Giả tạo và cô đơn
Mấy ngày nay, từ ngày QH họp xong, thấy chống chếnh. Cũng chẳng phải
QH là cái gì với tôi. Nói thật, “chẳng là gì” từ rất lẩu lầu lâu rồi, nhưng vẫn
cứ chống chếnh và tôi thấy thất vọng trong cái sự cô đơn vì không có mấy chỗ, mấy
người để sẻ chia. Bởi dù sao đi nữa, QH trên danh nghĩa, vẫn là cơ quan quyền lực
to nhất và do dân bầu, (dẫu rằng nó cũng chẳng thực to và càng chẳng phải là thực
do dân bầu ra). Nhưng nó là con đường phải đến, một mục tiêu phải đến.
Thú thật, tôi không còn hứng thú với những buổi chất vấn và trả lời của
các quan thượng thư nữa. Cũng nói thật, tôi không muốn nhìn mặt các vị nghị sĩ
nữa (trong số này luôn phải trừ ra vài vị). Bởi tôi chỉ
thấy từ những khuôn mặt đó sự giả tạo, sự giả tạo lại mang tiếng nói nhân dân,
sự giả tạo “thông minh” được ngụy trang bằng những lời lẽ mĩ miều “vì dân”
nhưng lại rỗng tuếch và chẳng mấy người quan tâm vì đã quá nhàm. Rất nhiều lời
giả tạo nói về ý chí của dân, quyết tâm của dân, mà nhiều vị nghị sĩ thường nại
ra để cho có có vẻ gần dân, xuất phát từ nỗi lòng người dân, trong các lời phát
biểu của mình.
Đó chính là sự giả dối! Lẽ nào tất cả chúng ta đều đang sống trong một
xã hội chất đầy sự giả dối như thế?
Sự chống chếnh và hẫng hụt của tôi đến từ trước phiên họp cuối cùng của
QH, khi được biết QH sẽ không có tuyên bố về tình hình biển Đông, sự việc nóng
bỏng xảy ra đúng vào thời điểm QH họp, mà mọi người dân Việt đều quan tâm. Và mới
hôm qua khi tiếp xúc cử tri (1/7/2014) , ông TBT tuyên bố (đại ý): “chúng ta phải tìm cách chung sống hòa bình,
hữu nghị, thân thiện, nhưng phải giữ được chủ quyền quốc gia…, chúng ta không
chọn được láng giềng…” hoặc ngài chủ tịch nước: “Chúng ta tiếp tục khẳng định chủ quyền để lấy lại Hoàng Sa…”
Nhưng từ biết bao lâu nay, từ Hoàng Sa-Trường Sa- Việt Nam là một từ
nhạy cảm. Mặc áo phông có in chữ HS-TS-VN thì bị an ninh bắt. Người nào kiên
quyết, đi biểu tình, giăng khẩu hiệu HS-TS-VN thì bị bỏ tù với mức án dăm bảy
năm, thậm chí cả chục năm. Vậy các vị nói nhân dân ta tiếp tục đấu tranh, đời
con , đời cháu cũng phải đấu tranh đòi lại… là nói thật hay lừa bịp? Ngay thời
điểm này, các vị có thật quyết tâm đòi HS, TS hay các vị dồn món nợ khó đòi và
nặng nề đó cho con cháu?
Đó chính là sự giả dối! Lẽ nào tất cả chúng ta đều đang sống trong sự
giả dối và vẫn cứ giả vờ bình tâm, yên ổn sống trong sự giả dối như thế?
*****
Buồn thì đúng rồi và dễ giải thích nhưng còn cô đơn? Với tôi, nỗi cô
đơn thể hiện trong con người tôi và cho cả tình trạng đất nước hôm nay, điều mà
tôi nhận thấy.
Trong tôi, cô đơn vì thiếu vắng sự sẻ chia và không thể sẻ chia. (Nếu như cái tin cứ trong sáu người ăn lương, có một người nhận lương từ
an ninh, mà chính xác, thì kinh quá). Bộ mặt an ninh đất nước tra hiện
nay đã lộ rõ nhiều điều không tốt đẹp trong con mắt người dân, những người biết
cách tìm hiểu thông tin qua internet và từng
có “chuyện” với chính quyền. Theo tôi, số này không ít. Nhưng đến mức nào, để
nói chính xác, phải có số liệu điều tra. Nhưng tôi dám khẳng định, hình ảnh của
lực lượng an ninh hôm nay không đẹp trong mắt người dân nữa. (Tôi không muốn đổ nỗi oan cho số khác đã hết lòng vì dân phục vụ, nhưng
số này, tôi cũng đoan chắc, không nhiều).
Vậy thì làm sao mà tìm được sự sẻ chia, trong khi với tâm trạng con
người tôi hiện nay, rất cần sự chia sẻ. Tôi muốn được nói, được xả những điều
chất chứa trong lòng, những thứ khiến lòng tôi lúc nào cũng nặng trĩu và day dứt
xen lẫn ấm ức. Nỗi ấm ức mang nhãn hiệu buồn cho “nhân tình thế thái”.
Không chia sẻ được vì phải nhìn mặt thật con người, liệu người này có
đồng cảm hay đây lại là người nằm vùng, nắm dân, theo một cái điều, một chỉ thị
bâng quơ nào đó. Tôi như thấy có vô số con mắt nhìn theo mình từ khi có những
cuộc biểu tình chống quân bành trướng nổ ra, được hô hào trên mạng, mà tôi tham
gia. Nghĩa là tôi sợ có những con mắt dò xét, nghĩa là tôi sợ bị liên lụy với
chính quyền hoặc an ninh, cái điều mà chẳng một công dân VN nào muốn.
Còn tại sao tôi lại dám đi biểu tình, dám bước xuống đường với “một
nhúm” người trong khi trong tôi vẫn canh cánh nỗi sợ như thế? Vì trong “một
nhúm” người biểu tình đó, tôi có những người bạn. Những người bạn đó sẽ bảo vệ
tôi một khi có những “trục trặc” xảy ra khi biểu tình. Nếu bị bắt, các bạn tôi
sẽ không bỏ tôi, họ sẽ theo dõi “số phận” tôi, bất chấp những sự đe dọa, đàn áp
của an ninh. Bên những người bạn, tôi thấy không cô đơn và bạn bè tiếp cho tôi
thêm dũng khí.
Hiện giờ thì những người bạn không ở bên tôi, nên tôi buồn và cô đơn.
Nhiều ngày nay, đất nước này thấp thỏm trong sự hi vọng và chờ đợi. Niềm hi vọng
đã được báo trước là không thể có những điều tốt đẹp. Nhưng vẫn chờ đợi ở đâu
đó, vào một con người nào đó, một phép màu. Phép màu đó đáp ứng lòng mong mỏi
mà nhân dân mong muốn. Tôi càng thấy chống chếnh và cô đơn trong tuyệt vọng của
hi vọng.
Nhưng điều đáng buồn hơn, tôi chỉ có một ít bạn bè thông cảm, ít lắm.
Những bạn cũ đa phần đều lảng tránh vì cái phức tạp của sự đời hôm nay, kể cả
những người bạn từng kề vai sát cánh trong những năm chiến tranh. Ngày hôm nay
thật khó lường cho một sự an toàn cá nhân khi các khái niệm về lòng yêu nước bị
đánh tráo. Thế nào là lòng yêu nước? Tôi cứ day dứt mãi với câu hỏi đó. Lẽ nào,
Tổ quốc đang bị ngoại bang gậm nhấm dần từng tí, từng tí, vì bức xúc, phải xuống
đường thể hiện lòng mình, lên tiếng đòi lại và nghiễm nhiên trở thành “thế lực
thù địch”, thành kẻ “gây rối trật tự trị an”, thành “phản động, chống đảng, chống
chính quyền” và hệ lụy là bất kể lúc nào, cũng có thể bị bắt, bị vào tù không cần
xét hỏi, không cần luật pháp.
Bỗng nhớ lại những ngày đầu, khi gian khoan HD 981 mới đặt chân trên
thềm nhà Tổ quốc, VTV đưa tin các nơi
trên thế giới lên tiếng phản đối hành động ngang ngược của China, nhưng rồi nhận
ra, cũng chẳng có mấy ai. Quanh đi quẩn lại vẫn chỉ có mấy ông ấy và những lời
tuyên bố bảo vệ, ủng hộ chung chung. Chẳng thấy những ông bạn có mối quan hệ
chiến lược, những người anh em chí cốt cùng nhau đứng gác cho thế giới bình
yên, những người bạn từng kề vai sát cánh suốt một thời gian khổ, biến đi đâu hết
cả, để lại chúng ta trơ trọi một mình đương đầu với ông “láng giềng không thể
chọn” và luôn thể hiện trò chơi không quân tử, không xứng đáng vị thế của một
nước lớn.
Vậy là nước nhà cũng cô đơn trong cuộc chiến rất không cân sức này.
Cái sự không cân sức với anh bạn láng giềng khổng lồ “không có quyền lựa
chọn” này diễn ra trong suốt quá trình dựng nước bốn ngàn năm. Chúng ta đã quá
biết nên không ngạc nhiên và không sợ. Chỉ có những kẻ mà quyền lợi, địa vị,
danh vọng gắn với kẻ thù mới sợ và không dám hành động mà thôi. Đó chính là lũ
Việt gian bán nước.
Tại sao trong vị thế yếu như vậy, chúng ta lại cứ khư khư “không liên
minh”với một nước hay nhiều nước để làm tổn hại nước khác. Quan điểm, lập trường
hay chủ trương cứng nhắc đó càng dẫn đất nước chúng ta tới cô đơn hơn. Nhưng
cũng đừng nên kêu gọi theo kiểu một bà cựu nghị sĩ “EU cần lên tiếng phản đối
(China) mạnh hơn nữa”. Tôi rất xấu hổ khi đọc lời kêu gọi của bà, bà cựu nghị
sĩ ạ. Đó không phải là liên minh! Đó nên chỉ là lời kêu gọi khi chúng ta đã quyết
tâm chiến đấu, thậm chí phải chiến đấu hết sức mình mà chưa giành được chiến thắng.
Vì bài học với mọi dân tộc là “ đã là nợ máu thì rất khó trả”. Để cộng đồng quốc
tế giúp ta máu chống kẻ thù là một điều bất đắc dĩ.
Điều này khác với việc cần có những liên minh để tăng thêm bạn bè và để
đừng cô độc trong trận chiến chống China.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét