Gửi Nguyễn Khoa Điềm
Đọc “những năm tháng đất nước thật buồn” của anh
Lại thấy nỗi buồn trĩu nặng
Và cô đơn
Nỗi đau ít người thấu hiểu
Không hút thuốc vặt trong đêm như anh
Mà ra ngoài tìm làn gió mát
Con gió đã qua để lại nỗi niềm tan nát
Lòng quặn đau…
Chẳng hiểu khi còn ngồi trên cao
Anh có cảm nỗi đau này của đất nước
Bởi đất nước đã buồn từ trước đó kia anh
Có lỗi của chúng ta, cả tôi và anh
Một thời đã đặt niềm tin vào đâu đó mong manh
Ngày đó tôi cũng như anh
Đều như trang giấy trắng
Học đòi vẽ những giấc mơ
Cho nhân loại và cho em thơ…
Thực tế phũ phàng hôm nay
Tôi hiểu còn nhiều điều anh chưa nói hết
“sao con cá hanh lại bơi trong đêm
tìm con cá hanh khác…?”
Tôi lẩn thẩn đi tìm làn gió mát
Gió đã bị chặn lại từ biển khơi
Hay đang tích tụ thành giông gió trên trời
Mà mồ hôi nhớp mặn
Vẫn nặng trĩu nỗi buồn và chìm trong cô quạnh
Cũng như anh, tôi đang đi trong đêm…
Trong mơ, tôi gặp được nụ cười đánh thức con tim
Nụ cười ngây thơ em gái
Em trong trắng và em khờ dại
Giữa cuộc đời đảo điên
Không thể kết tội em “bài thơ đòi chủ quyền”
Tiếng nổ lớn từ bàn tay quen cầm bút
Và lương tri nổi sấm rền
cùng gió lùa mây hút…
Đêm tan tác vì cơn mưa đầu mùa
Cây bật gốc và lá cành tớp túa
Chợt nhận ra qua ánh chớp giữa màn đen
Ánh sao xa ấm áp như ngọn đèn
Là đích của cuộc đời phải đến
Vinh Anh-23h45-10/5/2013
ảnh internet
ảnh internet




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét