Vào đông. Bằng lăng đã trút lá.
Nhớ mùa hè hay là muốn níu kéo ngày xưa
Bằng lăng
Gió vật vờ thổi
nắng dạt về xa
Hương nồng ấm có phai pha một ít
Tôi thầm tiếc cái mầu biền biệt
Một thoáng thương trong vệt nắng u hoài
Xao xác buồn, ngâm ngấm đợi chờ ai...
Gốc bằng lăng, đôi
bạn tình đẹp quá
Sao sắc tím, bạn
ơi, cứ dại hoài muôn thuở...
Nhớ mùa hè hay là muốn níu kéo ngày xưa
Xoai
xoải chiều, nắng nhạt đậu trên vai
Bằng
lăng tím, chao ôi, sao mà tím
Cái
sắc tím cho đời bịn rịn
Từ
cái nỗi bâng khuâng đến cái dáng dại khờ
Trống
rỗng con đường trang kí ức vẩn vơ...
Hương nồng ấm có phai pha một ít
Tôi thầm tiếc cái mầu biền biệt
Một thoáng thương trong vệt nắng u hoài
Xao xác buồn, ngâm ngấm đợi chờ ai...
Chiều thơm hơn,
suối chải tóc vai mềm
Gió thẫn thờ để
thời gian đứng yên
Cho ta cảm tình
yêu luôn là điều trăn trở
Vinh
Anh-22/05/09



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét