Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

TIẾNG LÒNG THĂM THẲM




Tiếng lòng thăm thẳm…

 

Rất nhiều lúc muốn được nghe tiếng đời lảnh lót

Trong veo một tiếng chim chuyền

Rối lòng vì tiếng khóc trẻ thơ

Oe oe cho thương ban trưa

Bi bô để nhớ ngày thơ dại khờ…

 

Nếu có thể cho đời đừng trăn trở





Vất vưởng những lo toan

Hãy vất sang bên những nhọc nhằn, tủi cực trần gian

Đầu ngẩng cao đón từng cơn gió mát

 

Hấy nói ít đi về những điều đau khổ

Đừng bao giờ vui quá những niềm vui

Nếu như trước nỗi đau ta biết ngậm ngùi

Ta sẽ giúp cho đời được nhiều lắm

Và đời sẽ bớt đi những tiếng lòng rối rắm…

 

Ta hiểu được con đường ta đi là con đường vắng

Sẽ nhiều lúc cô đơn và thiếu vắng bạn bè

Nhưng nó là con đường đam mê

Niềm cảm hứng cho ngày mai tươi sáng

 

Thăm thẳm ngắm chân trời





và mơ ước những ngày không phẳng lặng

Mong đổi thay

Bởi ta hiểu được nếu không đổi thay

Sẽ không có những sớm ban mai

 

Hới những vì sao xa xôi

Nhấp nháy trong mênh mang vũ trụ

Hỡi những vì tinh tú

Có chứa trong lòng những nỗi buồn, niềm vui

Tôi hiểu khi mặt trời nổ tung trong tôi

Phóng xạ sẽ ào ào bão tố

Sẽ chẳng ai lo

Con đường vẫn quanh co chưa khi nào thẳng tắp

Đừng bao giờ lặp lại những ngôn từ mà chính mình ngúc ngắc

Chẳng phải tiếng trẻ bi bô ngày xưa…

 

Ta yêu những ngày xưa thời áo trắng học trò

Vụng về nụ hôn thơ dại





Chẳng bao giờ yên ả tình yêu

Bởi thế nên thương những thân phận cô Kiều

Cũng thương lắm giữa trang sách học trò có nỗi buồn da diết

Buồn da diết dệt thành tình yêu tình yêu

                                      Cất lên tiếng lòng thăm thẳm…

                                                                                                                          Hà Nội-Cửa Lò- Vinh Anh-20/6/2014

 

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

GỬI MINH HẠNH

Được tin MH đã được tự do. Post lại bài này,

VA



Gửi Minh Hạnh

 

Tôi không dám nói lời thương

Nhưng lại vô cùng cảm phục

Em - Người con gái

Đang mất dần tuổi thanh xuân trong tù ngục

Chỉ vì quyền lợi đồng bào…

 

Tôi cũng đã nhàm chán với những lời thanh cao

“ Suốt đời phục vụ nhân dân”

Em nói ít thôi và không nói cho mình

Mà nhà tù sao nhẫn tâm vô tình

Dập vùi một bông hoa

Giam cầm bảy mùa xuân thiếu nữ

Tôi muốn thét lên muôn lời trách cứ

Hỏi đạo lí cuộc đời hôm nay

Và hỏi cả trời xanh có hay?

 

Hỡi các vị quan tòa

Nhân danh gì mà cầm cán cân công lí

Liệu có ai nghĩ đến ngày mai

Khi sự thật hôm nay được phơi bày công khai

Thì ai sẽ là người kết án

Và ai sẽ là người lĩnh án?

 

Tôi xa xót nhiều những ngày tháng chậm trôi

Khi em vẫn trong ngục thất

Đang mất dần tuổi xuân

Em biết không,

ở bên kia bán cầu

có người vì em, vì tinh thần bất khuất

không ngại ngần lên án sự bất công

nâng cao ảnh em với một tấm lòng

ngưỡng mộ

 

Tôi càng xót xa

Vì rất gần mà chẳng làm gì được cho em

Muốn nói với em một lời

Minh Hạnh sáng trong ơi

Chân lí đã rất gần.

 

9h 14/3/2012-VINH ANH

Ngày TQ chiếm đảo Gạc Ma

NẺO ĐỜI (38)

VINH ANH
                                          NẺO ĐỜI
                                                                                                                                                    tiểu thuyết


38. Cuối năm 1975.

“Ngọc ơi, cậu sống với nội tâm phức tạp nhưng chết laị vô cùng nhẹ nhàng, ngay trước ngày chiến thắng, trong trận chiến ác liệt cuối cùng ở cửa ngõ Sài Gòn, thị trấn Xuân Lộc. Ngọc ra đi thanh thản. Tất cả chúng tớ đã đọc và hiểu những ghi chép của cậu. Chúng tớ mãi nhớ cậu, Ngọc “già” của cả nhóm”. Nhân nói trước mộ bạn khói hương nghi ngút:

 “Ở cõi vô biên xa xăm, cậu hãy phù hộ cho chúng tớ. Hãy giúp chúng tớ sống cuộc đời trong sạch như cậu. Cả nhóm bạn có mặt đầy đủ đây rồi, chỉ thiếu cậu thôi. Nhưng bất kể thế nào, cậu vẫn luôn có mặt trong cuộc đời bọn tớ. Cậu đã thể hiện được chân lý mà không mấy con người còn sống có thể hiểu “ điều quan trọng không phải là chúng ta sống được bao lâu, mà là chúng ta phải sống như thế nào.”

Sống như thế nào? Thật khó lắm Ngọc ạ. Bản thân cậu là một ví dụ cho chúng tớ. Nếu cứ êm đềm như dòng sông mùa cạn, chắc ý nghĩa cho cuộc đời không nhiều. Cậu đã sống trong dòng sông mùa lũ với vật lộn và sự gào xoáy của dòng nước thời cuộc. Cậu là thằng người, đã thể hiện được bản lĩnh của một cách sống trong sự vật lộn, gào thét đó. Cuộc sống của chúng ta vốn có quá nhiều gian lao. 

Cậu đã chứng tỏ cho chúng tớ thấy cuộc đời là một bi kịch, nhưng để sống trung thực như cậu, cuộc đời lại vẫn đẹp, đáng yêu và đáng sống. Đó là bị kịch cao quý và phi thường. Để hiểu được cái đẹp cuộc sống, con người phải trăn trở nhiều lắm mới tìm ra được đường đi. Đó chính là sự sáng tạo, sự dấn thân mà cậu đã từng nói với Hà đêm chia tay. Chúng tớ biết rằng, trên cõi dương gian này còn nhiều điều bất công, gian dối đáng phải loại bỏ để cho tâm hồn chúng ta thanh thoát và chúng ta được làm người tử tế với đúng nghĩa con người, con người biết yêu và tự trọng. Nhưng khốn nỗi, người làm được điều đó không nhiều và cậu là một trong số không nhiều đó.

Ai trên đời sinh ra lại không mong muốn trở thành người tử tế? Nhưng để làm người tử tế trong cái mớ hỗn độn nơi trần thế này thật khó, phải không Ngọc? Cậu là người tử tế. Hãy theo sát và phù hộ chúng tớ thành những người tử tế như cậu. Hãy cầu mong cho xã hội chúng ta nhiều con người tử tế.

Cả tính vị tha thời tuổi trẻ chúng ta cũng rất cần cho cuộc sống hôm nay. Chúng ta đã có một tuổi trẻ thật đẹp. Đó là luôn mong muốn dành sự tốt đẹp cho người khác. Hễ cứ thấy một công việc khó khăn là muốn ghé vai chia sẻ. Ngọc ơi, nhớ không, cái đêm chúng mình tiễn Ngân vào chiến trường. Ngân nó khí thế, nhiệt tâm, sôi nổi, tâm hồn phơi phới đúng phong cách tuổi trẻ. Nó chẳng nghĩ gì đến sự lừa dối, xảo trá vẫn đang tồn tại trên đời. Ngày đó, Ngân nó nhìn đời đẹp hơn hai đứa mình. Ở đâu đó người ta quan niệm đó là những lời hô hào rỗng tuếch, còn với Ngân, hành động của nó là thể hiện lòng yêu nước. Cậu đã nói hộ chúng tớ nhiều điều mà chúng tớ, những người còn sống, chưa biết nói hoặc không dám nói. Chính những suy nghĩ và những trang viết của cậu nói lên điều đó. Chúng ta hãy tha thứ cho nhau những lỗi lầm, hãy sống thẳng thắn và cương trực, hãy vì hạnh phúc của nhau, vì tình yêu của nhau mà sống và cậu đã thắp lên niềm tin cho chúng tớ, cuộc sống ơi, ta mến yêu người. Trên đời vẫn còn rất nhiều người lương thiện.

Đức tính trung thực của cậu được thể hiện trong tình yêu. Bọn chúng tớ nói với nhau về tâm sự của cậu với Ngân trong đêm mưa rừng đó. Cậu là người trung thực và rất biết trân trọng tình yêu của Hà. Cậu thực sự đã coi tình yêu của Hà là trái tim Đan-kô. Một tình yêu rất đẹp. Đẹp ở cả hai phía. Cậu muốn bảo vệ tình yêu bằng chính việc sửa chữa những sai lầm trước đây của mình mà cuộc đời đã vô tình chọn cậu. Hà không buộc cánh chim bằng và Hà vẫn giữ được tình yêu. Một mối tình mà bây giờ chúng tớ có thể nói không ngượng, rất lãng mạn và đầy thử thách. Chính cái lãng mạn và trải qua thử thách đó làm mối tình của cậu với Hà càng đẹp.

Một điều nữa, có lẽ, chúng tớ có học mãi ở cậu cũng không được là sự trầm tĩnh trước mọi việc để ngâm ngợi, suy xét. Mọi vấn đề mà cuộc đời đặt ra, đều tác động vào cuộc sống mỗi con người chúng ta. Có thể có người phản ứng nhanh nhạy, có thể có người thấy cần phải thận trọng. Cậu là người như vậy, Ngọc “già” ạ. Về điều này, cậu đã chứng tỏ phầm chất của mình từ ngày niên thiếu mà chúng tớ đã biết. Chúng ta thường đi qua và không nhìn lại. Với những người nhanh chóng thành đạt càng vậy. Cậu đã biết tự mình quay lại nhìn và đánh giá lại quãng đường đã đi. Chính điều này, cậu đã chứng tỏ được phẩm chất của mình. Một người luôn biết những điều mình biết và luôn phải học những điều mình chưa biết, mà điều chưa biết thì rất vô cùng. Bởi trên đời còn nhiều lắm những kẻ luôn tưởng mình thông minh, tài giỏi hơn thiên hạ, đặc biệt khi họ có quyền lực trong tay.

Ngọc ơi, hôm nay dẫu đã hòa bình, chúng tớ phải nói thêm với cậu, đường đời còn gian nan lắm. Để hiểu được nhau, sống với nhau chung một mái nhà không đơn giản. Đất nước thống nhất nhưng tư tưởng con người không thống nhất. Những người hiểu biết công việc từ trong nôi, trong trứng và dám nói như cậu cần thiết cho nhân dân đến mức nào. Nhân dân luôn yêu cầu sự thật và yêu mến sự thật. Mục đích của cuộc chiến đấu chính là vì sự tồn vong của đất nước và hàng triệu người trong mấy chục năm qua đã ngã xuống vì mục đích đó. Chính vì vậy, ai ngã xuống cũng xứng đáng được để nhân dân ghi nhớ. Sự dối trá, thói hám danh, lòng tham lam, ích kỷ không lúc nào hết. Ngày cậu ngã xuống, bình mình đang lên, tất cả đều chờ đợi và đã chiến đấu vì nó. Đó là khát vọng của ba chục năm, thời của chúng ta và của cả nhiều thế hệ trước nữa.

Cuối cùng mình muốn nói, chúng ta đều là những con người. Con người ai cũng biết sợ. Sợ chết, sợ ốm đau, sợ bị bắt, sợ cấp trên, sợ đồng nghiêp… Nhiều nỗi sợ lắm. Nhưng bọn mình biết, ở địa vị của cậu, còn một nỗi sợ vô hình khác, một sức ép lớn, nặng nề, bắt buộc… Đó là nỗi sợ, do biết sai, cái sai mà đôi khi người trong cuộc vẫn phải làm. Đó là biết cái điều không đúng mà không dám nói hay không được nói. Có lẽ, ở đâu cũng đều có nguyên tắc sống và làm việc của nơi đó. Đó là nội quy, một hình thức của luật pháp, bó buộc con người trong một khuôn khổ nào đó. Mình cho đó là một sự ngụy biện, chắc cậu cũng nghĩ vậy. Phá vỡ nó là phá vỡ một hệ thống, một nền tảng. Điều cậu đang định làm chính là phá vỡ cái tư duy, cái nền tảng đó. Muốn làm được điều đó phải có trình độ hiểu biết và sự dũng cảm, nghĩa là vượt qua được nỗi sợ hãi. Hiểu biết thì có thể có nhiều người hiểu, nhưng người dũng cảm thì không nhiều. Cậu đã bước qua nỗi sợ hãi ngáng trở và thoát được ra ngoài vòng cương tỏa. Việc làm đó là chọc thủng một hệ thống, một phòng tuyến. Cái “dám” của cậu đặt ra một vấn đề mới về quyền tự do, quyền được biết sự thật của con người. Con người biết độc lập suy nghĩ và dám hành động và có quyền làm theo sự suy nghĩ đó, miễn là nó nằm trong khuôn khổ luật pháp. Mình cho rằng, không nhiều người dám làm điều đó. Trong tình trạng chưa vượt qua nỗi sợ hãi, người ta chọn sự im lặng. Sự im lặng mang nhiều ý nghĩa, đó là một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo. Trong tình trạng sợ hãi và im lặng đó có cả những đứa bạn cậu đang đứng ở đây, bọn tớ vẫn luôn cảm thấy có một nỗi sợ vô hình bao vây.”

Mắt Sen mọng đầy nước, cô khấn trong tiếng nức nở: “Anh Ngọc ơi, về đi, em mang đến cho anh quýt rừng, sim đồi và cả hồng ngâm của xứ Lạng đây. Anh có nhớ những ngày đầu chúng ta quen nhau không? Cái nơi hình thành tình bạn, tình anh em của chúng ta ấy…

Bỗng dưng ào ào nổi lên một cơn gió, bụi bốc mù mịt. Gió thổi những que hương đang khói bùng lên thành ngọn lửa. Hà cảm thấy như mình đang đi ở một nơi xa xăm và như nghe thấy tiếng Ngọc: “Chiều nay, chúng ta sẽ ăn cơm với nhau ở đây. Dặm dài đường xá, phải cùng ngồi lại với nhau một bữa để nhớ. Chắc sau này, không có dịp nữa đâu. Ngày mai đây, em và các bạn lại vất vả với cuộc sống riêng, những lo toan riêng, rất khó gặp mặt đông đủ. Em nói với các bạn như vậy đi.”

Hà chạy ra phía sau, theo cái bóng vô hình. Mọi người chết lặng nhìn theo, không ai nói được câu gì. Hà đi vào con đường mòn và vấp phải một mô đất, cô như tỉnh lại, nhìn xung quanh, chỉ thấy một quán hàng giải khát. Hà bước vào và tỉnh hẳn. Trong sân một đàn gà, trên quầy xếp những gói mì tôm và vài trái cây cho những người khách nhỡ độ đường ngồi nghỉ tạm. Chợt nhớ câu nói mà cô nghe được trong gió, Hà gọi các bạn lại và nói ý nguyện của Ngọc. Mọi việc được quyết định ngay. “Anh lại muốn thấy tài tổ chức các bữa ăn của em trong các chuyến đi chơi ngày xưa. Em nhớ không? Em vốn là người rất khéo…” Hà cười sung sướng: “Anh yên tâm, có ngay một bữa cơm, sang hơn những ngày khốn khó thời sinh viên. Anh uống rượu, thịt gà nhé, ngày đó lấy đâu ra gà. Em làm loáng cái xong ngay.”

Cô trao đổi nhanh chóng với chủ quán, phân công Sen nấu nồi nước sôi, nhờ chủ nhà mua cho một kí nếp. Chỉ một giờ sau, mọi thứ sẵn sàng. Có gà luộc, có mì sào lòng gà, có canh bí, có xôi trắng và có cả rượu cho Nhân, Ngân và cả Ngọc nữa. Họ dọn ra trước mộ Ngọc. Ngân nhìn tấm ảnh Ngọc mà Hà mang theo: “Vậy là nó đã gặp tụi mình rồi. Chúng ta lại đủ mặt bữa nay. Mày còn nhớ tao chiêu đãi mày bữa cá “ấm chân rằng” ở rừng không, Ngọc?”

Hà đổ rượu trên nấm mộ cho Ngọc: “Anh về ăn cơm với tụi em đi…”.

 
ảnh internet
                                                  
                                     

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

NHỎ BÉ


 Nhỏ bé

 

Tôi nhỏ bé

Sống góc đời bé nhỏ

Giữa lầm lụi trần gian

Cùng ở với lớp người có nhiều tiếng thở than

Tiếng thở than thường rơi vào im ắng.

 

Đất nước công nghiệp hóa

Khiến chúng tôi rời bỏ xóm làng

Thời buổi gạo châu củi quế

Mơ ước nhiều nhưng bao đời vẫn thế

Ngập chìm những nỗi lo toan

Đua nhau ra phố làm ô-sin hi vọng nhận chút lộc phát ban

Của các ông bà ngày xưa vẫn nhận mình là “đầy tớ”

“Đầy tớ đỏ” của chúng tôi thế đó!

Được mở mắt nhìn rồi ước vọng những chân trời xa xôi

Càng thấy mình bé nhỏ chơi vơi

Cuộc đời là khối Ru-bích

Biến đổi, tàng hình và những mắt xích

Quẩn quanh…

 

Chú sẻ nâu chích chích



Kiếm ăn cùng với những người
 
                                                 đang kêu “trời”

 ở vườn hoa dân oan

Những số phận bé nhỏ khánh kiệt gia tài vì kiện các quan

 Các quan ngày xưa vốn là đầy tớ

 

 Chú sẻ nâu, sinh linh bé nhỏ được những người kêu oan nuôi

 Ngẫm mình cũng bé nhỏ trong vòng vây tàn ác

 Thân phận con người xứ sở mình có như cỏ rác?

 Cỏ rác thấp phận chứa nhiều nỗi oan



 Nỗi oan nhân tình thế thái

 Dẫu chẳng lạ, cuộc đời đầy ngang trái

 Kiếp bèo bọt vẫn sẵn lòng sẻ chia…

 Gặp người cùng cảnh ngộ

 Chẳng kìm lòng cất một tiếng kêu oan

 Bé nhỏ con người giữa vòng xoáy trần gian

Ai thấu?

 

Chú sẻ nâu và con đường mịt mù người đi kiện

Đều là phận cái kiến con sâu

Bé nhỏ!

                                                                                                                                                                           Vinh Anh-1/6/2014
 
 

                                                                                                                     ảnh internet

                                             

                                             

 

 

 

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

GỬI NGUYỄN KHOA ĐIỀM


Gửi Nguyễn Khoa Điềm

 

Đọc “những năm tháng đất nước thật buồn” của anh

Lại thấy nỗi buồn trĩu nặng

Và cô đơn

Nỗi đau ít người thấu hiểu

Không hút thuốc vặt trong đêm như anh

Mà ra ngoài tìm làn gió mát

Con gió đã qua để lại nỗi niềm tan nát

Lòng quặn đau…

 

Chẳng hiểu khi còn ngồi trên cao

Anh có cảm nỗi đau này của đất nước

Bởi đất nước đã buồn từ trước đó kia anh

Có lỗi của chúng ta, cả tôi và anh

Một thời đã đặt niềm tin vào đâu đó mong manh

Ngày đó tôi cũng như anh

Đều như trang giấy trắng

Học đòi vẽ những giấc mơ

Cho nhân loại và cho em thơ…

 

Thực tế phũ phàng hôm nay

Tôi hiểu còn nhiều điều anh chưa nói hết

“sao con cá hanh lại bơi trong đêm

tìm con cá hanh khác…?”

 

Tôi lẩn thẩn đi tìm làn gió mát

Gió đã bị chặn lại từ biển khơi

Hay đang tích tụ thành giông gió trên trời

Mà mồ hôi nhớp mặn

Vẫn nặng trĩu nỗi buồn và chìm trong cô quạnh

Cũng như anh, tôi đang đi trong đêm…

 

Trong mơ, tôi gặp được nụ cười đánh thức con tim

Nụ cười ngây thơ em gái

Em trong trắng và em khờ dại

Giữa cuộc đời đảo điên

Không thể kết tội em “bài thơ đòi chủ quyền”

Tiếng nổ lớn từ bàn tay quen cầm bút

 Và lương tri nổi sấm rền cùng gió lùa mây hút…

 

Đêm tan tác vì cơn mưa đầu mùa

Cây bật gốc và lá cành tớp túa

Chợt nhận ra qua ánh chớp giữa màn đen

Ánh sao xa ấm áp như ngọn đèn

Là đích của cuộc đời phải đến                                                    

Vinh Anh-23h45-10/5/2013

ảnh internet

 


Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

TỰ DO VÀ NIỀM TIN


 

 

Tự do và niềm tin

Con chim gần chết tiếng hót nghe thương

Con người gần chết lời nói phải

 

Tôi thật sự chưa hiểu hai tiếng tự do

Dù nhiều lần đã nói

Đọc bài của ông* thấy lòng đau nhói

Những trang viết xưa nay ông chất chứa tủi hờn

 

Hỏi có bao giờ ta được tự do không

Tôi cũng đã đi tìm “cái tôi” chân lí

Nhân cách bao con người chờ thời gian ngẫm nghĩ

Viết được như ông, tôi đã vợi phần nào

 

Ôi làm công dân nước mình mới kỳ làm sao

Sống trong khổ nghèo vẫn cứ giả mình sướng

Triền miên trong chiến tranh

Vẫn gồng mình chịu đựng
 
Lý tưởng đặt vào đâu xa xa...

 

Tôi mâu thuẫn đi tìm “cái tôi đánh mất”

Chẳng thấy tự do cũng chẳng tự hào

Lại thêm chút phiền khi nghĩ đến công lao

Ta góp cho đất này có trở thành nhảm nhí

Thật vậy không? Kính thưa các đồng chí...

 

Tôi đã đọc viễn cảnh quê tôi từ khi lên mười

Nửa thế kỉ đã trôi

Sao người dân quê tôi vẫn lam lũ quá

Vẫn biết đấy đời là vất vả

Nên hãy cụ thể hơn cho những con người

Ảo tưởng làm gì những hành tinh xa xôi...

 

Không ai sống cả đời với lễ hội hoá trang

Càng không thể một vòng tay ôm tròn trái đất

Dẫu có ngợi ca dân quê tôi chân chất

Dẫu có ngợi ca đất quê tôi ngọt mật

Xin với một tấm lòng: hãy để lại niềm tin.

 

Niềm tin là thiêng liêng, dân quê tôi mất mát nhiều rồi!

 

*Nguyễn Khải: Đi tìm cái tôi đã mất                              Vinh Anh-4/08/09

 

 

                                                                      

 

NẺO ĐỜI (37)

VINH ANH
                                                                    NẺO ĐỜI
 
                                                                                                                           tiểu thuyết


 

37. Vậy là hai đứa cùng một mặt trận. Nhờ mối quan hệ, Ngọc biết sư đoàn của Ngân cũng đang ở trong này. Phải tìm cách gặp được nó, muốn vậy phải hỏi thêm. Cũng may, Ngân khá nổi tiếng vì đã từng được huân chương trong chiến đấu, nên hỏi theo ngạch chính trị cũng dễ, hỏi theo ngạch kỹ thuật cũng dễ. Theo cả hai cách đó lần, Ngọc tìm được đến Ngân.

          Trên các nẻo đường chiến tranh có những sự tình cờ tuyệt vời như vậy.

          Ngọc tìm được Ngân khi Ngân đang cùng các kỹ thuật viên và pháo thủ bắn thử khẩu pháo mới sửa xong.

          Lập tức theo yêu cầu của Ngân, pằng pằng pằng, một loạt đạn nữa nổ lên trời. Để đón tiếp mày, tao cho nổ thêm một loạt đạn nữa đấy. Phảo sửa xong rồi, bộ phận nạp đạn bị hóc. Đang bắn tầu bay mà hóc thì chán ngắt, có ngày chết oan. Ngân vẫn thói ngang tàng, làm đúng quy định về kiểm tra vũ khí nhưng khẩu khí lại có vẻ rất anh hùng, bạt mạng. Người không biết bảo anh chàng này rất vô kỷ luật. “Súng đạn trong tay , có gì đâu mà ghê gớm…” Vẫn cái giọng rất “tướng”. “Chiến trường mà…đâu có phải nhà trường”.

          - Chúng mày cưới chưa? Em làm báo được đấy. Mày luôn là thằng tốt số… Ngân ôm ngang lưng bạn - Tuyệt vời lắm. Vào đây, em có nhè không, sướt mướt bao lâu. Mày yên tâm, đi với chúng tao, “gáo” chắc lắm. Chắc cô bé lo lắm đấy. Ngân ăn nói có phần bỗ bã hơn ngày xưa. Cuộc sống ít đàn bà, con gái nên cũng chẳng phải chú ý, giữ gìn. Với lại, Ngân nói “Toàn đực rựa, có mấy thằng vợ con đâu…Toàn bộ đều cùng lứa tuổi hai mươi quyết thắng đấy. Tao già nhất… Cái ông lái xe với tao hồi ở đường 20 mà em Hà biết, hy sinh rồi. Hà có kể về chúng tao không? Cô nàng xinh phết, nhẩy?”

          Ngân liến láu hết phần Ngọc. Cứ như hồi đi thuyết minh ở rạp chiếu phim ống nhòm ấy. Nó vẫn tếu táo nhưng phong thái lại có vẻ ngấm gió bụi, từng trải và chinh chiến. “ Mày không còn sương gió nữa mà phải nói là phong ba. Hà rất thích mày, coi mày là mẫu hình lý tưởng đấy…” Ngân cười hơ hớ, hơ hớ, quay mặt về phía các bạn - Chúng mày ơi - cậu ta kêu lên - có một em rất xinh coi tao là thần tượng… Ngân bảo mấy cậu ra sông kiếm con cá về chiêu đãi thằng bạn. Chúng mày kín kín một chút, đi xa xa vào và nhớ để giây cháy chậm dài vào đấy. Kiếm một bữa kha khá vào. Bí mật tuyệt đối nhé. Ăn bữa cơm lính trạm với bọn tớ.”

- Bây giờ đi tắm. Ra suối tắm. Suối to lắm, nhiều cá nữa. Mình gặp con suối này và cho đóng quân luôn. Nhớ con suối xứ Lạng mà. Cô em út thế nào rồi? Vẫn xinh đẹp như hoa rừng chứ? Nhớ chúng mày quá. Vậy là tao vào đây năm sáu năm rồi. Cái ngày chuẩn bị đánh quân đổ bộ, tưởng được ra, ai ngờ bị nó lừa, lại quay vào choảng nhau ở Đường Chín-Nam Lào… Hồi Quảng Trị mới ác liệt. Lính chết như rạ. Chúng tao pháo, ít chết.

Cứ vậy, anh chàng nói hết chuyện này đến chuyện khác, chẳng kịp nghe câu trả lời của Ngọc. “Mày nói đi, Sen thế nào, lớn chưa?”

- Lấy chồng đến nơi rồi ông tướng ạ. Còn lớn bé gì nữa. Thôi chuyện dài, tối kể. Tao bơi một nhát đã. Lâu quá rồi mới lại được trải lòng xuống dòng nước.

Ngọc lao ra giữa dòng, mát lạnh và tinh khiết hương rừng, hương núi. “Làm gì mà nó không khoáng đạt. Nó có cần gì trên đời đâu. Quân hàm cũng không cần, tiền nong cũng không có, chẳng phải tiêu pha tính toán, gì mà nó không trong veo. Hà “cảm” nó cũng đúng thôi…” Vừa ngụp đầu xuống dòng suối, vừa nghĩ như vậy về Ngân. “Con người nó như đã hòa với thiên nhiên, sạch sẽ quá, thơm tho quá…”

Hai chàng tắm xong về đến trạm thì cũng vừa lúc toán lính thợ của trạm đảm bảo kỹ thuật xách cá về. Một chú cá cỡ mười ký lủng lẳng hai cậu khiêng. Một cậu lính đi sau đeo một túi nữa trên lưng. Đây là các chú bị sức ép của bộc phá, phải lặn sâu mới vớt được. Do để giây cháy chậm dài nên thu hoạch hơi ít. “Cũng tốt chán, mừng chữa xong khẩu pháo, mừng thằng bạn đến chơi. Giữa núi rừng âm u thế này, có bạn tìm đến, hạnh phúc nhất trần gian.”  Ngân nói với bạn bè: “ Giới thiệu với các cậu, đây là bạn mình, người yêu cái cô phóng viên trên đường Quyết thắng đấy. Hai anh chị thay nhau vào đây thăm tớ, sợ tớ không có người chăm sóc… Tớ xem ra oách phết, nhẩy… Hôm nay chú cá to luộc lên “cho ấm chân răng” nhé. Tối nay vẫn phải đặt câu đấy. Này pha ít cồn y tế mỗi thằng một cốc cho khí thế nhé. Vậy là xôm hơn hôm chiêu đãi cô bạn trên đường Quyết thắng rồi. Hôm ấy chỉ có lương khô…”

Một tiếng sau, mâm tiệc hoàn chỉnh. Trên bếp còn nồi hai mươi cháo to tướng vẫn đun tiếp. Mọi người ngồi vào mâm. Không phải chỉ có cá luộc, cả cá rán, cá kho, cá nấu canh chua. Thịt hộp đùng làm nước chấm. Cơm lính, chiêu đãi bạn bè cũng rất lính và đầy mầu sắc chiến trường: “Thỉnh thoảng bọn tớ vẫn làm một bữa thế này…Đời lính đừng khuôn phép, cứng nhắc quá ông bạn chính trị viên ạ. Ở rừng, chúng tớ sướng nhất là không có những buổi học chính trị với những khẩu hiệu và lời hô hào quyết tâm, đe nẹt tư tưởng. Ông chính trị viên đi thực tế lần này nhớ cho, lính chúng tớ yêu tự do và yêu nước. Không yêu nước thì ai vào đây làm gì, phải không các tướng?”

Thế rồi là rào rào tiếng đũa, tiếng bát va nhau chúc tụng. Vui cho quên hết những gian khổ và cô đơn giữa rừng núi. Cũng chỉ vui được vài tiếng mà thôi. Cậu phải biết, chúng tớ phải tự tạo ra đấy. Nhưng không thể chỉ lấy công việc,  cái mà các ông gọi là “nhiệm vụ chính trị” ra vui được. Chúng tớ đây là làm chuyên môn. Nghe “nhiệm vụ chính trị” nó chính trị lắm. Mà chính trị lại hay giả dối. Bọn tớ đây này, chẳng cần danh hiệu Quyết thắng, hay quyết chiến gì hết, vẫn đảm bảo tốt mọi công việc. Bọn lính chúng tớ cần gì? Cần nghỉ phép, thăm nhà. Cậu nhớ cái phim “Bài ca người lính” không. Cậu lính Nga sau khi bắn cháy hai chiếc xe tăng, không cần thăng quân hàm, thay vào đó, cậu ta xin ông tướng cho nghỉ phép một ngày để dọi cái trái nhà cho mẹ. Cái mà lính chúng tớ cần là thế. Tình cảm gia đình, bạn bè, vợ con… Con người mà. Đi xa ai mà không nhớ. Người lính nhiều nỗi nhớ lắm. Nỗi nhớ cũng đau đáu và da diết như bất cứ ai. Đừng lấy “nhiệm vụ chính trị” để động viên bọn tớ ở lại núi rừng. Cứ cho chúng tớ nghỉ phép rồi chúng tớ cũng vẫn quay trở lại, chẳng mất thằng nào đâu. Với cái kiểu đi xa mà không biết ngày về như cánh lính chúng tớ đây, các ông lớn có tội đấy. Trong trung đoàn bọn tớ đây có ông biền biệt cả chục năm đấy. Những người như vậy phải có cách đối xử khác chứ. Cả một đời trai lính, sống trong rừng với bom đạn, không điên là phúc.

Rồi cũng vẫn Ngân:

- Thôi, không nói chuyện chính trị. Lính tráng trai trẻ phải nói chuyện tình yêu. Ông nào có người yêu nói trước. Ông bạn mình đây đã có người yêu. Nhưng cho phép tớ “gương mẫu” trước: “Yêu là chết ở trong lòng một ít/ vì mấy khi yêu đã được yêu…” Đấy là tớ, chứ không phải ông bạn này. Tớ tự nhiên hóa rồ khi yêu cô em gái của nhóm. Yêu cũng không ra yêu. Chỉ ham hố thôi. Thấy gái đẹp là thích mà. Quay sang Ngọc - Mày về đừng nói với Sen là tao nói thế nhé, cô em lại giận. Hồi đó, mình say cô em thật. Thằng bạn kia ủng hộ, Ngân chỉ vào Ngọc - thằng này không. Vậy là không thành. Cô bé thành em út của nhóm bọn tớ. Bây giờ cô bé đã là sinh viên đại học. Đặc tính là rất yêu bộ đội. Đến nỗi mình lầm tưởng. Trong các cậu đây, cậu nào chiếm được cảm tình của nó, tớ đều đồng ý. Chú ý là khó đấy, phải liệu sức mình. Nó đẹp lắm, ngây thơ, hồn nhiên và hơn nữa, rất đáng yêu. Tình yêu của tớ đó. Chấm hết.

- Bi hài nhỉ! Ai đó nói, hình như trạm trưởng cũng yêu cả cô viết báo hay sao ấy…

- Đâu có, bạn ông kia kìa. Mày dốt…

Ngân đặt đũa xuống:

- Tình yêu của tớ phức tạp. Chuyện nhiều tập, dài kỳ. Bây giờ chỉ tóm tắt: Bọn mình yêu nhau thời sinh viên. Biết nhau trong những buổi đi chơi hiếm hoi thời chiến tranh phá hoại. Nàng học văn. Bọn văn nhà nàng đa phần là nữ, gọi bọn mình là những người “cổ xưa”, bởi bọn mình học sử, chuyên môn nói về ngày xưa. Chuyện ngày xưa và chuyện ngày nay đều có những mối quan hệ khăng khít, không hiểu chuyện ngày xưa thì sẽ hỏng chuyện ngày nay. Mình là thằng  học ngày xưa và không biết ngày nay. Nàng văn đã có ý nói với mình những điều đó, mình không hiểu. Rất nhiều chuyện như vậy. Đầu bữa, ông bạn mình đây cũng đã nói đến rồi đấy. Đúng là chúng ta nói đến nhân đạo, nhưng lại rất không nhân đạo trong đối xử giữa con người với con người. Chuyện đi phép mà Ngân vừa nói là một ví dụ. Hay như chuyện vừa rồi, mình gặp một anh lính công binh đi cùng xe qua cổng trời, nơi các cô thanh niên xung phong làm việc. Cậu ta nói “thương các em lắm”. Qua chuyện kể, mình cho rằng những lời cậu ta nói là tự đáy lòng, không một chút giả tạo. Bởi sao, bởi các cô gái chúng ta làm việc quá vất vả, những việc mà đáng lẽ trai tráng chúng ta phải gánh vác. Tự nhiên thôi, không một bài giảng nào về tình yêu thương, tình giai cấp lại thấm bằng câu chuyện cậu lính công binh kể về tình thương của cậu ta với các cô gái. Một tình yêu khiến người ta xúc động. Xúc động bởi sự chân thật. Tình yêu đó của anh lính đã khiến mình cảm động đỏ mắt.

“Cô gái của mình đã yêu mình theo kiểu đó đấy các bạn ạ. Cô ấy muốn mình không nhỏ bé, hèn yếu trong môi trường bình lặng. Khốn nỗi mình là thằng con trai tồi tệ. Mình sợ. Sợ gì? Sợ nhiều thứ lắm. Ai chưa vào đây, nơi lửa đạn này, đều có cảm giác sợ như mình. Nhưng nhờ có cô bạn đó, mình vượt qua nỗi sợ hãi và đã xin vào công tác trong này. So với các bạn, mình là lính mới và nói thật, rất ngu ngơ. Khung cảnh chiến tranh, mình đã cảm nhận được một phần trên đường vào, nhưng chưa bị một trận bom nào chặn đường hết…

“Cô bạn mình đã qua nhiều trận bom đạn trên đường “Quyết thắng tuổi hai mươi” vĩ đại. Một dấu ấn không thể quên trong đời cô ấy. Ở đấy cô đã gặp người bạn phong sương, hiệp sĩ và lãng tử này, Ngọc chỉ vào Ngân, và rất muốn mình hiểu được cuộc sống của những người lính như Ngân để nói được những điều chân thật về con người. Mình đang ở đây và vẫn đang tìm hiểu…

“Trước khi vào, cô ấy có nói; “ Em không thể mất anh… Anh phải về bằng xương bằng thịt… Đừng nhập hồn mình vào những con sếu bay ngang bầu trời…”. Các cậu biết không, những người lính Nga tin rằng, khi chết, hồn của họ nhập vào các con sếu đấy… Chuyện tình yêu của tớ vậy đấy… Có tình yêu cô ấy, mình vững vàng hơn trong cuộc đời này.

Điều mà Ngọc không nói thật chính là cảm tình của Hà với Ngân mà bằng cảm nhận của người đang yêu, Ngọc biết khá sâu sắc. Sau bữa ăn, khi chỉ còn hai đứa, mới kể cho Ngân nghe truyện ngắn “Cổng trời” của Hà. Những đức tính của anh lính công binh trên “Cổng trời” chính là đức tính của Ngân. Phải rất hiểu và bằng cả sự linh cảm nữ tính, Hà mới lột tả đúng tính cách con người Ngân giữa đời thường và trong chiến đấu như thế.

- Nói thật là tao ghen với mày đấy Ngân ạ. Tao và Hà đã tranh cãi nhau rất nhiều về cách sống, về cuộc đời và cả về nghề nghiệp nữa. Mày cũng đã động chạm đến nghề nghiệp của tao rất giống như Hà. Tao đã từng ra rả về những lý tưởng cao siêu và xa xôi một thời gian. Cái đó làm nhân cách của tao giảm đi trong mắt Hà. Hà biết và Hà đã có cách góp ý riêng để tao không tự ái vì sĩ diện của thằng con trai mặc áo lính. Về điểm này, mày khác hẳn với tao, mày được cô ấy đánh giá rất cao. Tao hiểu, Hà lấy mày làm hình mẫu để tao theo đấy. Hôm chia tay, cô ấy khóc mà vẫn cố cứng rắn: “ lẽ nào em buộc cánh anh/ buộc cánh anh/ buộc cánh anh cũng chẳng thành tình yêu(11)”…

- Ngân này, mày biết tao nghĩ gì không, về cuộc chiến ấy. Chúng mày sống vô tư, thoải mái vì chúng mày ít phải nghĩ về cuộc đời như tao. Ở trong này, bom đạn chia cho tất cả, chả trừ một ai. Cuộc đời cho chúng ta mỗi đứa một số phận. Sự may rủi sẽ chỉ trừ một số người mà thôi. Tao nhớ một câu có vẻ rất cổ: “May là rủi, rủi là may. Đó là sự biến hóa không thể hiểu thấu được mà lẽ sâu xa của nó cũng không thể hiểu được”. Tao cho là số phận chúng ta như thế. Làm sao có thể biết được ngày mai của mình sẽ ra sao, một khi đã vào cuộc chiến đấu.

Tao đã có một thời gian ảo tưởng về mình, đã từng nghĩ, con đường đi của tao rộng mở hơn chúng mày. Nhưng ảo tưởng nhất là ảo tưởng về xã hội. Bởi tao làm nghề “chính trị” mà. Chúng ta luôn cho rằng xã hội mình đang sống tốt đẹp hơn xã hội khác. Xã hội khác là chỉ xã hội tư bản ấy. Mình ở đây, ru rú trong rừng thế này, biết người ta sống thế nào mà bảo mình hơn người ta. Tao hoài nghi điều đó. Đi đến đâu, tao cũng chỉ thấy toàn đói rách. Dân mình sống cuộc đời khổ lắm. Cái thằng lính càng khổ. Làm thằng lính cách mạng, chiến đấu vì chính nghĩa mà vì sao lại khổ. Tao lại hoài nghi nữa. Chúng ta không mấy khi hay không dám xem xét, đánh giá lại mình. Từ sự thật những nỗi khổ của dân, của lính mà tìm ra điều mấu chốt, căn nguyên. Vậy là ta đã ảo tưởng về xã hội. Xã hội mình đang sống đây có những cái sai, mà không ai dám đụng vào. Nghề tuyên truyền của tao là một ví dụ. Biết không? Tất nhiên là có người biết, nhưng họ đều im lặng. Im lặng lúc này là tội ác chứ không phải là vàng nữa. Hà nói vậy đấy!

Đêm rừng thâm u. Hai người bạn bỏ giường phên nứa ra đầu hồi mắc võng. Ánh trăng chênh chếch mờ mờ qua làn sương và những tán lá rừng. Thi thoảng đôi chiếc cành khô gãy, gió rừng về đêm lành lạnh, có hơi ẩm của thăm thẳm bí hiểm rừng già. Vắng lặng chìm sâu, nghe thấy cả tiếng suối và tiếng rì rào thầm thì đâu đó. Ngọc thấy mình như đang mơ mơ, tỉnh tỉnh. Một không gian tràn đầy cảm giác mê ly, huyền ảo:

- Ngân à, nếu có cô bạn ngồi đây nhỉ, tuyệt biết bao!

- Tao đã đọc được nỗi nhớ của mày…

- Không, tao có chuyện muốn nói với mày. Nghe này: “ Hà không chỉ có cảm tình với mày mà còn yêu mày đấy. Tao vẫn nói từ trước, mày rất “sát gái”. Cứ gặp mày là chúng nó mết ngay.

- Mày nói lạ. Chỉ có nửa ngày gặp gỡ nói chuyện. Ngân cười hơ hớ. Dẫu sao con gái cũng không mơ gì cuộc sống bụi bặm, dầu mỡ như tụi tao. Một cuộc sống mà tương lai  không rõ ràng, chẳng có gì bảo đảm. Với lại mày nghĩ vớ vẩn gì đấy. Nhưng có lẽ, không phải mày muốn nói chuyện đó, mày muốn nói chuyện gì? Không yên tâm với công việc phải không?

- Đúng một phần và vẫn muốn nói chuyện đó. Chuyện tao và Hà. Tao yêu Hà, Hà cũng yêu tao, nhưng hình ảnh mày lại trong tim cô ấy. Tao cũng có trong tim cô ấy. Chính thức thì cô ấy yêu tao. Thậm chí những ngày chuẩn bị lên đường, còn mãnh liệt hơn, để đảm bảo cho người đi xa, Hà muốn dâng hiến đời con gái của mình. Tao rất yêu Hà nhưng giữ đúng vai trò của người yêu mà thôi. Cô ấy rất nghị lực và chấp nhận. Tao thấy câu thơ cô ấy đọc đa nghĩa quá: “Lẽ nào em buộc cánh anh/ buộc cánh anh/  buộc cánh anh cũng chẳng thành tình yêu”. Vừa hiểu thế này, vừa hiểu thế khác. Tuy cả bài, tác giả bài thơ chỉ đơn thuần ru ngủ chàng trai trước ngày ra trận, nhưng nếu chỉ với một câu trích thì lại có thể hiểu ra những chuyện khác. Mày nghe tao. Nếu vạn bất đắc dĩ, cuộc đời này có nhiều điều bất trắc, khó lường lắm… Hà nó yêu mày, cảm phục mày lắm. Tao đã đọc được ý nghĩ của Hà…

- Tao vẫn không hiểu. Đừng nói chuyện đó. Gở mồm. Nó mến tao chẳng qua là có mày. Cũng như Sen và Hà đó. Bỗng dưng hai đứa từ đâu xa lắc thành hai chị em thân thiết. Đó là do có chúng mình kết chúng nó lại. Thành ra, ba thằng ngự lâm chúng mình cũng oai phết đấy chứ. Danh giá ra trò. Kết dính được cả chị em. Nhưng mày đừng đa nghi như thế, Hà biết sẽ không hay. Mày không biết, có bà phụ nữ nào khen chồng được một câu không? Tại sao khi ở cơ quan, hét ra lửa, về nhà vẫn là tiểu đội phó. Hãy học thêm môn tâm lý học nữa anh bạn ạ.

- Thôi không nói với mày nữa. Dù sao, đây là chuyện khó nói và tao cũng đã nói được. Rất nhiều chuyện, mày biết không, tao đã giả dối, nói theo sách hướng dẫn, nói theo chỉ đạo. Tao biết đó là tội lỗi, nhưng tội lỗi lại được chấp nhận, thậm chí được bảo vệ, được khen thưởng. Chuyện đó, Hà cũng biết. Chuyến vào B đây có một phần tác động của Hà đấy và tao thấy những phân vân, lo lắng của Hà. Ai muốn người yêu vào nơi bom đạn đâu. Có thể vì thế mà đêm chia tay, Hà đã muốn…Nhưng ở đây khác. Chuyện này chỉ có tao và mày biết. Lặng im như màn đêm đen kịt. Thôi, không nói chuyện này nữa. Có vẻ mưa rồi… vào trong nhà thôi.

Nào ai biết, cơn mưa rừng đêm đó gột sạch những vương víu trong đầu Ngọc. Ngọc đã nói được những điều cần thiết nhất để bạn bè biết về con người mình. Ngọc thấy nhẹ nhõm như được giải thóat. Cũng chẳng mấy ai làm được cái việc tưởng như rất nhẹ nhàng đó. Vâng, rất nhẹ nhàng! Nhưng nếu không, sẽ trĩu nặng cả cuộc đời.

Khi đã vào nằm trong nhà hầm, Ngọc nằm ngửa nghĩ mông lung. Gió lùa qua tấm tăng che chắn phần nổi trên mặt đất của nhà hầm, thỉnh thoảng có giọt nước mưa bắn vào người, mát lạnh. Một lúc sau lại lay Ngân:

- Tao nói một câu cuối cùng nhé. Mày biết không, tao vào đây chấp nhận sự gian khổ và cả sự hy sinh để chứng minh là mình đã biết sống. Tao vào đây cũng là muốn làm một người lương thiện, một người tử tế. Muốn làm một người tử tế trong cái môi trường mà sự giả dối chiếm lĩnh khó lắm Ngân ạ. Hóa ra là đường đi của chúng mày đẹp đẽ, sáng sủa, phong quang hơn tao nhiều. Trước đây tao đã ngộ nhận. Nếu mà số phận cho tao vào đây từ đầu, có lẽ tao không có những cơn đau đầu như những ngày qua. Tao đã đánh đổi cái an nhàn và cả sự an toàn của bản thân để lấy lại niềm tin yêu trong sáng ban đầu của Hà. Có tình yêu hay là lấy lại được tình yêu là gây được niềm hy vọng cho ngày mai. “Ngày mai nghĩa là ngày sum họp”. Đêm đó Hà đã đọc câu thơ này. Chúng mình sẽ sống đến ngày đó, phải không Ngân?

Ngoài kia trời vẫn mưa, tiếng mưa rả rích, đều đều gõ nhịp trên tán lá. Đó là tiếng “tích tắc” của rừng già. Thần rừng đang đếm thời gian.