Chơi với những người vô cảm
Họ là bạn tôi, một thời từng là bạn thân thiết. Có những kẻ là bạn thuả thiếu thời, thời thơ ngây, trong trắng, tinh khôi, thời đẹp nhất của đời người, kiếp người.
Tôi tự biết mình, tách ra, không muốn nói những chuyện mà các bạn tôi không thích và tôi, nói thật, cũng không muốn nghe chuyện mà các bạn tôi quan tâm, chuyện các bạn tôi bình luận. Tự dưng, tôi thấy thương các bạn í, dẫu rằng biết thật rõ, hiểu cũng thật rõ, các bạn chẳng thèm cái tình thương của tôi và tôi cũng còn biết, một số bạn còn sổ toẹt cái tôi theo đuổi.
Cuộc sống là cái gì đó mà tôi, người ngoài cuộc chơi, nhìn vào, thấy sao quá vô nghĩa. Ồ, tại sao họ có thể bỏ tất cả để theo đuổi cái vui tức thời, vớ vẩn và đối với tôi, ngàn lần vô vị. Vâng, bởi vì tôi là người ngoài cuộc chơi, tôi không có niềm đam mê đó. Cũng như, phải thôi, các bạn không có niềm đam mê của tôi, không có cái trăn trở, áy náy mà tôi “ôm rơm rặm bụng”.
Để rồi, bỗng tủi thân vì cái ý nghĩ “ôm rơm rặm bụng”. Lẽ nào công việc mình làm là vô nghĩa? Tôi biết, tôi chẳng thiếu lý do để nói, để tranh luận, nhưng với bạn bè ở tuổi tôi, nói cũng không vào được đầu. Nói là tự mình chuốc vạ vào thân, tự mình “kéo thù kéo oán” tự nhiên tạo thêm “thế lực thù địch”. Tôi sợ cái thế lực thù địch lắm. Tôi đã mất một thằng bạn 50 năm tuổi chơi với nhau. Ngày chúng tôi bỏ nhau cũng đã chục năm, từ cái mùa hè đỏ lửa 2011. Ngẫm và tiếc nhưng lại thoải mái, khỏi vương vấn cho một vấn đề tế nhị. Tôi đọc phây-búc của nó, thấy hình như, nó cũng đã gần lại với tôi về tư tưởng, nhưng, một cú va chạm mạnh không thể không sứt mẻ, tôi quyết buông.
Và tôi hiểu ra, bạn tôi, tất cả đều an phận với sổ hưu của mình. Và tôi nghĩ, sự vô cảm được khởi nguồn từ rất xa, rất lâu rồi. Hình như chúng ta sống không thật với nhau, chúng ta kết nối với nhau bằng một cái tình rất hờ hững. Vậy đấy!
Vinh Anh 9/10/20
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét