Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

CHÀO THU (tản văn)


VINH ANH

 

Chào thu

                                                Tản văn

 

Thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào còn oi ả vã mồ hôi khổ vì nóng, vì mất điện, vậy mà bây giờ đã lập thu. Thu đến rồi có khác, sướng ghê. Mỗi lần vươn người ra hít một cơn gió, thấy bỗng xao động mát rượi thấu tận ruột gan.

 

Bàu trời xanh bởi cái nóng đã dịu. Gió mát quá lại có vẻ vô tư, hồn nhiên và phung phí nữa chứ. Những oi nồng bớt bả nhày nhụa chỉ còn thoảng vương. Bao nhiêu bức bối đè nén tâm can như tiêu tan hết cả, cứ như là chỉ còn lại cái vời vợi trời xanh với bồng bềnh mây trắng…

 

Thoáng một cánh chim cho ta thấy sự dịch chuyển của thời gian, thoáng một áng mây cho ta có dự cảm về thời tiết. Nhưng với mùa thu, chợt nhận thấy dáng bay dịu dàng của những cánh lá,  thấy khắc khoải trong lòng bởi những tiếng chim gọi bạn, thấy cái thấp thỏm ngóng trông đợi chờ của buổi hẹn hò lứa đôi, thấy xôn xao hoa nở và thấy cả nhiều khoảng trống vô cớ…

 

Thong dong và thanh thản là những buổi chiều đã nhạt nắng. Chỉ còn những giải vàng dát trên mái ngói hoặc tãi ra trên các vòm cây. Nhẹ nhàng và mỏng manh cảm như nếu xoè bàn tay là có thể hứng được các sợi nắng mềm mại đọng lại mơ hồ trên vai người con gái. Nó là cái vương víu, kết nối giữa cảnh và đời của con người trên thế gian. Con người trên thế gian bị ràng buộc nhiều lắm. Chỉ bởi con người vốn đa đoan, mà cái gọi là mùa thu là một trong những mối ràng buộc con người nhiều nhất. Nhẹ nhàng thôi, mềm mại thôi nhưng lại chắc lại chặt…cứ ngỡ đâu đó là sợi lạt giang mềm ngâm nước, đã buộc vào cái gì đó rồi đâu dễ cởi ra, mấy cái vòng xoắn buộc thắt cho ta cái cảm giác hoà quyện, quấn quít và thân thiết lắm.

 


Rồi nắng tắt. Phía Tây chân trời xa kia vẫn bồng lên những giải mây vàng. Mầu vàng của mùa thu và của nắng đan xen trộn lẫn. Đôi khi không chỉ là những giải mây mà là cả một vầng mây vàng thu hiện hữu trên cả một khoảng trời chiều thăm thẳm trong cái nền đen xám mênh mông. Hiện tượng kì thú của thiên nhiên chỉ có thể bắt gặp vào mùa thu. Màu vàng thu đó nó mỏng mảnh lắm, mơ màng lắm, khoảnh khắc lắm, dễ tan lắm. Một làn gió nhẹ cũng cho ta cái cảm giác nó sẽ bay mất. Nó cũng gieo vào ta cái cảm giác dịu dàng nhưng pha chút đỏng đảnh của người thiếu nữ ngày thu. Người con gái với tà áo lụa mỏng nhẹ, dễ vỡ, dễ tan như làn mây trắng. Cái bồng bềnh của mây chở ta về với thiên thai kì ảo. Thiên thai là gì? Ta chỉ lơ mơ hiểu. Có thể đó là vầng mây trắng nhẹ xốp, có thể đó là Tiên giới phiêu du, có thể đó là hư vô cự lạc… Ờ, mùa thu cho ta cảm giác bồng bềnh, lâng lâng, huyền ảo là vậy.

 

Và màn đêm buông. Mới đầu thu, đêm còn như chưa chịu đến. Những vì sao vẫn còn ở rất xa. Hàng cây đung đưa gió. Cảm giác mơn man ve vuốt. Gió nhẹ lắm, thoang thoảng như hơi thở âm ấm người yêu, man mác như mái chèo khoát nước. Người con trai còn chưa dám gần. Một khoảng cách vừa đủ để ta thấy sự ngây thơ trong trắng. Hững hờ một tiếng động đủ để cả đôi người nén một tiếng thở sâu, muốn cất đi cái ứ nặng hồi hộp trong lồng ngực. Thế rồi đêm loang ùa ra, gió vẫn mơn man ve vuốt và len lỏi vào mọi ngóc ngách. Những cánh lá rơi lan man sau những cơn gió đủ để người con trai bắt được trước khi là đọng lại trên vai, trên tóc người yêu. Những va chạm vụng về đầu đời làm cho cả hai giật thột. Đêm vẫn âm thầm trôi và ngàn sao trên trời sáng hơn, có cả những ngôi sao nhấp nháy như trêu trọc đùa nghịch. Đây đúng là đêm thu, đêm say đắm, đêm kỉ niệm.

 

Mây đen từ phía đông kéo về. Gió đêm lạnh hơn. Hơi nước hơi sương và hơi đêm cùng hiện hữu. Người con gái rùng mình. Khoảng trời cao kia như sập xuống. Loáng thoáng những giọt nước để vừa đủ cảm nhận đó là những hạt nước mưa li ti đang rơi và tan trong màn đêm, vô tình bay vào họ. Rồi mưa mau thêm. Tán cây phượng lúc đầu không che hết cả ánh sao và ánh trăng thì nay cũng không che hết các giọt mưa đêm thu. Nhưng không sao. Mưa đêm nay chỉ mang lại mát lành. Mưa đầu mùa thu chỉ thoáng nhẹ và để đủ cảm nhận đó là mưa.

 

Chào mùa thu. Thu cho ta cái bâng khuâng vời vợi là vậy!

 

                                                                                                            Vinh Anh
các ảnh lấy trên internet
                                                                                                                                                                                                                         24/08/90

 

 

 

 

1 nhận xét:

  1. Chào bác Anh Dũng ạ.

    Bác viết hay quá. EM không nghĩ đây là văn của một cựu chiến binh đâu. EM thích giọng văn của bác :)))))))))))

    Trả lờiXóa