VINH
ANH
Khuya thu Hà Nội
Hà Nội đêm, điện đường phố cắt giảm. Bóng tối đổ đầy hàng cây. Ngắm nhìn trời đêm qua kẽ lá. Lưa thưa các vì sao. Vài đám mây vẩn vơ hờ hững. Im lặng tràn lan cho ta cảm từng tiếng động màn khuya cứ âm thầm đập vào ta nhè nhẹ.
Hà Nội đêm, điện đường phố cắt giảm. Bóng tối đổ đầy hàng cây. Ngắm nhìn trời đêm qua kẽ lá. Lưa thưa các vì sao. Vài đám mây vẩn vơ hờ hững. Im lặng tràn lan cho ta cảm từng tiếng động màn khuya cứ âm thầm đập vào ta nhè nhẹ.
Vẫn
đâu đây vài ánh đèn le lói. Vẳng vọng một tiếng rao đêm. Người đàn bà lầm lũi như
bị đời bỏ quên. Gợn đau đau với một chút cảm thương nghe nhẹ như tiếng xào xạc
lá khô trên hè phố. Thưa thớt và lặng câm để lòng ta nghe rõ. Những xót xa âm
thầm bao lâu rồi phải nín nhịn, lắng lặn vào trong, mà ồn ã nhộn nhạo phố phường
ban ngày không nhận được.
Tôi
đứng đây giữa đêm sâu với trời mây non nước. Nước hồ thu lặng lẽ và trong veo.
Tan vào nước tôi thấy mình sạch sẽ. Ngẫm nỗi đời hiểu thêm bao nhiêu lẽ. Mơ với
đời để mắt dịu dàng hơn. Nho nhỏ tự hỏi mình muốn rõ nguồn cơn, thì lại thấy
tóc mình thêm sợi bạc.
Sương
ướt lạnh, gió thầm thì mách bảo. Cuộc đời như chiếc lá thật mỏng manh. Dẫu xanh
rồi vẫn muốn toả thêm xanh, để thu đến sẽ úa vàng sẽ rụng. Ta sẽ đến chốn thiêng
liêng nơi muôn đời ca tụng. Cõi vô cùng siêu thoát mãi là xanh, chuyến lãng du ta đã hoàn thành.
Nên
ghi nhớ, đời cho ngon ngọt lựng. Chắc cũng đòi phải trả giá nhiều hơn. Dòng suy
tư tĩnh lặng và mơ hồ trước sóng nước chơn vơn. Nhè nhẹ khẽ đưa tôi vào giấc
ngủ. Giấc mơ nồng lại bắt đầu ấp ủ. Dẫu dãi dầu nhưng chưa hết dọc khuya thu.
Đêm
Hà Nội vẫn khắc khoải trầm tư…
2000-2010

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét