kết luận của Thanh tra Hà Nội, vốn đã bị toàn thể người dân Đồng Tâm coi là “gian dối, phủ nhận thực tế, chà đạp pháp luật, lươn lẹo, dối trá”?
Về việc này, cụ Lê Đình Kình, ông Bùi Viết Hiểu và người dân Đồng Tâm gọi điện cho tôi, bày tỏ ý kiến như sau:
1/. Việc tranh chấp 59ha đất nông nghiệp ở cánh đồng Sênh giữa người dân Đồng Tâm với Tập đoàn Viettel của BQP thực chất là tranh chấp dân sự giữa người dân một địa phương của Hà Nội với một doanh nghiệp không do UBND Tp. Hà Nội thành lập và không chịu sự quản lý của UBND Tp. Hà Nội. Thanh tra Thành phố Hà Nội, trong Văn bản Kết luận 2346 ngày 19/7/2017 của mình, đã lợi dụng việc được giao thanh tra rồi ngang ngược, bất chấp luật pháp, đưa ra kết luận “toàn bộ 59ha đất ở cánh đồng Sênh là đất quốc phòng” (để sau này sẽ bán cho Tập đoàn Viettel). Kết luận như vậy là cực kỳ gian dối và lươn lẹo, không những trái thẩm quyền mà còn sai luật! Song điều gây phẫn nộ nhất là câu khẳng định trong Thông báo số 611 ngày 25/4/2019 của TTCP là “Kết luận của Thanh tra Thành phố Hà Nội là đúng thẩm quyền và hợp pháp”!
Cụ Lê Đình Kình và người dân Đồng Tâm không khỏi phẫn uất. Cụ khẳng định đây rõ ràng là sự thông đồng và bao che trắng trợn của TTCP đối với những sai phạm của thanh tra cấp dưới là Thanh tra Thành phố Hà Nội. Tôi hoàn toàn đồng tình với cụ Kình, và cho đây là sự đánh giá rất chính xác, lột trần được bản chất sự việc và ý đồ đen tối còn lẩn khuất bên trong!
Chắc mọi người còn nhớ, ngày 14/4/1980, cố Thủ tướng Đỗ Mười ký Quyết định số 113 thu hồi 208ha đất của dân giao cho BQP xây dựng sân bay Miếu Môn, trong đó xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức) có 47,36ha. Số diện tích này xã Đồng Tâm đã bàn giao đủ cho quân đội. Tại Quyết định số 5383/QĐ-UBND ngày 20/10/2014, UBND Tp. Hà Nội đã cấp “Sổ đỏ” cho Quân chủng PK-KQ với diện tích thực tế 236,70ha (tăng 28,70ha so với 208ha). Ngày 23/10/2014, Đại tá Trịnh Văn Chuyển, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 28 được Quân chủng PK-KQ giao quản lý sân bay Miếu Môn, khẳng định: Hiện nay, đơn vị vẫn quản lý diện tích 326,70ha và được thể hiện trên đường bao là 16 mốc giới!
Như vậy, diện tích 208ha (nay là 236,70ha) là đất có chủ. Theo Khoản 1 Điều 203 bộ Luật Đất đai (2013) thì thẩm quyền giải quyết tranh chấp đất đai giữa các bên có Giấy Chứng nhận QSDĐ phải thuộc quyền của Tòa án chứ không thuộc quyền của UBND các cấp. Do đó việc Hà Nội lập đoàn thanh tra và đưa ra kết luận “toàn bộ 59ha đất cánh đồng Sênh là đất quốc phòng” là cực kỳ vô duyên, không những vượt thẩm quyền mà còn trái luật!
Xin hỏi ông Nguyễn Văn Thanh, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ, và ông Nguyễn An Huy, Chánh thanh tra Thành phố Hà Nội, sau khi quý vị kết luận “Toàn bộ diện tích 59ha đất cánh đồng Sênh là đất quốc phòng”, quý vị định giao cho ai quản lý và sử dụng đây? Trong khi Lữ đoàn 28 là đơn vị được BQP giao quản lý Sân bay Miếu Môn đã xác định là họ đang quản lý và sử dụng đầy đủ diện tích đất đã được giao! Chẳng nhẽ quý vị lại mang đi bán đấu giá cho doanh nghiệp nước ngoài?
Xin cho tôi được nhắc lại lời nói khẳng khái của cụ Kình và các bậc cao niên ở Đồng Tâm như sau: “Cho dù có bị chặt đầu, họ vẫn kiên quyết khẳng định 59ha đất trên cánh Đồng Sênh là đất nông nghiệp.”

2/. Do nhà máy sản xuất của Tập đoàn Viettel đến giai đoạn gấp gáp, tiền đã bỏ ra ứng trước từ 2-3 năm nay, có thể Tập đoàn Viettel rất sốt ruột, thúc ép Hà Nội phải bàn giao mặt bằng như đã cam kết để họ xây dựng nhà máy đúng tiến độ. (Mà Chủ tịch Thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung “gọi chệch đi” là Dự án A1, được ông liệt vào “công trình quốc phòng”, và lấy lý do “bí mật quân sự”, cấm người dân không ai được thắc mắc!). “Tiền đã giao nhưng cháo chưa múc”! Thời đại ngày nay, trong hoạt động kinh doanh và làm ăn kinh tế, thời gian là tiền bạc, chậm tiến độ bàn giao GPMB ngày nào chủ đầu tư thiệt hại tiền tỷ ngày đó!
Văn bản “Hợp tác Đầu tư” (tri giá 1 tỷ USD=23.000 tỷ VNĐ) mà Tập đoàn Viettel ký kết với Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Nguyễn Đức Chung ngày 6/4/2016 đến nay đã hơn 3 năm, trong đó có điều khoản “UBND Tp. Hà Nội có trách nhiệm tháo gỡ khó khăn trong việc giải phóng mặt bằng ở huyện Mỹ Đức để Viettel xây dựng nhà máy sản xuất”! Theo ông Lê Đình Công và người dân Đồng Tâm cho biết, số tiền mà Viettel đã ứng trước cho Hà Nội có thể lên tới hàng trăm tỷ VNĐ!
3/. Xin hỏi 2 ông Nguyễn Văn Thanh, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ (người ký ban hành Thông báo số 611/TB-TTCP) cũng như ông Nguyễn An Huy, Chánh Thanh tra Hà Nội (người đã ký Văn bản Kết luận số 2346/KL-TTTP của Thanh tra Hà Nội 2 năm trước), có vị nào đã chỉ ra được văn bản (hoặc trích dẫn được văn bản nào) của cấp trên có thẩm quyền (Chính phủ hoặc Thủ tướng Chính phủ) chứng minh là nhà nước đã thu hồi 59ha đất nông nghiệp ở cánh đồng Sênh (xã Đồng Tâm) để giao cho BQP hoặc giao cho Tập đoàn Viettel quản lý, sử dụng không? Hay các vị chỉ nói lấy được! Ngay cả chứng minh 59ha đất này là nằm trong tổng số 208ha đất giao cho BQP theo Quyết định 113 để xây dựng Sân bay Miếu Môn, các vị cũng chịu nốt, không thể chứng minh được!
Đây là điều sơ đẳng và cũng là cốt lõi trong công tác thanh tra! Và đây cũng là điều mấu chốt của công tác thanh tra, sao các vị lại cố tình bỏ qua điều sơ đẳng này?
Trên đây là 3 vấn đề cơ bản, người dân Đồng Tâm qua tôi, muốn kính chuyển đến các quan Thanh tra. Mong các vị bớt chút thời gian để trả lời cho người dân.
Hà Nội, ngày 01/05/2019.

N.Đ.Q.