Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2020

Cúc họa mi lại nở

 Cúc họa mi lại nở



Cuối thu, Hà Nội như chịu ảnh hưởng cơn bão số 8. TIếp nữa, cơn bão số 9 đổ về miền Trung, trời âm âm u u, xam xám, không khí như vẫn còn đọng nét những ngày đỉnh lũ vừa qua của miền Trung, tự dưng thấy trạnh lòng, thương nhớ một cái gì đó mờ ảo, mơ hồ. Lấy xe lên phố.

Phố vẫn vậy. Thì thậm chí, nói dại, nếu có quốc tang, vẫn thế. Cười với mình. Cái thương xót kia, cũng chỉ là đầu lưỡi. Có chăng, chỉ có ở những sự quen biết và đâu đó, trong một số người có lòng trắc ẩn. Lòng trắc ẩn thời nay cũng không dồi dào lắm. Tỉ như, người ta khen cô Thủy Tiên nức nở. Đó là “hiệu ứng đám đông”. Lẽ nào không khen. Không khen là không hiểu cái sự đời. Người ta ừ ào, người ta trầm trồ, người ta góp nhời cho có vẻ hiểu biết. Đại loại như, con ấy nó vững vàng, con ấy nó xả thân, con ấy nó cương quyết, con ấy nó độc lập, con ấy… con ấy. Đấy cái đám đông khen Thủy Tiên là như vậy đấy. Còn như sâu xa hơn, cô ấy nó có tấm lòng, cô ấy từng làm mấy bận rồi, cô ấy nó minh bạch, cô ấy giữ được lòng tin, cô ấy làm không hề chú ý đến phía bên. Hỏi ông “phía bên” là cái gì, thì phía bên là không phải cô ấy đấy, có thế mà cũng hỏi.

Cuối thu có vị lạnh của mùa đông xứ Bắc, Hà Nội đẹp lạ. Cái lạ mỗi người nhận biết một kiểu. Người thấy đẹp vì nó hờ hững, người thấy xao xuyến theo nhịp thở từng con gió, người thấy vui trẻ ngước nhìn đám lá vàng bay, người thấy cái “se se” khiến lòng người người xích lại… Đó là cảm nhận riêng và mỗi mùa thu qua, ta lại cảm nhận được một cái gì đó thấm hơn, đậm hơn, sâu hơn. Mỗi cái mỗi vẻ, mỗi cái đều vương lại sắc thu. Cái hương sắc làm ta vấn víu đó chỉ thoang thoảng thấy nó nhẹ lướt qua và làm ta bâng khuâng.

Ừ có lẽ, cái đẹp của hương sắc cuối mùa thu là cái bâng khuâng. Cái bâng khuâng đưa ta về thời tuổi trẻ say đắm. Cái bâng khuâng mà ta cảm nhận được chính là sự dịu dàng. Mùa thu là mùa dịu dàng và sự dịu dàng khiến ta bâng khuâng. Bâng khuâng mang nỗi nhớ.

Cái biểu hiện bâng khuâng chính là em. Em là cụ thể và em cũng là bóng hình. Em hiển hiện và em cũng mờ ảo. Con đường đầy lá vàng làm tà áo trắng bay bay. Người ta suy như thế. Chứ con đường lá vàng nào làm được tà áo bay. Nhưng con đưƠvới là vàng mà em đi nó bồng bềnh. Bồng bềnh nên ta nhận ra nó bay bay. Cái bay bay cũng nhẹ nhàng thôi, dịu dàng thôi.

Rồi áo trắng dừng xe bên xe hoa chở mùa thu. Cả dãy hơn chục chiếc xe chở mùa thu từ ngoại ô về phố. Chiếc xe đạp chở hoa về phố thay những gánh hàng hoa từ khi nào, chẳng cần nhớ. Nhưng nếu thiếu những chiếc xe chở hoa mang sự đẹp đẽ, sự ấm áp, sự hạnh phúc về phố thì sẽ thiếu đi cái nhớ của Hà Nội. Nhớ Hà Nội không quên nỗi nhớ những chiếc xe hoa đó.

Nơi những chiếc xe hoa đỗ là con phố đẹp, con phố của tuổi trẻ. Nhìn sang bên là hồ Tây. Hồ Tây mùa thu đẹp hơn hẳn mọi mùa. Không còn cái màu xanh ngăn ngắt của bàu trời. Thay vào đó là gió. Gió nhiều khiến tóc em rối nhiều hơn, tóc rối làm em đẹp tài tử hơn, ma mị hơn. Tất cả những cái đó để em khoe nét thanh xuân với đời một cách tự nhiên.

Vài bóng áo trắng dừng xe bên dòng người xe nườm nượp mà không hề nghe thấy một lời trách cứ. Cái nét thu đi vào tâm khảm con người. Các áo trắng khoe vẻ đẹp và còn muốn lưu lại vẻ đẹp nữa. Thời hiện đại điều đó quá dễ dàng. Lại bâng khuâng nỗi gì khó tả, phải chăng đó là sự nuối tiếc. Phải rồi, cái tiếc bâng khuâng là cái tiếc mang vẻ đẹp và nỗi nhớ.

Nổi bật trong các “cửa hàng hoa” trên xe là những bông cúc họa mi trắng phau, nhỏ bé, tinh khiết. Sự tinh khiết, trắng phau, nhỏ bé của ngây thơ.  Cửa hàng nào cũng vậy. Mới se se mà sao cúc họa mi đã lên tiếng đồng điệu thế. Nghe như thấy tiếng chim trên cao. Đúng rồi, trường Chu Văn An, sân trường đầy tiếng họa mi thánh thót, các áo trắng cũng từ đó ra, trẻ trung, nhí nhảnh. Rất hồn nhiên và rất đáng yêu.

Hoa đến mùa hoa nở. Đúng quá. Cái đẹp và cái yêu tự nó cứ lồ lộ, tự nó cứ phơi bày, chẳng cần trang điểm, chẳng phải làm màu gì hết. Trong veo tiếng hót họa mi là thế. Bạn đã bao giờ nghe thấy tiếng “họa mi già” chưa? Đã là họa mi thì chỉ là tuổi trẻ, đã là họa mi thì chỉ là tinh khôi.

Bỗng thấy yêu lạ lùng cái người trồng ra nó. Nhìn chiếc nón lá mà chị đội trên đầu, thấy ngay một đời tất tả. Những người mang lại cho đời cái trong trẻo tinh khôi thuở ban đầu đó mà sao cuộc sống vất vả làm vậy. Ấy vậy mà những chiếc nón lá ấy đã tạo ra bao nhiêu niềm vui cho đời, những tiếng hót của họa mi chắc sẽ ngấm mãi vào mùa thu Hà Nội. Một mùa nữa, hoa mi lại khoe sắc. Thương lắm họa mi ơi.

Vinh Anh

25/10/20




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét