PHẬN THƠ
Có những lúc tủi thân
sao đời bạc
bẽo thế
90 phút bóng lăn, một vé
hai trăm nghìn*
đánh vật cả năm trời
mong sách được in
ba mươi nghìn một cuốn
rẻ rúng như mớ rau mà người
mua cứ đặt lên đặt xuống.
Chữ nghĩa luôn bồng bềnh
trong đầu
đời gập ghềnh “cuốn theo
chiều gió”
ngỡ tưởng mình thanh tao
tự lừa mình, lừa người
khi cuộc sống chênh chao
“lận đận vin câu thơ”
Ra vẻ ta đây một cõi…
dẫu cũng biết thương trường
là lọc lõi
mà người thơ vẫn kẽo kẹt
âm thầm
đẽo gọt ngôn từ, lao động
lặng câm
mà câu thơ đọc lên
chỉ đôi khi
vang rền
còn tất cả cứ
mặc nhiên chìm đắm
Cũng nhiều khi nhà thơ cô
đơn lắm
ngậm tủi hờn sách bết bụi
thời gian
ôi thơ mà…đừng vội trách
than
đời thật giả, nhiễu nhương,
vô cảm với bi thương
ta làm thơ
tự hào quen gió sương
nên cũng đôi điều ta biết…
Nhưng nói thật, nhiều
khi
khí tiết nhà thơ cũng biến
đi đâu hết
để ta tuỉ phận ta, một
riêng ta, hết mẫn tiệp vô thường
1/08/08-ảnh internet




.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét