Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

ÂM U BIỂN (thơ)


 
Âm u biển

 

                                    Âm u biển

Con thuyền cô đơn bạc gió

Mù mờ đi trong niềm tin

Mái chèo khuấy động nỗi niềm

Tan trong biển hưu quạnh

Một chút giận hờn người bạn vong niên bên tôi

“Kẻ sĩ hạ mình… đâu thất phu hữu trách?”

Biển ngầu lên sóng tràn xô cát

Con sóng nào đến từ Hoàng Sa?

Con sóng nào đến từ Trường Sa?

 

Ngoài đó mùa này biển động

Sóng cấp 6, cấp 5

Đến Hải phòng dịu đi nhiều lắm

Những con sóng ôm bờ ru biển lặng

Cho tôi bâng khuâng

Hải Phòng vẫn thâm trầm

Lắng lại những khắc khoải

Lặng thầm một miền riêng

Sóng trong lòng là con sóng thiêng liêng…

 

Nhiều lắm những câu hỏi

Cũng nhiều lắm mông lung

Ý chí nhân dân cần một Diên Hồng

Chưa qua vùng hoang tưởng.

 

Của Xê-da phải trả về Xê-da

Ải Nam quan và thác Bản Giốc

Cả Hoàng Sa chúng ăn cướp gần bốn mươi năm trước

Phải về với Việt Nam-cái gốc Lạc Hồng

Cuộc đấu tranh này thể hiện “Hiếu-Trung”

Rồi biển hết âm u, sẽ sáng mãi vô cùng…

 

 

                                                Đồ Sơn chiều mưa

                                                      14/07/2011

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét