Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2020

Bức ảnh ám ảnh ngày lũ

Bức ảnh ám ảnh ngày lũ


Cái buồn vô cớ khi nhìn bức ảnh? Không, nghìn lần không vô cớ. Nó là bức ảnh nhìn vào, thấy tê buốt nhức nhối và cả phẫn uất. Phất uất và tê buốt khôn nguôi, tê buốt đến mụ người.


Có kẻ ác mồm bảo rằng rỗi hơi phung phí tình thương vì hàng ngày biết bao nhiều điều xấu xa hơn, tệ hại hơn xảy ra. Quả thật, nếu so với những bất hạnh mà người dân khắp nơi phải chịu, nỗi đau của ông bố vừa mất vợ, vừa mất con trong ngày mưa lũ kia, có khi cũng “chưa đến nỗi”. Ngoài những kẻ ác mồm kia, còn có bạn nào nghĩ vậy không? Tôi không biết, nhưng với tôi, bức ảnh để lại nhiều day dứt. Các trang mạng đưa rầm rập và tôi không dám nhìn thêm, ám ảnh chua xót lắm, ám ảnh cay đắng lắm, ám ảnh khốn khổ khốn nạn lắm. Cả nỗi ám ảnh tởm lợm với những kẻ vẫn cho rằng, chúng ta đang ở thời kỳ vẻ vang, đáng tự hào, chói lọi vinh quang. Giá như bớt đi những ngôn tự mỹ miều, bớt đi những lời ngợi ca rỗng tuếch và chú ý hơn nữa đến trăm nỗi cực khổ người dân phải chịu, mỗi khi mùa mưa bão đổ về giải đất này, thì đâu nên nỗi.
Nhưng rất nhiều kẻ vô tình chỉ lướt qua. Ông ta đang làm gì, vì sao ông ta lại quỳ gối vái lậy giữa cơn mưa lũ? Ông ta đang mất trí, hết khả năng tỉnh táo, làm một việc mê muội, ông ta đang quỳ gối vái xin dòng lũ trả vợ, trả con cho ông vừa bị lật thuyền, cướp đi sinh mạng. Dòng nước lũ ác độc, thiên nhiên ác nghiệt và trong đó, cả con người tham lam, ích kỷ, vô liêm sỉ vì lợi ích cá nhân, nhóm, dòng tộc đã gây ra. Niềm vui tưởng đến với người chồng, người cha mà phút chốc bỗng thành tang tóc không ngờ.
Không ai và chẳng một đấng siêu nhiên nào có thể trả lại vợ con cho người đàn ông kia và chắc hẳn từ đây, cuộc sống của ông sẽ được nhắc lại nỗi buốt đau mỗi mùa mưa bão đến. Là một kẻ xa lạ, nhưng nhìn ảnh thấy buốt lòng, không mong gì hơn, mọi nỗi buồn sẽ qua và ông sẽ nguôi ngoai. Ông nguôi ngoai đi để vợ con ông, đang ở một nơi nào xa xăm, được nở nụ cười.

Sao chúng ta không thể làm giảm và biến hết, biến mất sạch những hình ảnh đau thương đó? Được lắm chứ nếu chúng ta cùng đồng cảm với nỗi xót xa và thấy đau cùng ông ta. Hãy bớt đi và chấm dứt những tượng đài trăm nghìn tỉ chỉ để dâng hương dâng hoa vài ngày lễ, hãy bớt đi những hoa hòe hoa sói mỗi khi đảng họp, hãy bớt đi những bộ ấm chén, bộ quần áo, những chiếc cặp da đầy ứ ở nhà các quan lớn… ta sẽ có những bệnh viện khang trang, phương tiện chuyên chở cấp cứu hiện đại và có thêm những con người tử tế. Có những người tử tế trên cõi này chắc chắn sẽ không có cảnh mê muội đến mất trí của người đàn ông quỳ vái dòng nước lũ trả lại vợ con cho mình nữa. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét