Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

CHẾT LẠNH MỘT VƯỜN HOA (thơ)


 




 

Chết lạnh một vườn hoa

 

Chết lạnh một vườn hoa

Chỉ còn Lê-nin đứng đó

Cô đơn

Như hồi năm 17 (1917)*

 

Vườn hoa mà không hoa

lạnh lùng lắm.

Màu tro

màu rêu

màu xám

những sắc phục mang tính từ “nhân dân”

ngẫm sâu xa cứ thấy nặng mình

 

Vườn hoa mà không hoa

Không nụ cười em thơ

Không nồng nàn nụ hôn lứa đôi hò hẹn

Chỉ lạnh tanh

những sắc mặt

tuýt còi…

 

Đường Điện Biên năm nào đỏ lửa

Hồn Hoàng Diệu còn phiêu diêu trên các hàng cây

Âm u một vùng “sứ quán”

Con cháu Lạc Hồng hội về ca hát

Nghe đọc thơ**

Ngời ngời những nét mặt non tơ…

 

Đằng kia

TRẦN HƯNG ĐẠO, LÊ LỢI, QUANG TRUNG

Khoảng thời gian xa hơn

cho tôi nhớ vô cùng

thời oanh liệt!

 

Có con mắt thấu được lương tâm

Có con mắt nhìn được lịch sử

Tê tái lắm niềm tin bỏ ngỏ

Chết lạnh một vườn hoa.

V-A

      27/06/2011

*Năm 1917 cách mạng Tháng Mười thành công. Nước Nga bị 14 nước đế quốc bao vây và phát động chiến tranh.

**Phạm Xuân Nguyên đọc thơ ở vườn hoa Lê-nin ngày 12/06/2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét