Chớm đông
đường vẫn tràn trạt nắng
vẫn còn đó lá vàng rơi rất lặng
một thoáng hương để nhìn lại mình
khe khẽ buồn
tựa một nỗi băn khoăn
thời gian trôi nhanh thế!
Chớm đông
Nghe thì thầm em kể
Hơi thở làm mướt mát mùa đông
Len lỏi lách mình qua gió
Thấy trời xanh bềnh bồng
Chớm đông
Khăn hững hờ cho em mỏng mảnh
Quàng lại cho em… nhỡ gió lạnh bất ngờ
Thiêm thiếp nụ mầm bên cành lá úa khô
Hàng mi chớp ngỡ mùa đông thêm gió…
Là thế đấy, với đông, cả mùa thành thương nhớ…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét