TV đưa tin, Lao Cai có tuyết rơi. Hà Nội thì mưa phùn gió bấc. Cái này làm nhớ cái kia.
Những móc xích, dậy nhợ của đời. Bài này là mốc giới bài thứ 100 được đưa lên. VA
Kỷ niệm về mưa phùn gió bấc
Tản văn
Có
việc phải ra ngoại thành. Thực ra từ ngày sáp nhập thành Hà Nội to, tuy xa nhưng
nó có vẻ không xa nữa, vẫn Hà Nội mà. Vèo vèo trên xe máy, một giờ sau đi hết đại
lộ dài nhất Việt Nam, hai tay tê buốt, thấy cái “mưa phùn gió bấc” thấm hơn nhiều
cái gió mùa Đông Bắc. Lạ thế!
Dừng
xe, đưa hai tay xát mạnh lên má, thấy như máu bây giờ mới chảy, thân người lại
có cảm giác. Những hạt mưa tạt vào mặt theo gió và bụi đường dính ram ráp trên
tay mới thấy cái lạnh tê tái vùng ven đô.
Mưa
lay phay, lại thấy miền ngoại ô lạnh lẽo hơn trong phố ồn ào. Những hạt mưa nhỏ
rơi nghiêng thấy nó nhẹ nhàng, trong sạch
hơn hạt mưa phố phường. Đứng lặng ngắm quê trong mưa và gió, hít thật sâu luồng
không khí lạnh giá rồi thở mạnh, cảm thấy con người sạch sẽ, thanh thoát. Cái
buốt giá gần như biến mất. Nỗi lòng ủ ê và đa cảm cũng tan. Có phải cánh đồng
quê trải rộng trước mặt kia, gốc rạ ải mục kia, ngọn cỏ may ua úa kia đem lại sự
màu nhiệm như thế.
Thường
gió mùa Đông Bắc về từng đợt, hai ba ngày, cái lạnh chưa ngấm đã bị cái mặt trời
gia nhiệt, làm đất trời ấm lại. Những ngày như thế, bọn trẻ muốn thể hiện sức
trẻ vẫn có thể phong phanh áo mỏng. Nhưng nếu liên tục gió cả tuần, mưa dấm dứt
cả tuần thì trời lạnh lắm. Cái lạnh cho ta cảm thấy rất cần một tổ ấm để ta trú
thân. Ra ngoại thành, về với miền quê, cảm thấy gia đình cần thiết hơn. Hay đấy
là sự vương víu với luỹ tre làng?
Quê
bây giờ không còn mấy mái tranh, cửa liếp trống chuếnh nữa, ra vào phải khép cổng
rồi khép cửa. Thay đổi nhiều so với ngày xưa thời ông bà rồi, nhưng mỗi lần về
quê, vẫn thấy hồn cốt, hình bóng ông bà lưu lại. Có phải vì thế mà ta gọi là quê
cha đất tổ, mà ta cảm thấy vương vấn khi về làng.
Ngôi
nhà mới dù đã xây gạch, lợp ngói vẫn mang cái hồn của mái nhà tranh ba gian thời
ông bà còn sống chỉ thấy bàn và giường. Phương tiện thể hiện cuộc sống hiện đại
nhất là cái TV cũng vẫn là hàng để trưng bày. Bằng chứng là lớp bụi phủ trên mặt.
Hình như thời thông tin số hoá vẫn chưa đến với làng quê. Cái ăn, cái mặc vẫn còn
là gánh nặng đáng lưu tâm hơn những bản tin thời sự. Người nhà quê vẫn tất bật
tối ngày với những công việc không tên cho đến tận lúc lên giường. Chiếc TV có
khi cả ngày không lên tiếng.
Người đồng đội thân thiết ngày
chiến tranh vẫn phong phanh trong bộ quần áo bộ đội. Lòng bỗng đột nhiên đau nhói,
ngượng ngùng thấy sự “nai nịt” quá cẩn thận của mình. Mưa phùn gió bấc chỉ có
thể quật ngã những người yếu bóng vía. Cuộc sống chưa mấy đổi thay với làng quê
giáp ranh thủ đô này, cũng có thể cuộc sống của đa phần cư dân là thế. Để nuôi
ba đứa con ăn học, ruộng đồng chỉ là cái cớ để gọi đó là con nhà nông, giữ lấy
một nét gì đó của cha ông mà chưa thể vứt bỏ, cũng khó có thể vứt bỏ. Hai ba sào
ruộng làm mấy ngày thì hết việc. Những ngày còn lại anh bạn phải cùng làm bạn với
chiếc công nông. Công việc đôi khi cần thêm cả sự hỗ trợ của vợ và đứa con lớn.
Chiếc xe công nông đầu ngang đã bị cấm hoạt động trên đường quốc lộ kia lại chính
là nguồn thu chính của cái gia đình năm miệng ăn. Nó lăn bánh trên mỏi nẻo đường
làng. Đi tắt tránh đường, và đừng đụng độ với công an. Cái phương tiện mỗi lần
hành tiến nổ vang xóm làng và khói đen mù mịt vẫn tỏ ra có tiến bộ, đáp ứng yêu
cầu làng quê hơn chiếc xe cải tiến. Vậy là nó vẫn còn đất hoạt động và nghe chừng
xoá bỏ nó không dễ. Dẫu rằng đâu đó, hễ động đến một chủ trương, chính sách, đều
hô “quyết tâm chính trị”. Một thuật ngữ của các chính khách!
Nghe tin có khách ngày xưa cùng
chiến đấu lên thăm, anh bạn đánh chiếc công nông chở cô vợ ngất nghểu bên trên
về nhà. Cô nàng ngồi vắt vẻo bên anh chồng cháy đen nắng gió trông thật lãng mạn.
Cởi bộ đồ “quân phục lao động” trong mưa phùn gió bấc, mặc vào chiếc áo sơ mi và
khoác thêm chiếc áo blu-dông cũng màu bộ đội cũ mèm ngày xửa xừa xưa, trông ông
bạn thuở chiến trường khói lửa bớt nhếch nhác hơn, nhưng lại gày guộc hơn. Nhìn
kỹ, thấy cái dáng phong sương ngất nghểu trên công nông của bạn mình khoẻ và đời
hơn.
Chưa hết phần hỏi thăm và ôn lại
ký ức ngày xưa mà bạn bè cũ gặp nhau thường nói, bữa ăn được dọn lên sau khoảng
một tiếng cho thấy sự đảm đang của người vợ và cô con gái đầu. Cuộc đời đúng không
để cho ai thiệt thòi tất cả. Một bữa cơm mang cả tính hiện đại, cả cây nhà lá vườn
và đặc biệt là ấm những tiếng cười kéo dài suốt tiếng đồng hồ chưa xong.
Đêm nay cũng gió rét. Anh bạn
nói về những đêm mưa rét nằm ngủ ở Khe Sanh. Những câu chuyện mà hầu như vì những
mảng bận cuộc sống, tôi đã quên. Những đêm “chiến trường” đó, rét buốt người, đống
lửa đốt để lấy hơi ấm cháy đỏ suốt đêm mà vẫn rét. Ngồi hơ tay trên lửa, ước gì
có củ sắn nướng. Có đêm vì công việc, hai anh em khoác ni-lông, vừa để che mưa,
vừa để che gió, ngồi bên đống lửa, nghe tiếng suối chảy, không thể tưởng tượng
ra cuộc sống ngày hôm nay.
Cuộc đời đổi lại, anh bạn lại có những đứa
con học giỏi, đứa đầu sinh đúng đêm mưa phùn gió bấc, nhà xa không có điều kiện
đi bệnh viện, bà đỡ nhà quê đã đón nó chào đời êm thấm. Giờ thì hai đứa lớn đã
vào đại học, một điều ít thấy ở làng quê. Thấy nơi mình ở, có biết bao cậu ấm cô
chiêu, chúng sinh ra và được hưởng khá đầy đủ các điều kiện cuộc sống, chật vật
lắm mới vào được đại học. Cũng có nhiều đứa, gọi là vào đại học để đẹp mặt bố mẹ
trong cái thời người ta trọng bằng cấp. Ồ, giá như chúng cũng được sinh ra
trong mưa phùn gió bấc? Chẳng hiểu sao trong đầu bỗng lại có ý nghĩ đó.
Kể lại chuyện chuyến đi về
chiến trường xưa. Cố đi tìm cái nơi hai anh em từng ngồi với nhau những đêm mưa
rét bên cầu Khe Sanh mà mãi không thấy, không thấy đâu con suối róc rách nước
chảy của năm tháng chiến tranh nữa. Thời gian đang xoá dần những dấu vết ngày xưa.
Cảm thấy bâng khuâng, hẫng hụt như mất mát điều gì. Tất cả những đêm mưa phùn
gió bấc đó chỉ còn là kỷ niệm của hai anh em.
Cả hai đều không ngủ được. Thèm
ánh lửa bên suối đêm mưa phùn gió bấc. Để nhớ về những năm tuổi trẻ, nhớ về những
ngày gian nan.Vậy là một đống lửa bùng lên giữa nhà. Nhà quê không thiếu những
gộc tre và gốc cây khô. Ngồi bên đống lửa âm ỉ than hồng, cứ miên man nghĩ về
ngày tháng đã qua. Cô vợ đảm của anh bạn đã lúi cúi mang về một rổ sắn tươi. Đất
đồi, nơi nào cũng có sắn. Sắn nướng. Không phải vì đói mà là vì những kỷ niệm
ngày xưa, những kỷ niệm về ngô khoai sắn. Một thời gian nan và đẹp biết bao! Cám
ơn vợ bạn đã thông cảm về cuộc đời người lính. Nhiều kỷ niệm bây giờ đâu dễ nói.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét