Gặp lại ngày xưa
truyện ngắn
tiếp theo và hết
Sau
chiến dịch lớn, anh và đồng đội được ra ngoài an dưỡng, củng cố lại ý chí và
xây dựng lại lực lượng. Anh mong được gặp em, gặp lại tình yêu của anh. Mơ ước
của những người lính trong chiến trường là như vậy. Chúng ta đã gặp nhau như
thế nào nhỉ? Anh như đã mơ hồ nhận ra. Có phải con đường chúng ta đi không
trùng nhau. Thời gian đã làm chúng ta hiểu thêm về nhau, ta phải nhìn rõ cái
thực chất vấn đề. Trong chuyện rất đỗi riêng này, đừng bị đánh lừa bởi ám ảnh
dĩ vãng tình yêu và những lời hoa mĩ. Cũng đừng bị mê đắm bởi khát vọng cuồng
si nhưng tầm thường. Chính dịp này, em lại bảo anh tỉnh táo hơn. Anh yêu và anh
tỉnh táo. Một lời khen hay một câu trách khéo? Sau này, đã bao lần anh đặt lại
vấn đề đó với chính mình và anh vẫn trả lời, anh vẫn yêu em. Cái sự tỉnh táo có
được là do cuộc sống thật mang lại cho anh. Anh đã trải qua nhiều nỗi đau và vì
thế, anh tỉnh táo.
Anh đã ôm em bên bờ sông lộng gió chiều hôm đó. Hình như đấy mới là lần thứ hai chúng ta tuyệt đối của nhau. Gốc cây ổi mồ côi bên sông đã chứng kiến chúng ta yêu nhau. Những nụ hôn cứ mát lành và dài dằng dặc như những ngọn gió sông Hồng. Chẳng còn gì mơ mộng hơn và lãng mạn hơn nữa. Bãi cỏ xanh bỗng chốc là tấm thảm mượt mà. Những lọn tóc dài của em xổ tung bay dạt theo chiều gió. Anh có cảm tưởng như đấy là nàng công chúa chứ không phải là em nữa. Em đã hoá thân, đã biến đổi chính bởi từ sự trong trắng, dịu dàng.
*********
Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ.(2)
- Đó là thói xấu của anh, của người đời và anh phải trả giá. Em nghĩ gì về những ngày đã qua, của anh và của em.
10/7/0V VA 10-07-08
ảnh internet
(1) ý lời đối thoại trong tiểu thuyết “Con đường đau
khổ”
truyện ngắn
tiếp theo và hết
*********
Anh
yêu, anh lính binh nhì của em, tướng quân của em! Anh là thế nào nhỉ? Em không
hiểu nổi. Đang hoc hành tử tế thì đi lính. Chỉ còn hai năm nữa thôi, vội gì.
Anh không đi theo phong trào đấy chứ. Không, nhất định không. Em đã phần nào
hiểu được con người anh, tướng quân của em ạ. Đấy có phải là “Trai thời loạn”
không anh? đấy có phải là ý chí, cũng là bản chất con người của anh? Có phải
anh đang “Sống như Anh” không đấy?
Ngày
đó em chưa thật hiểu nhiều lẽ của đời. Đừng chấp em làm gì. Một đứa con gái mới
lớn như em, có người nọ người kia để ý là lẽ đương nhiên. Anh sống “nhà binh”
quá, dứt khoát quá. Còn em, em quá thơ ngây. Anh chẳng vẫn bảo em “trẻ con” là
gì. Có lẽ em còn “trẻ con” hơn cả cô bé hàng xóm ngày xưa của anh. Anh cứ bảo
anh không để ý đến cô ta. Chắc là có đấy. Anh không dám nhận phải không? Khi
anh bị cô ta cù, anh có tức không? Anh cười cơ mà, cười thì làm sao lại tức
được. Vậy nhất định là có cảm tình rồi!
Em
hỏi anh thật nhé. Trên đường hành quân vào chiến trường, anh đã quen bao nhiêu
cô gái và khi nói chuyện với các cô ấy, anh có nhớ tới em nữa không? Em nghe
nói, các cô gái khu tư là mạnh bạo lắm. Đúng không anh? Có cô nào đã chủ động
hôn anh chưa? Anh còn nhớ những cái hôn của chúng mình không?
Sau
ngày anh vào trong đó, em vào đại học. Công việc học hành của bọn em cũng vất
vả. Em sơ tán trên Lạng Sơn. Chẳng hiểu sao em cứ nghĩ quẩn khi đứng bên nàng
Tô Thị. Liệu em có phải như vậy hay không. Cái dáng bồng con, chờ chồng đó làm
em bồn chồn lắm, em đã khóc cho nàng Tô Thị, em cũng khóc cho bao nhiêu người
đàn bà khác. Chẳng hiểu rồi em có khóc cho em không? Ôi, chiến tranh! Chẳng
hiểu anh nghĩ về chiến tranh thế nào, còn em, em căm ghét nó lắm. Em biết một
bài hát Nga. Em tin là sẽ đồng cảm với anh. Bài “Người Nga không thích chiến
tranh”. Chẳng ai thích chiến tranh cả, đặc biệt là phụ nữ. Khi nào gặp anh, em
sẽ hát cho anh nghe. Mau về đi anh nhé, anh lính binh nhì của em, tướng quân
của em
Chúng ta đạp xe trên đường Cổ ngư và đi xa hơn
nữa. Hàng phượng vĩ vẫn xoà bóng. Bấy giờ đang là cuối hè. Trời xanh, xanh đến
trong veo. Cuộc vui không có chủ đích. Đơn giản là chúng ta được ở bên nhau.
Anh thoả mãn và em cũng thoả mãn. Lần đầu tiên anh được đi quanh Hồ Tây. Chẳng
biết là bao lâu và bao xa, chỉ biết đêm đó về mỏi dừ toàn thân và một giấc ngủ
không mộng mị một mạch đến sáng bạch. Hôm đó, mình ngồi ở ven sông, một nơi
vắng vẻ, trên triền đê. Cỏ mịn màng và sạch sẽ. Một tầm nhìn phong quang phía
ngoài xa, bãi cát sông Hồng ngút ngát. Những căn lều tạm bợ của những cuộc đời
có hoàn cảnh éo le xô đẩy. Một thảm xanh những ngô non và đậu và lạc. Cảnh quê
ngày đó còn đậm nét lắm. Chẳng hiểu sao, với anh, mỗi khi nhìn thấy cánh đồng
làng là tâm hồn anh dịu lại, nhẹ nhàng và thanh thoát. Lòng lâng lâng như muốn trải ra, muốn một được ôm một không
gian gì đó thoang thoảng chất quê và hương quê ấm áp, mơ hồ nhưng lại cụ thể
như là cỏ xanh kia, như bãi ngô mềm mựơt hay những luống khoai xanh mướt. Bỗng
dưng anh lại nghĩ về dáng em ngồi trên chiếc xe đạp rất “mốt” xe Mi-pha thời đó. Cái dáng nó thế
nào ấy, hơi khó khăn với người đi lần đâu, người cứ phải duỗi dài ra dọc theo
thân xe. Có thể về tạo dáng rất đẹp với con gái nhưng anh lại thấy thiếu một sự
tinh tế, kín đáo của những cô gái ngồi trên chiếc xe “Pơ- giô”. Đấy có phải là
sự mơ hồ của anh? Và anh đã như nhìn thấy cái sự mơ hồ của mình, có phải em là
biểu tượng của sự đổi mới, còn anh, anh vẫn mộc mạc, đơn sơ quá.
Anh đã ôm em bên bờ sông lộng gió chiều hôm đó. Hình như đấy mới là lần thứ hai chúng ta tuyệt đối của nhau. Gốc cây ổi mồ côi bên sông đã chứng kiến chúng ta yêu nhau. Những nụ hôn cứ mát lành và dài dằng dặc như những ngọn gió sông Hồng. Chẳng còn gì mơ mộng hơn và lãng mạn hơn nữa. Bãi cỏ xanh bỗng chốc là tấm thảm mượt mà. Những lọn tóc dài của em xổ tung bay dạt theo chiều gió. Anh có cảm tưởng như đấy là nàng công chúa chứ không phải là em nữa. Em đã hoá thân, đã biến đổi chính bởi từ sự trong trắng, dịu dàng.
Trời
tối thật nhanh. Hà Nội dạo này thường mất điện. Từ bãi sông nhìn về thành phố
chỉ thấy nhập nhoà một vài đốm sáng. Thay vào đó là trăng. Em có hỏi anh “Thời
ở Trường Sơn, anh thấy điều gì đẹp nhât?” Anh trả lời là “trăng đẹp nhất”. Chắc
em không biết trăng rừng đẹp và sáng đến mức độ nào. Đêm nay cũng vậy, anh liên
tưởng tới cái ngày anh ở Trường Sơn, anh lại nhớ tới câu hỏi của em. Trăng bên
sông đêm nay còn đẹp hơn nữa, bởi bên anh, em như một nàng công chúa dịu dàng.
Đêm
nay anh và em đã là của nhau. Của nhau với ý nghĩa một tình yêu trong sáng.
Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ.(2)
Sau chiến tranh, nàng ra nước ngoài tu
nghiệp một thời gian. Anh vẫn lặn lội
trên biên giới, hết phía Nam lại lên phía Bắc. Mỗi lần nghĩ đến cách gọi anh
của nàng, khi thì anh lính binh nhì, khi thì tướng quân, anh lại mỉm cười. Cái
cười thơ trẻ và đẹp. Như cái thủa cô bạn hàng xóm cùng nhà trêu anh. Rồi sau
đó, anh được đi học. Không phải học tiếp ở Bách Khoa mà là ở học viện Quốc
phòng. Anh trở thành nhà lí luận quân sự chiến tranh. Những quan điểm, quan
niệm về chiến tranh của anh có lẽ không hợp thời. Anh vốn tính “nhà binh” con
nhà nòi và vì thế, đối với anh, đường đời gập ghềnh như vốn có từ ngàn xưa khi
chưa có con người trên trái đất.
Họ đã ra cái nơi toàn nước loang loáng và lóng lánh bởi
phản chiếu của ánh điện. Một hòn đảo di động giữa hồ. Một chỗ ngồi lí tưởng của
những cặp tình nhân, khi mà tiếng nói của tình yêu và những ve vuốt tình yêu đã
không thật sự cần thiết. Thay vào đó, là được ngẫm cái sự xa cách bên nhau,
nghĩa là được ngẫm về những ngày đã qua. Cái đó cần hơn, bởi nó chìm và lắng.
Nó đọng lại tự mấy chục năm và hôm nay mới dần dần tự nó được xé mở. Chứng tỏ
họ đã già, người già cần quá khứ! Gió như im ắng, một vài hạt nước li ti bắn
lên từ mặt hồ theo vòng quay tuốc bin của nhà hàng nổi. Con tầu đi dưới trăng
và sao. Lãng mạn ngày nào lặp lại, nhưng nó có vẻ đài các và quí tộc. Một cái
gì đó gờn gợn trong con mắt anh.
- Sao ngày đó chàng binh nhì bỏ em. Đã bao lần em đi tìm
anh mà anh không tìm em? Có khi nào anh đi tìm em không?
-
Công chúa vì sao lại ra nước ngoài? Công chúa không chịu được cuộc sống đầy rẫy
khó khăn ngày đó? Công chúa bỏ binh nhì để đi với hoàng tử?
-
Không hẳn là như vậy! Tướng quân. Mà đừng tra cứu nhau làm gì nữa. Cái đó đâu
còn tác dụng cho ngày hôm nay. Mặc dù em công nhận, cuộc sống có tất cả các
điều đó. Tướng quân chân chất có hiểu mình muốn gì ở cuộc đời không?
-
Anh không là tướng quân, anh muốn là binh nhì ngây thơ trong mắt em.
-
Em cũng mong như vậy, nhưng anh lại không thể hiện như vậy. Anh vẫn muốn làm
tướng.
- Đó là thói xấu của anh, của người đời và anh phải trả giá. Em nghĩ gì về những ngày đã qua, của anh và của em.
-
Em chẳng nghĩ gì hết. Em chỉ nghĩ đến nàng Tô Thị bồng con. Cả nước có biết bao
nàng Tô Thị đứng chờ các anh, các binh nhì và các tướng quân. Và em sợ. Nỗi sợ
rất đỗi đàn bà, tướng quân biết không? “Nhất tướng phong hầu, vạn cốt khô”.
-
Anh không biết!
-
Vậy thì lúc này anh là chàng binh nhì của em.
-
Anh cảm thấy em rất “thời đại”. Em là mốt người đàn bà hiện đại. Anh hướng tới,
có thể gần như ngưỡng vọng nhưng anh lại không muốn làm một chi tiết trong đó.
-
Tướng quân, tướng quân là người bảo thủ. Nhìn cách ăn mặc của anh, trong mắt
em, anh là binh nhì. Với suy nghĩ của anh, trong mắt em, anh là tướng quân. Cái
nét yêu của anh rồi cũng phai phôi. Cái đáng ghét của anh là lực cản đường.
Ngày đó, chúng ta chia tay nhau là đúng, dẫu rằng có nuối tiếc nhưng tình cảm
vẫn theo suốt cuộc đời cả hai chúng ta.
Đoạn
đối thoại không lời trên còn diễn ra cả buổi tối, nếu con tầu không cặp bến.
Mỗi người một ý nghĩ. Họ vẫn trả lời những câu hỏi của nhau và hình như, họ
thoả mãn. Có chăng, một nét buồn bâng quơ bay ngang, khi hai người chia tay bên
chiếc xe ô-tô chờ sẵn đón người phụ nữ. Người phụ nữ chủ động ôm người đàn ông.
Họ đứng bên đường khá lâu trước những ánh mắt lạ lẫm, ngạc nhiên, tò mò của
những người qua lại.
10/7/0V VA 10-07-08
(2) lời bài hát “Mối tình đầu”


.jpg)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét