Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2020

Bi bô tập nói

 


Bi bô tập nói


Mưa, rỗi hơi, ngồi hóng. Mở facebook đọc, sao mà phê “Tiếng Viết lớp 1” ghê thế. Đọc lại phản biện của những vị coi như quân xanh, thấy cũng ác chiến. Chẳng hiểu mưa lũ thế này động chạm đến những ai ngoài vùng ảnh hưởng hay các bác í đang lo đại hội đảng một cách “rất chi ư” là dồn dập. Đọc ông “nhà cháu-gốc sậy” thấy một tin cũng hay: tỉnh Thừa Thiên Huế lo chống bão lụt chứ không thấy nói đến chuẩn bị đại hội rùm beng. Ừ, thì trong vô vàn tin, cũng có tin làm thỏa mãn cái thằng hay hóng.
Thôi thì “bão mưa là chuyện của giời”. Cái phần sai của ta thì khó mà biết. Thể chế mình nó thế, khó mà biết! Dẫu có rõ mồn một, nhưng qua các kiểu “nói lại, đối mặt, phản diện…” lại rất chi dễ ư là đụng và chạm. Đụng đến, nhỡ va phải bí mật quốc gia thì lại lâm vào trạng thái “thế lực thù địch”, cũng chết. Lại nhớ, hôm rồi có đọc câu rất chí lý “hễ cứ phản biện là thành phản động”, cũng “rằng hay thì thật là hay, nghe ra…”
Buổi trưa, ôm thằng cháu đang tuổi mẫu giáo ngủ. Nó bắt ông kể chuyện. Đơn giản. Ông kể chuyện “Chó rừng và chó nhà, Con quạ và con công”, những chuyện xưa cũ rích mà ông được học ở sách giáo khoa, thời ông còn bé. Ông tuyệt không đụng đến “con ve, cái kiến” đâu nhá. Không được đòi hỏi. Chuyện đó đang thời kỳ tranh tối tranh sáng, chưa ngã ngũ đúng sai, vẫn đang tranh biện ào ạt… 
Nghe chuyện xong, thằng cháu ngọng nghịu tuyên bố, thế thì không thích chó nhà và không thích quạ. Ừ, đúng quá, chuyện xưa nói cái thấm ngay. Yêu tự do phóng khoáng, không muốn bị trói buộc, yêu cái đẹp, cái tỉ mỉ chăm chỉ, không tham ăn tục uống. Đúng quá! Dạy thế mới là dạy chứ. Sách thế mới là sách chứ. Chuyện ngày xưa, giờ ông sắp chết kể lại, thằng bé còn bi bô, vẫn cứ muốn nghe.
Thằng cháu giọng ngái ngủ, ông ơi, vậy có phải là cháu đi học sớm không? Cháu biết số “bốn’ và cả “bốn cái giỏ” nữa đấy, cháu thấy ông đọc trên máy mà… Chưa nói xong, cu cậu đã nhắm tịt mắt. Chuyện xã hội cũng đã xâm nhập váo thằng bé.
Tôi nhắm mắt, nghĩ. Thật lắm chuyện, chuyện nào cũng có thể nói, có thể bàn luận và có thể hội thảo khoa học. Chắc lại phải hội thảo thôi. Những năm bộ sách mà quay đi quay lại cũng vẫn là quân ta với quân mình. Chẳng hiểu đúng không?
Lại nhớ Cánh buồm của cụ Phạm Toàn. Có nhẽ chẳng ai có thể trả nhời và người có trách nhiệm(anh Đam trẻ trung hẳng hạn) cũng không muốn trả nhời. Nghĩ vậy đấy.

Vinh Anh-14/10
Bi bô một tí ngày mưa.




Tham khảo đường dẫn:
p/s https://www.aedaily.net/…/sach-tieng-viet-lop-1-ma-tran-cu…/
Sách Tiếng Việt lớp 1: 'Ma trận của ngành giáo dục'
Sáng 11-10, đoàn đại biểu Quốc hội (ĐBQH) đơn vị 6 gồm ĐB Trương Trọng Nghĩa, ĐB Phạm Khánh Phong Lan và ĐB Nguyễn Việt Dũng đã có buổi tiếp xúc với cử tri quận Bình Thạnh trước kỳ họp thứ 10, QH khóa XIV. Tại đây, nhiều cử tri nêu ý kiến về vấn đề sách giáo khoa, chương trình học của học sinh lớp 1. Cử tri Phan Văn Lực mang dẫn chứng về sách giáo khoa lớp 1 lên trình bày với ĐBQH. Ảnh: LÊ THOA Cho học sinh lớp 1 "gánh" nhiều sách là bóc lột Cử tri Phan Văn Lực, ngụ phường 13 nêu: “Các bậc cha mẹ đang tá hỏa khi khai giảng năm nay mỗi học sinh lớp 1 đã phải chi hơn 800.000 đồng cho 26 đầu sách. Một học sinh lớp 1 sao có thể gánh nổi trọng lượng 26 cuốn sách này chứ. Việc 26 đầu sách đè lên vai một học sinh lớp 1 có phải là cách để kiếm tiền không?”. Cử tri Lực cho rằng phụ huynh, học sinh đang lạc vào ma trận của ngành giáo dục. Việc cho học sinh gánh quá nhiều sách như đang bóc lột trẻ em qua việc dạy chữ trong khi tuổi này đang còn là tuổi ăn chơi, cần học tập, nghỉ ngơi đúng cách. “Tôi mong tư lệnh ngành giáo dục cần nghiên cứu cẩn trọng hơn, không nên vội vã” – ông Lực nói. Cử tri Đỗ Thị Kim Thanh, ngụ phường ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét