Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

SỰ TRƠ LÌ (suy ngẫm)


Sự trơ lì

 

Không biết gọi là gì cho nó thật sát, thật đúng cái gọi là bản chất, đúng tim đen của cái màn hài kịch vừa diễn ra. Không, phải gọi là trò hề  mới đúng. Mình bật cười đau khổ với những lời lẽ biện hộ cho sự nghiêm túc, thành khẩn trước nhân dân của cái tập thể là đỉnh cao trí tuệ của chín chục triệu đồng bào. Càng buồn cười hơn khi có những người đọc như phát khóc cái câu xin lỗi đồng bào vì sự yếu kém. Đang nằm nghe (vì mình không muốn nhìn mặt một ai cả) phải bật dạy nhìn xem ai đó có diễn trò lấy khăn mùi-soa để lau nước mắt, mà người đời vẫn gọi là nước mắt cá sấu hay không. Rồi lại cười một mình, vẫn là cái cười gằn đau khổ vì màn kịch. Không hiểu sách kỉ lục của nước Anh có ghi cái kỉ lục này vào không? Mình độ rằng, vở hài kịch này được nhiều người quan tâm nhất thế giới bởi những người có đầu óc suy nghĩ.

Không hiểu tại sao, suốt nửa tháng qua, mình lại “đắm đuối” với cái hội nghị này thế. Cứ hi vọng nó sẽ thỏa mãn được một phần nỗi bức xúc. Mình nói chỉ một phần thôi, bởi trong thời gian này, mình vẫn coi đoàn kết đánh Tàu, bảo vệ Tổ quốc là quan trọng hơn. Dẫu sao, nếu nỗi bức xúc kia được giải tỏa thì bầu không khí u u minh minh, ảm đạm, vật vờ này cũng sẽ bớt phần nào, khả năng để hi vọng một cái Diên Hồng quy tụ sự đoàn kết sẽ lớn hơn. Dẫu cho cái Diên Hồng “Sát Thát” không có khả năng xảy ra, nhưng chí ít nó cũng là một cái gì đó, như cái mà anh ở Bộ Ngoại giao vẫn tua băng.





Tại sao trong thời đại ngày nay người ta vẫn còn u mê như vậy? Người ta vẫn muốn đè đầu cưỡi cổ người khác. Mình rất thích từ “ngồi xổm”. Ở Quốc hội, khi nghe một ông tuyên bố, BCT không kỷ luật ai trong vụ vinashin, mình đã cho là ông ta ngồi xổm trên quốc hội. Ngày đó, chỉ ông ta nói, coi như chỉ một vài ông ngồi xổm, hay là thêm mười mấy ông  nữa, ngồi xổm trên năm trăm ông, trên cái gọi là quốc hội mà người dân đã quá hiểu thực chất của nó. Vậy cũng được! Thực ra trong năm trăm ông đó, chỉ có vài ông bà bị oan mà thôi, tất cả đều đáng, cho chết!

Nhưng cái sự ngồi xổm hôm nay nó khác. Đó là cái ngồi xổm trên cả nước. Những người còn quan tâm đến vận mệnh đất nước đang ngóng chờ một sự thay đổi của những ông đỉnh cao trí tuệ. Những chín chục triệu dân, cả một dân tộc mong ngóng. Vâng, nó là một dân tộc. Vậy mà các ông ấy ngồi xổm…  Thật chẳng còn từ gì để mà nói về các ông nữa.





Vậy là thất vọng, thất vọng cho cái sự yếu hèn của mình và của tất cả chúng ta, những người còn mang nỗi lo cho số phận đất nước. Tại sao chúng ta chỉ biết chửi, biết ca thán, thất vọng và cam chịu như thế nhỉ? Lương tri trong mỗi con người chúng ta biến đâu hết rồi? Chúng ta im lặng và để cho hành động “ngồi xổm” như vậy cứ tiếp diễn mãi sao?

Và vậy là những lời ra rả vừa qua về lợi ích nhóm, ma-phi-a ngân hàng, bọn cõng rắn cắn gà nhà, bọn sâu bọ, bọn tham nhũng… đều là tưởng tượng. Chúng không tồn tại ở nước ta.

Vậy là bọn vi-na-shin với vi-na-lai cũng không tồn tại;

Vậy là bọn cướp đất Văn Giang, Tiên Lãng, Vụ Bản cũng không tồn tại;

Vậy là bọn thao túng làm rối loạn ngân hàng cũng không tồn tại;

Cả cái bọn “ngộ, nỉ” trên Tây Nguyên đang đào bô-xít, đang thuê rừng đầu nguồn, đang thuê biển đánh cá, đang chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, đang đấu thầu những công trình luôn chậm tiến độ với chất lượng tồi tệ, cũng không tồn tại;

Trên đất nước ta chỉ còn tồn tại cái bọn diễn biến hòa bình, thế lực thù địch trên các văn bản đe nẹt. Có chăng, đó chỉ là cái bọn đang đung đưa trên internet, trên các trang mạng xã hội, cái bọn bọn cờ lốc, cờ leo mà thôi.





Cũng qua đây, mình nhận ra cái sự trơ lì quá tởm lợm. Mặt dạn mày dày, không biết sỉ nhục, cố bám lấy cái lỗi thời, cái mục ruỗng để mang về cho bản thân và những người trong phe cánh sự vinh hoa. Thử hỏi, liệu cái sự đó còn tồn tại được bao lâu? Và nhận thêm ra, những người đó, mãi coi nhân dân chỉ là dân đen, với cái nghĩa đen đầy đủ nhất của nó. Hóa ra, thắng, thua, hòa cũng chỉ mỗi nhân dân là thiệt. Mình ở phe nhân dân.

           Vinh Anh-15/10/2012

 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét