Tiếng lòng thăm thẳm…
Rất nhiều lúc muốn được nghe tiếng đời lảnh lót
Trong veo một tiếng chim chuyền
Rối lòng vì tiếng khóc trẻ thơ
Oe oe cho thương ban trưa
Bi bô để nhớ ngày thơ dại khờ…
Nếu có thể cho đời đừng trăn trở
Vất vưởng những lo toan
Hãy vất sang bên những nhọc nhằn, tủi cực trần gian
Đầu ngẩng cao đón từng cơn gió mát
Hấy nói ít đi về những điều đau khổ
Đừng bao giờ vui quá những niềm vui
Nếu như trước nỗi đau ta biết ngậm ngùi
Ta sẽ giúp cho đời được nhiều lắm
Và đời sẽ bớt đi những tiếng lòng rối rắm…
Ta hiểu được con đường ta đi là con đường vắng
Sẽ nhiều lúc cô đơn và thiếu vắng bạn bè
Nhưng nó là con đường đam mê
Niềm cảm hứng cho ngày mai tươi sáng
Thăm thẳm ngắm chân trời
và mơ ước những ngày không phẳng
lặng
Mong đổi thay
Bởi ta hiểu được nếu không đổi thay
Sẽ không có những sớm ban mai
Hới những vì sao xa xôi
Nhấp nháy trong mênh mang vũ trụ
Hỡi những vì tinh tú
Có chứa trong lòng những nỗi buồn, niềm vui
Tôi hiểu khi mặt trời nổ tung trong tôi
Phóng xạ sẽ ào ào bão tố
Sẽ chẳng ai lo
Con đường vẫn quanh co chưa khi nào thẳng tắp
Đừng bao giờ lặp lại những ngôn từ mà chính mình ngúc ngắc
Chẳng phải tiếng trẻ bi bô ngày xưa…
Ta yêu những ngày xưa thời áo trắng học trò
Vụng về nụ hôn thơ dại
Chẳng bao giờ yên ả tình yêu
Bởi thế nên thương những thân phận cô Kiều
Cũng thương lắm giữa trang sách học trò có nỗi buồn da diết
Buồn da diết dệt thành tình yêu tình yêu
Cất lên tiếng lòng
thăm thẳm…
Hà Nội-Cửa Lò- Vinh
Anh-20/6/2014




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét