Bản Giốc
Thác rất đẹp, với tôi, mười năm
về trước
Mà hôm nay, tôi thờ ơ, lạ lẫm lạc
xứ người
Có điều gì nhói nhói lòng tôi
Tôi tiếc nuối thấy mất điều mình
yêu quí
Các bạn chia sẻ không? Điều mất
mát tôi cho là phi lí
Bản Giốc của tôi
Nó thiêng liêng bởi vì nó mối
tình tình đầu một thời
Tôi đã yêu với tâm hồn trai trẻ
Ngày đó trái tim tôi dại khờ
nhưng không sứt mẻ
Dẫu heo hút nước non, dẫu lặn lội
cái cò cái vạc
Bản Giốc-Cao Bằng vẫn rất thực
trong tôi.
Tôi ngu ngơ hỏi cuộc đời vơ vẩn đã
phai phôi
Bản Giốc tự bao giờ không còn
trong tôi nữa
Giật thót con tim khi chỉ còn một
nửa
Một nửa nữa đâu rồi mà mây trời
vẫn trôi?
Và như thế, em ơi, sắc chàm
trong sương một thoáng nhạt mất rồi
Chiều biên giới mưa rơi tầm tã…
Hoa biên giới tháng ba có sắc
màu trẩu trắng
Đẹp mê man như màu nắng mặt trời
Tôi đi tìm nấm mồ bạn tôi
Trên đồi đầy hoa sim tím
Ôi cái màu ngất ngây bịn rịn
Cho tôi về lại ngày xưa
Bản Giốc thần tiên sẽ chẳng bao
giờ
Chia được thành hai nửa
Vẫn lớp lớp cháu con hướng “ Cao
Bằng nước non đi trảy”
Vinh Anh-29/4/2014


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét