Chúng ta đang lơ lửng trong cuộc đời này
Chúng
ta là nước Việt Nam, người Việt Nam, là 80% hay 90% nhân dân lao động bình thường
ấy. Nói vậy là đã xác định được ngôi vị chủ thể. Còn ở đâu? Đã nói là trong cuộc
đời rồi còn gì. Nhưng mà cuộc đời thì mênh mông, thậm chí nhiều khi cái nghĩa
cuộc đời rất mơ hồ. Thí dụ, ta hiểu cuộc đời là toàn bộ cuộc sống xã hội, cả cái
môi trường mà ta sống và mọi sự diễn biến xảy ra trong nó. Liệu ta có hiểu nó
được không và hiểu theo góc độ nào. Ôi chao, phức tạp lắm. Mỗi người có thể hiểu
theo một cách. Vậy nên với một người bình thường hiểu nó cũng mơ hồ thôi, ai ở
góc độ nào cũng chỉ biết về góc độ đó. Để có một cái nhìn tổng thể và khách
quan, không dễ!
Cụ
thể hơn nữa, theo cách hiểu của từng người, cuộc đời nó cũng rộng hẹp, nông
sâu, cao thấp, tốt xấu khác nhau… khó xác định lắm. Để dễ hiểu lại lấy một thí
dụ, một anh nhà quê mà nếu sống ở nơi xa lơ xa lắc như Mù cang chải chẳng hạn,
có cái nhìn cuộc đời khác với một anh viên chức thành phố. Anh viên chức thành
phố này cũng có cuộc đời khác anh viên chức thành phố kia. Chung qui nó khác
nhau vì cái nhìn, vì quan niệm, vì vị trí mà cuộc sống từng người bị cuộc đời
tác dụng vào.
Nhưng
trong mỗi con người có cái thống nhất được, đó là lòng yêu nước. Yêu nước là
yêu Tổ quốc, là yêu cái nơi mà mình sinh ra và lớn lên, yêu cái mảnh đất nuôi
dưỡng tâm hồn và con người mình. Có một câu nói rất hay: “Với mỗi đứa trẻ, điều đầu tiên phải dạy cho nó là lòng yêu Tổ quốc và
mẹ của nó.” Vậy là yêu nước hay yêu Tổ quốc là một mẫu số chung cho mỗi con
người chúng ta.
Ngày
xưa chưa lâu đâu, năm 1975 trở về trước, những người lính hai miền Nam-Bắc nước
ta đều cầm súng bắn vào nhau và đều được tuyên truyền là để bảo vệ Tổ quốc. Đấy
là do chỗ đứng khác nhau, góc nhìn khác nhau nên đã xảy cuộc chiến tương tàn.
Chẳng thiếu trường hợp anh em đồng bào, máu mủ đi bắn giết lẫn nhau. Nhưng đến
cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, năm 1979, cả nước chúng ta đã có một cái
nhìn cơ bản giống nhau và những người lính đều cầm súng để bảo vệ Tổ quốc của
mình. Điều đó xảy ra là do thời thế đã khác.
Vậy
mà hôm nay, đất nước im tiếng súng, cớ sao lòng người tứ tán thế? Mẫu số chung
để chỉ lòng yêu nước đã không còn nữa, có nghĩa là lòng yêu nước đã được hiểu
theo những kiểu cách khác nhau, đối ngược nhau y như cái thời chưa xa trước năm
1975 vậy. Mất bao nhiêu xương máu để đi đến sự thống nhất lại để tuột mất. Và
bây giờ chúng ta đang ở trong cái mớ bùng nhùng, tự ta làm khó cho ta.
Thực
ra hồi trẻ, khi nghe nói mù mờ đâu đó “lịch
sử chọn ta làm điểm tựa” dù chẳng biết có thật là có những ai người ta đặt
hy vọng vào mình và dân tộc mình hay không, vẫn cứ thấy khoái. Cái khoái của sự
kiêu hãnh ngu dốt mà không biết mình ngu dốt. Đáng thương thay!
Còn
hôm nay, khi thế giới người ta phăng phăng đi lên, để lại mình phía sau mấy chục
năm, chúng ta vẫn cứ khăng khăng ôm lấy cái mớ lí thuyết lạc hậu có khoảng cách
của độ dài thời gian cả hai thế kỉ. Vẫn cố tình không hiểu chúng ta đang ở chỗ
nào của cuộc đời đang biến đổi như vũ bão, vẫn đi nói và bắt dân chúng làm những
điều cũ kĩ mà người ta đã vất đi từ lâu. Thậm chí, ngay tại cái nước phát minh
ra mớ lí thuyết đó, họ cũng chẳng sĩ diện gì là người phát minh cả. Khi sản phẩm
đã là thứ bỏ đi, thì hoặc bị chôn vùi theo năm tháng lịch sử hoặc để trong viện
bảo tàng ghi dấu ấn một thời. Có lẽ ở nơi đó, người ta hiểu sâu sắc câu nói “chẳng có gì trên đời là bất biến, là vĩnh cửu”.
Hơn
lúc nào hết, chúng ta phải biết thực lực của mình, đừng bị ảo tưởng huyễn hoặc
bởi những điều mù mờ. Một nước gần trăm triệu dân, đứng hàng thứ mười ba trên
thế giới là một nước lớn. Nhưng nếu cuộc sống của người dân cũng đứng thứ mười
ba trên thế giới thì hãy tự hào. Còn nếu như hàng năm cứ chen nhau đi xuất khẩu
lao động, xuất khẩu phụ nữ, kêu gọi sự giúp đỡ này nọ của thế giới thì phải biết
xấu hổ, đáng xấu hổ mới phải. Hãy thử nghĩ, hãy tự đặt mình vào hoàn cảnh của
những người có những người thân trong gia đình, một ngày nào đó, sẽ thăm thẳm
biền biệt ở một phương trời xa xôi nào đó?
Chúng
ta có quá khứ vinh quang, có lịch sử đáng tự hào và phải biết khơi dạy điều đó.
Thời mà dân tộc ta dám khắc trên cánh tay hai chữ “sát Thát” là một thời oanh
liệt. Ngày đó, dân nước Nam này có được chục triệu không? Chắc không đến. Nhưng
đã ba lần đại phá quân Nguyên, đội quân làm khuynh đảo thế giới một thời, giữ
gìn toàn vẹn bời cõi. Đáng tự hào quá chứ! Vậy hà cớ gì, thời nay, khi mức độ
giác ngộ và hiểu biết của nhân dân đã ở trình độ cao, thì ta lại không dám chỉ
mặt những kẻ xâm lược, vạch trần những thế lực hắc ám, lại cứ lưỡng lự, phân
vân, đắn đo, chọn lựa.
Những
người lãnh đạo chắc hẳn biết rõ câu của ngài thủ tướng quá cố nước Anh thời thế
chiến thứ hai “Không có bạn bè hay kẻ thù
vĩnh viễn mà chỉ có quyền lợi của dân tộc là vĩnh cửu”. Vâng, nếu hiểu như
vậy, ta hẳn biết cách chọn lựa bạn và nhận diện kẻ thù.
Phải
dám nhìn vào sự thật, đừng giả dối và bám lấy những gì cổ cựu đáng phải vứt bỏ,
đừng huênh hoang cái oanh liệt một thời và phải nhớ rằng nhân dân mình rất vị
tha, không bao giờ đánh kẻ chạy lại. Hãy vì sự tồn vong của dân tộc, của đất nước
để tạo nên sự hòa hợp và sức mạnh. Quay lại là bờ, là bám chắc vào đất.
Đừng
lơ lửng chân không đến đất, cật không đến trời nữa!
Ngày xử Lê Quốc Quân
ảnh internet




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét