Chuyện về nước Mỹ
- Chuyện về nước Mỹ
- Mãi mới đọc được cái đầu đề tút hay của cô Bích Phượng “Người Việt tốn năng lượng vào bình luận chuyện nước Mỹ”. Thực ra mình cũng ngứa nghề, muốn bình từ lâu, nhưng tự nhìn ra cái bản mặt, thấy rất buồn cười, cứ cãi nhau cái chuyện không đâu, chuyện rất xa xôi mà chẳng mấy ai hiểu rõ. Dù có hiểu chăng nữa, cũng đưa ra kết luận là đoán mò. Bàu cử nước Mỹ nó thế. Đào đâu ra đáp án chính xác, nếu chưa bàu cử. Toàn ngồi đấy giếng nhìn bàu trời và phán. Thậm chí còn chửi nhau cuồng nọ cuồng kia, nghe ra thấy người Việt quan tâm đến nước Mỹ hơn là mấy ông đang mua cặp, may quần áo, mua máy tính tặng nhau. Ùi dào, chuyện mấy ông lãnh đạo nhà mình, nếu nói, có mà nói cả đời. Cứ mỗi ngày một chuyện “bổ ích và lý thú”.
- Nhưng phải nói thật với nhau, tại sao lại rào đón như vậy? Người mình vẫn vậy, bàn tán nhiều chứ. Bàn tán tức là quan tâm đấy. Nhưng cái quan tâm là xem chuyện xếp ghế của họ cho nhau. Họ chứ không phải mình. “Họ” là ai và “mình” là ai thì phải tự biết.
- Người xứ mình có bao giờ dám nói thật suy nghĩ của mình? Không có đâu, có mà dám! Thách đấy. Đấy là cái gì? Đấy là thói xấu. Thói xấu hình thành khi chúng ta chẳng ai tin ai. Đau khổ cho một dân tộc. Đau khổ và nhục. Xấu hổ lắm.
- Vậy mà, bàn đến cái bên bờ kia đại dương lại hăng. Hình như tất cả xã hội đều vào cuộc. Có chăng, chỉ mấy ông vẫn im là im. Động mồm nhỡ miệng có khi toi cái sinh mạng chính trị.
- Nhà em chẳng thích khen ai, cả thằng Mỹ cũng không ngoại trừ. Cứ muốn soi mói tìm ra cái dở của thằng Mỹ để chê. Cái đận xin vi-sa đi mỹ thăm con gái là một ví dụ. Mở ngoặc một tí. Trước đó, nhà em cũng đã xin đi Pháp. Giấy mời là của một công dân Pháp xịn mời. Nó ngâm đúng hạn đâu như 2 tháng. Và im luôn. Mất tiền triệu (đâu có ít) đóng cái phí mả mẹ gì đấy và không được một tiếng trả lời. Ít lâu sau, con gái nhà em thuần Việt, mời nhà em sang Mỹ. Tất nhiên là khó hơn sang Pháp. Cái tính nhà em cứ nghĩ thế. Thằng Mỹ ở chỗ tiếp nhận hồ sơ, không thèm ngó cái đống giấy tờ “bảo lãnh” cho nhà em, nó đút hồ sơ vào cái máy gì đó và có tiếng kêu tít hay tút gì đó. Nhà em được thông qua. Đến vợ nhà em, cái máy nó tịt. Không tút mà cũng chẳng tít. Nó bảo về. Không phải nộp tiền phí gửi bưu điện (chỉ có vài chục bọ thôi). Gọi sang Mỹ cho con gái nói về cái máy của nó không tút cũng chẳng tít. Sau đó 2 ngày. Nói lại nhé, 2 ngày, bác chuyển phát nhanh đưa cho nhà em 2 cái hộ chiếu có vi-sa vào Mỹ, chẳng mất tiền phí bưu điện. Hỏi bác chuyển phát nhanh. Bảo, thằng Mỹ nó nộp rồi. Nhà em ok thằng Mỹ quá. Phục nó quá. Chuyện này ở xứ ta, chắc còn lòng vòng chán chê để tìm cửa. Đương nhiên là chuẩn bị thêm khoản bôi trơn. Chuyện thật 100% đấy, bác nào phản biện cứ cho nhà em hay, nhà em sẵn sàng đáp trả đích đáng.
- Cái vụ cuồng “Chôm”, đúng là nhà em không muốn bàn, vậy mà cũng tốn năng lượng để giải thích cho … vợ con nó nghe. Vợ con nó bảo nhà em chỉ được cái huyênh hoang xó nhà. Biết thân, im. Nhưng thấy thằng Chôm dồn thằng Tàu vào thế hơi khó, cũng thích thằng Chôm hơn thằng Bai-đờn kia. Ấy là nhà em nghe bọn “vô công rồi nghề” trên phây tán thế. Nhưng vậy mà, đâu như hiện giờ thăm dò, thằng Bai-dơn lại hơn thằng Chôm tí ti điểm. Đấy, thằng Mỹ khó lường là thế.
- Có bác Mao Tôn Cương: “đấy chỉ là Chôm im lặng chờ thời và sẽ thắng như thằng tóc vàng bên nước Anh và cả thằng gì nữa cơ, nhà em quên rồi. Hai thằng đều giả “chết”, sau đó quật lại. Thắng!” Đâu như bà chị vợ bác Bin ấy, lúc đầu cũng dẫn điểm thằng Chôm, sau lại thua. Chuyện Mỹ ấy mà, bàn về nó rất chi là tốn năng lượng, Bích Phượng nhỉ? Mà nhà em nói lại cho thật, mấy thằng phây chúng mình chỉ ra cái vẻ hiểu biết thôi, chứ có hiểu sâu cái gì đâu. Chém gió í mà. Hình như chỉ có xứ mình, người dân thích chém. Gặp mấy bác công chức nữa thì mới kinh, xe tăng tàu ngầm, gỉ gi cái gì cũng biết tuốt. (nhà em là dân công chức chính hiệu con nai vàng đấy nhé). Hỏi kỹ thêm thì đó là chuyên môn hẹp. Nhà em hiểu là hẹp môn vị. Đúng không ạ?
- Mưa gió không đi đâu được, viết tí chơi. Nhà em cũng thích “Chôm chôm”. Đố các bác biết nhà em thích “chôm” nào. Có những mấy chôm cơ: Chôm chôm, chôm chỉa và Chôm Mỹ. Nói thêm tí xíu, nhà em có tập ký viết về nước Mỹ, vài chục trang A4 thôi. Hay ra phết (nghe người ta nói thế). Bác nào rỗi rãi, nhà em hầu chuyện.
- Vinh Anh
- 5/10/20.
- Viết về thế lực thù địch là ngứa ngáy phát điên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét