Tự do và niềm tin
Con chim gần chết
tiếng hót nghe thương
Con người gần chết
lời nói phải
Tôi
thật sự chưa hiểu hai tiếng tự do
Dù
nhiều lần đã nói
Đọc
bài của ông* thấy lòng đau nhói
Những
trang viết xưa nay ông chất chứa tủi hờn
Hỏi
có bao giờ ta được tự do không
Tôi
cũng đã đi tìm “cái tôi” chân lí
Nhân
cách bao con người chờ thời gian ngẫm nghĩ
Viết
được như ông, tôi đã vợi phần nào
Ôi
làm công dân nước mình mới kỳ làm sao
Sống
trong khổ nghèo vẫn cứ giả mình sướng
Triền
miên trong chiến tranh
Vẫn
gồng mình chịu đựng
Tôi
mâu thuẫn đi tìm “cái tôi đánh mất”
Chẳng
thấy tự do cũng chẳng tự hào
Lại
thêm chút phiền khi nghĩ đến công lao
Ta
góp cho đất này có trở thành nhảm nhí
Thật
vậy không? Kính thưa các đồng chí...
Tôi
đã đọc viễn cảnh quê tôi từ khi lên mười
Nửa
thế kỉ đã trôi
Sao
người dân quê tôi vẫn lam lũ quá
Vẫn
biết đấy đời là vất vả
Nên
hãy cụ thể hơn cho những con người
Ảo
tưởng làm gì những hành tinh xa xôi...
Không
ai sống cả đời với lễ hội hoá trang
Càng
không thể một vòng tay ôm tròn trái đất
Dẫu
có ngợi ca dân quê tôi chân chất
Dẫu
có ngợi ca đất quê tôi ngọt mật
Xin
với một tấm lòng: hãy để lại niềm tin.
Niềm
tin là thiêng liêng, dân quê tôi mất mát nhiều rồi!
*Nguyễn Khải: Đi
tìm cái tôi đã mất
Vinh Anh-4/08/09



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét