Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

SỰ TÍCH HOA DÃ QUỲ (ghi chép)


 

 

 

SỰ TÍCH HOA DÃ QUỲ

 

 

Em hỏi anh:“Hoa dã quỳ là hoa thế nào, ai đặt tên cho hoa mà đẹp thế?”

Anh thẫn thờ. Kỷ niệm buồn có phải? Không. Nhưng kỷ niệm về hoa là có. Một nỗi bâng khuâng khi nghe em hỏi, ký ức xa xưa chắc phải nặng lòng…

 

          Mặt trời đã thức mà con đường đất đỏ vẫn còn vương những giọt sương đêm. Sương không chí vương ở những lá cây ven đường mà là từ cái m ầu đầm đậm, nâu nâu của đất, vương ở cả những hạt cát nâu đỏ vẫn còn quyện vào nhau,  ở cái vết hằn trên mặt đất của một con thú. Ở cả cái lành lạnh toả ra từ những phiến đá ẩm hơi rêu bên dòng suối bất chợt bắt gặp.

 Cảm nhận được nắng ban mai trong lành trong từng hơi thở. Bỗng thấy  vùng cao trở nên quyến rũ. Đó là sự tươi mới trong vắt đến nguyên sơ. Đó là tinh khiết hương trời lẫn với sương mai ẩn hiện, thêm một chút mây bồng bềnh trên cao. Đó là cổ tích về những nàng tiên hư ảo và mơ hồ…

          Nhưng đây là cô gái dịu hiền. Người trai làng cô yêu đơn sơ mộc mạc. Mộc mạc và bền chắc như tình yêu của anh với cô. Mộc mạc và bền vững như cây lim cây táu của rừng già. Tình yêu của anh với cô cũng  trong suốt và long lanh như những hạt sương sớm mai.

          Tình yêu nào chẳng trải gian nan. Tình càng đẹp như càng mang nhiều thù hận. Người đời mấy khi trải lòng ngay thật. Buồn cho đời đầy những gian manh. Buồn cho đời không hết kẻ gian manh.

Người cô yêu bị bọn ác bủa vây. Bằng tình yêu cô vượt núi, vượt sông tìm được đến. Mỏng manh thân gái che tên độc. Gặp được anh rồi, em chết có sao đâu!

Hồn biến thành loài hoa ngát hương. Mầu kiều diễm tôn em làm hoàng hậu. Áo cà sa chỉ cầu mong từ bi hạnh phúc. Quên nỗi hận đời, em thơm thảo giữa ngàn cây. Sông suối này và mảnh đất nơi đây. Bóng hình em hoà vào bóng hình sông núi. Giữa mùa khô em nằm nghỉ bên dòng suối. Và ngàn đời ca bài ca hạnh phúc lứa đôi.

 

Em hỏi anh sự tích một loài hoa. Nói rộng ra mọi tình yêu đều có sự tích. Giải đất miền Tây nơi khởi nguồn cũng là nơi sâu thẳm của mối tình chân thật để từ đây khơi gợi lòng ta với chan chứa cuộc đời.

 

Anh vẫn thấy dã quỳ trong mắt người đời những vời vợi nhớ thương.

         
                                                                                                                                  7/01/10
      Vinh Anh

      



                                                                                          
       

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét