Suy nghĩ về sự hi sinh của 13 người lính Cụ Hồ.
Tôi mạnh dạn dùng ba từ “lính Cụ Hồ” để nói về các anh, những người lính thời nay, khi mà thị trường sao và vạch vẫn cứ hồn nhiên tồn tại. Các anh với tôi là lính Cụ Hồ.
Tôi không được gọi là lính Cụ Hồ dù có trên bốn chục thâm niên làm lính và gần chục năm chiến trường B, C. Thế hệ chúng tôi không phải là những anh Vệ túm hay oai hơn Vệ quốc đoàn. Chúng tôi là lính hòa bình, sau lớp lính Giơ-ne-vơ một chút.
Dài dòng vòng vo tam quốc để các bạn biết. Tôi là lớp kế cận của lính cụ Hồ và sau này cả chục năm, vẫn được gọi là lính cụ Hồ. Cái chất lính ngày Vệ túm xưa vẫn được lứa chúng tôi phát huy. Chất lính ngày đó là “đi dân nhớ, ở dân thương”, “không lấy cái kim sợi chỉ của dân…” nhiều phẩm chất, đức tính rất tuyệt vời của người lính ngày đó. Rất tiếc, đến hôm nay, thế hệ hiện tại, đã làm sói mòn tất cả. Và thật tuyệt vời, nhóm công tác của Quân khu 4 do tướng Ma dẫn đầu đi cứu dân, đã thắp lại hào quang ngày xưa, đã có thể lấy lại phần nào niềm tin của người dân với những người lính.
Đọc đâu đó trên mạng, có những lời khen chê về những hành động của đoàn cứu hộ. Thậm chí còn nói sư hi sinh của họ có kèm theo sự dốt nát. Này, mấy kẻ nỏ mồm, hãy biết rằng những người lính của tướng Man và bản thân ông ta, không ai dại gì đi vào chỗ chết. Kể cả các vị nào đó có nhắc về sự sụt lở đất đá, núi đồi đã được cảnh báo từ trước đó mấy tháng.
Xin kể một chuyện về người bạn, người anh của người viết bài này. Tôi muốn nói về anh hùng phá bom từ trường Hoàng Kim Giao. Ở chiến trường khu 4 những năm chiến tranh đó, có loại bom từ trường và một hút bom đã khiến cả đoàn người dừng lại trong đêm. Đó là một sự nguy hiểm vì trên không, bàu trời là của địch chứ không phải của ta. Anh Giao được mời đến và xem xét hút bom. Với kinh nghiệm phá bom của mình, anh đứng bên hố bom và động viên đoàn người vượt qua. Khi có một ngọn cờ, lòng tin của đám đông được đánh thức và niềm tin đó có được là nhờ có trái tim Đan-kô-trái tim Hoàng Kim Giao.
Anh Giao có biết đó là điều nguy hiểm không? Chắc chắn biết. Nhưng tại sao, đơn giản thôi "Việc thì gấp, vì nhiệm vụ, vì nhân dân chúng ta phải làm". Thiếu tướng Nguyễn Văn Man đã nói như vậy. Tướng Man cùng đồng đội đã dấn thân vào nơi nguy hiểm giữa sự sống và cái chết và đã chết xứng đang. Từ cái chết chói sáng này, trong phút chốc, họ đã thành những người anh hùng. Giờ phút đó, khi tính mạng người dân còn chưa xác định, không thể có lựa chọn khác. Thời thế đã bộc lộ bản chất anh hùng trong mỗi con người. “Có những phút làm nên lịch sử “ là như vậy. Đừng vì một thành kiến nhỏ mọn mà không nhìn thất ánh hào quang.
Trong chiến tranh, luôn có sự bất ngờ không thể lường mà phải nhờ vào mưu trí và lòng dũng cảm. Chiến tranh, giờ phút khẩn cấp, không thể họp cấp ủy hay đại hội để biểu quyết nên hay không? Và bất cứ chiến thắng hoặc thất bại nào cũng kèm sự rủi ro có thể. Lở núi vào đúng lúc đoàn nghỉ là một sự rủi ro và chúng ta biết thêm về sự hi sinh thầm lặng của những người lính thời bình. Cái thầm lặng bỗng hóa thành ngọn lửa.
Xin nói thêm với bạn đọc, trong những lúc lâm trận, không có người lính nào mong mình sẽ thành anh hùng cả. Chúng tôi những người lính, chỉ mong sẽ tồn tại sau cuộc chiến mà thôi. Những lúc đó, thứ nhất phải biết giữ an toàn cho bản thân và thứ hai, phải hoàn thành nhiệm vụ.
Lại nói về lính Cụ Hồ. Đó là danh hiệu không chỉ thân thương mà còn biểu lộ những tình cảm giữa quân với dân. Chỉ có những người lính hết lòng vì dân thì mới có “xe chưa qua, nhà không tiếc”. Đừng nói gì về những điều đao to búa lớn, đó là lòng yêu nước. Lòng yêu nước đã hòa quyện vào tình thương của đồng bào với người lính rồi. Chỉ có những người “vì nhân dân” thật sự mới sinh nở được tình yêu vĩ đại đó.
Những phút lóe sáng của những người lính trong đoàn công tác tướng Man, quân khu 4 là dịp để những người lính hôm nay, từ những ông sao vạch đầy mình đến chàng trai binh nhì măng tơ, hãy cố gắng làm được như người lính Cụ Hồ năm xưa
Vinh Anh 17/10/20
Kính viếng hương hồn những người lính vì dân đã hi sinh trong đoàn cứu hộ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét