Tàu khưạ sang nhiều quá, đến nỗi "ra đường là gặp khựa".
Bài này viết đã lâu tặng bác TG vì hai anh em cùng ý nghĩ.
Bác đi xa rồi mà bây giờ đất mình lại còn nhiều hơn ngày đó bác ạ
Vùng đất đỏ ba dan
ảnh internet
Bài này viết đã lâu tặng bác TG vì hai anh em cùng ý nghĩ.
Bác đi xa rồi mà bây giờ đất mình lại còn nhiều hơn ngày đó bác ạ
Tặng nhà thơ Trường Giang
Ba
mươi năm đã trôi
chiến
tranh qua rồi, bom không nổ nữa
trong
vùng đất ba dan
những
người bạn của tôi không về cùng đồng đội
hồn
vẫn phiêu du giữa rừng già gió thổi
đêm
giật mình nghe tiếng người hú gọi
xao
xác cánh rừng, lạc giọng tiếng chim
các
bạn tôi lặng im
chờ
ngày về đứng trong đội ngũ
Một
chút ngập ngừng nhưng tôi chưa quên
cánh
rừng nơi bạn tôi ngã xuống
đất
như đỏ hơn nơi bạn tôi nằm
hay
mầu đồng mầu quặng
trĩu
lòng tôi...
Tôi
cứ phân vân lòng dạ rối bời
giữa
những chiều thật giả
nơi
bạn tôi đã ngã
Một
chiều gió cả
con
tôi hỏi về chàng Đam San
chàng
dũng sĩ đã hoá đại bàng
giữa
đại ngàn tung cánh...
bỗng
nhớ lại cánh rừng săng lẻ
bom
ngút ngàn, đất lật nghiêng rừng thiêng
mầu
đỏ đất trộn máu bạn đặc quánh
xe
hàng qua nhưng bạn không về
tiếng
cồng buôn làng đêm đó ủ ê
tiễn
bạn tôi về nơi huyền ảo...
Tây
Nguyên bỗng hôm nay chao đảo
ngẫm
cái độ chưa xa, bạn sang ta “nỉ hảo”
bắn
“con ma” bằng ngữ lục đỏ trời
và
một thời biên giới máu đỏ tươi
“mười
sáu chữ vàng” hôm nay phù phép
Và
bauxit, nơi vĩnh hằng, nắm xương tàn, bạn tôi gào thét
hú
gọi hồn, tập hợp mọi sinh linh
Tây
Nguyên u trầm sẵn hàng vạn chiến binh...
Vinh
Anh-Đêm 20/05/09



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét