Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

THẾ NÀO LÀ TỔ QUỐC(trao đổi 1)


Thế nào là Tổ quốc

Mình có một bài thơ về Tổ quốc được viết nhân đọc một bài thơ khác về cách nhìn nhận kẻ thù. Câu đó có ý gần như thế này : “Thật khốn nạn chỉ khi máu đổ? Mới nhận rõ thù ta”.

Ngẫm lại những việc xảy ra ở nước mình, mình thấy quả thật đúng. Vì sao?

Nói dông dài một chút. Đã từng viết một truyện ngắn trong đó mình tự coi mình là công dân loại 1, thậm chí là loại 1 viết hoa cơ, vì cảm thấy có những thành tích bảo vệ chế độ.

Ấy vậy mà cuộc sống làm mình dần thay đổi. Rất từ từ. Rất từ từ. Có lẽ nó được bắt đầu từ ngày làm những việc liên quan đến chủ quyền lãnh thổ và được ra Trường Sa rất nhiều lần, được đến tất cả các đảo ngoài đó. (Mình không muốn khoe đâu, chỉ muốn nói ra để biết cái gọi là Tổ quốc nó ngấm dần dần như thế nào thôi)

Cũng từ ngày biết đọc báo mạng, bỏ hẳn báo in, mò mẫm biết cái trang Bô-xít và một số trang khác mà rất nhiều lần bị sập mạng (!) mới gọi là hiểu bản chất thực của nhà nước này và mới có bài thơ “dại khờ”, “hỏi”…

Nhưng thơ nó “ý tại ngôn ngoại”, nó thoảng qua và bay mất hút luôn, vì thế sau này mình mới viết các bài suy ngẫm về thế sự và nhân tình thế thái.

Còn Tổ quốc là gì? Mình chỉ hiểu đơn giản đó là vùng đất mà cha ông đã khai phá bằng mồ hôi, nước mắt, máu xương. Máu xương đó thời của mình đã đổ ra nhiều, có cả sự đổ ra vô nghĩa và có nghĩa. Điều này có người bảo cứ mang quá khứ ra mài mà ăn, mình nghe và thấy ngượng vì sợ người ta cho rằng mình “mài quá khứ…”, có biết đâu mình thấy thời đó mình đã quá dại khờ, chỉ có thiếu nước đua đòi viết quyết tâm thư bằng máu. Điều này cũng phải rất lẩu lầu lâu mới nhận ra.

Mình cũng ngu lắm cơ. Thậm chí là ngu rất lâu với nghĩa đen của nó. Luôn nghe lời cấp trên mà ít suy nghĩ ngược lại, Ngôn ngữ bây giờ là phản biện (ngày đó người ta bảo là chống đối, một động từ dính vào ai là người đó mang án chung thân). Cho nên ai sống cái thời “đồng phục suy nghĩ” đó, có thể dễ thông cảm với mình (mình rất thích từ “đồng phục” của một ông nhà thơ người Miền Nam và dùng đi dùng lại nhiều lần, dẫu biết là thô thiển nhưng cái từ đó diễn đạt rất nhiều chuyện của một thời chưa xa ấy rất tuyệt vời. Thậm chí ngày nay vẫn còn vô số người như vậy, rất nhiều nhiều cơ đấy)

Nói về sự khai phá lãnh thổ, với tư duy của “những người khốn khổ, không gia đình và đặc biệt là  những tấm lòng cao cả…” mình cho rằng cái nước Chiêm Thành biến mất trên bản đồ là sự dã man, tuy mình cũng rất thích câu thơ của Huỳnh Văn Nghệ “Từ thuở mang gươm đi mở cõi…”.

Liệu sự kiện làm gần như biến đi một dân tộc và biến mất một tên nước có làm mình tự hào? Chắc rằng những người thuộc “phe nước mắt” chẳng bao giờ thích thú đâu. Nếu có hân hoan thì cũng chỉ là một thời gian rất ngắn, bởi kẻ được hưởng lợi về vật chất cũng như danh vọng không bao giờ là nhân dân.

Nhưng đó là thời xưa, thời cả thế giới sống trong sự dã man và độc tài. Vua “ban” cho cái chết là phải chết cơ mà. Ngay chế độ nô lệ kinh khủng cũng mới rời bỏ nước Mỹ từ thời Lin-côn, đã xa xôi gì đâu so với lịch sử. Nếu không chấp nhận lịch sử đó, chúng ta sẽ chiến tranh liên miên.

Nhưng điều đó có gì khác với sự thật hiện nay, cái thời mà mọi người bảo là văn minh? Mình không đủ khả năng nói chuyện thế giới, chỉ nói những suy nghĩ về Tổ quốc cũng là lãnh thổ theo cách hiểu của mình và những gì liên quan đến ông bạn láng giềng “to xác nhưng không quân tử” như tiêu đề một bài báo trên mạng. ( Nếu có liên quan và nếu thấy cần thiết, trong một dịp nào đó, mình sẽ viết suy nghĩ của mình về biên giới Việt-Căm-pu-chia).

Như những gì đã công bố trên báo chính thống vào cuối những năm 70 hay đầu 80 và được cả nước đồng tình ủng hộ, cuộc chiến tranh biên giới phía bắc, quân TQ là quân xâm lược, chúng tập trung một lực lượng khổng lồ là 600.000 quân đánh phá suốt dọc giải biên giới(cuộc chiến với Nhà Thanh của Quang Trung chỉ có 200.000 quân) và kéo dài nhai nhắc tới cả chục năm sau.

Hậu quả của cuộc chiến tranh đó là sáu vạn người mỗi bên bị chết. Con số này cũng chỉ là phỏng đoán của nhiều nguồn thông tin. Với Việt Nam thì dân thường chết nhiều, có nhiều cái chết kiểu quân Pon-pot giết dân của họ. Nhiều đến bao nhiêu cũng chẳng bao giờ được biết, nếu chúng ta cứ sống trong tình hình như thế này. (Mình đưa cái sự giết người theo kiểu đập đầu bằng cuốc này là để chứng minh cho một lần giải thích với một bạn trên facebook về cái tính người của người TQ mà mình từng được chứng kiến qua CMVH).

Chúng ta có muốn tránh cuộc chiến tranh(biên giới) đó không? Muốn lắm! Có mềm dẻo không? Theo sự hiểu biết của mình là có. Có cứng rắn không? Có, là điều chắc chắn. Và nói chung dân chúng rất ủng hộ cuộc chiến đấu chống TQ này ( có lẽ chỉ có các ông bà trong vùng chế độ cũ, sau giải phóng MN, có những bất đồng sâu sắc với chế độ, là ngồi cười, xem anh em chúng nó đánh nhau mà thôi).

Kẻ thù buộc ta ôm cây súng là thế! Nếu thông minh thì chúng ta sẽ làm gì trong tình huống này?

Cuộc chiến tranh đó chỉ là cốt để dạy cho VN một bài học, dám hỗn với ông anh, dám đánh cái thằng do ông anh lập nên. Đấy là cách nói của TQ, một cách nói trịch thượng, kẻ cả. Nhưng theo mình, VN đúng là đã nhận được một bài học đích đáng, cả nhân dân và những người lãnh đạo đều phải học và thấm bài học này. Về lãnh thổ, TQ không được gì sau một tháng đánh nhau, ngoại trừ một số cao điểm còn nhùng nhằng cả chục năm

Tiếc rằng có được học đấy nhưng không thấm hay cố tình không thấm, thậm chí theo mình, đang cố tình lãng quên, bắt mọi người phải quên, để TQ ngày càng lấn tới.

Cái lấn tới đầu tiên là sự tranh chấp lãnh thổ trên đất liền, nơi dòng chảy mấy con sông. Theo bạn trên facebook của mình, chắc cũng chẳng phải là vấn đề sống con (bạn ấy không nói trên đất liền mà chỉ nói về mấy cái đảo nhỏ “như một câu thơ*” ở ngoài TS thôi. Câu này của ai mình không nhớ, mình không đạo văn đâu, hì hì. Tôi tự suy ra đấy, nếu không bạn ấy lại trách là nhét chữ vào mồm)

Sau đấy là sự kiện Gạc Ma mà bây giờ rất nhiều người bảo đâu như cái tên ấy ở Châu Mĩ là tinh(!). Đất đai của mình mà không được biết, nhục không? Vì sao nên nỗi? Cái thằng đến cướp nhà ta, hãm hiếp vợ con ta, ta phải đứng nhìn mà phản đối theo kiểu Bộ Ngoại giao thôi ư? Theo mình, ít nhất cũng phải như cái thằng láng giềng Phi ấy chứ?

Rồi đến cái sự kiện ký hiệp định trên bộ. Thác Bản Giốc mất một nửa đẹp. Ải Nam quan không phải của mình. Chẳng hiểu mấy chỗ đó có phải là sự sống còn không, vì nó là của Tàu hay ta thì vẫn là nó có chết ai đâu, tất cả mọi người đều vẫn sống, và biên giới phía Bắc vẫn phát triển đấy chứ.

Chẳng hiểu bạn ấy bảo hay đọc những điều cực đoan trên mạng thì có phải đấy là cực đoan hay không?

Trong nhiều nỗi đau, tôi đau nhất là mình vì chủ quyền của Tổ quốc, xuống đường phản đối TQ theo đúng HP qui định được phép nhé, Thủ tướng tuyên bố trước QH những người đó là người yêu nước nhé, phải cám ơn họ nhé, lại bị quân của ông Nguyễn Đức Nhanh đạp vào mặt, đàn áp, bắt bớ và bây giờ vẫn xảy ra âm thầm với rất nhiều người. Chẳng lẽ tôi là người gây rối, không mềm dẻo, không biết v…v…

Viết đến đây lại nhớ được một câu của một ông cũng lớn (vẫn không nhớ tên), đại ý “ những cuộc đàm phán, việc khai thác tài nguyên trên những vùng tranh chấp đã xong, cái còn lại là lãnh thổ”. Lãnh thổ là Tổ quốc. Cái Tổ quốc đó là của ai? Và cũng được biết, nước Nhật giàu có vậy mà tài nguyên thì như con số không, ông ấy định cư ở cái vùng không có tài nguyên làm gì, lại còn đi tranh chấp mấy cái đảo với ông Hàn, ông Tàu nữa chứ. Chẳng lẽ lại bảo ông ấy, có cái gì đâu mà tranh chấp, ông ấy có vạc mặt ra không?

Vậy đấy, Tổ quốc nó là cái không rõ ràng cụ thể lắm nhưng nó là cái không thể bỏ, có lẽ vì vậy mà nó mang nghĩa thiêng liêng.

                                                                                                                         11h23 ngày 29/3/2014. Vinh Anh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét