Có ai dám nhìn thẳng vào trận lũ 18/10/20?
Ngày 18/10 là đỉnh lũ. Hàng trăm nghìn nhà dân vùng lũ chìm ngập đến mái. Những nơi bên dòng Kiến Giang còn ngập nặng hơn. Nước sông Kiên Giang vượt qua báo động cấp ba, vượt qua đỉnh lũ 1979, có nơi bị ngập từ 3 đến 5 mét. Trận lũ càn quét 4 tỉnh miền Trung vốn đã xác sơ vì gió Lào, cát trắng, vốn đã phải quặn mình trước bom đạn chiến tranh, vốn đã phải chứng kiến rõ nhất những bất hạnh của sự phân li đất nước và những ngày này là bão nối bão vùi dập mảnh đất khô khốc gió, khô khốc cát và làm nổi rõ lên sự khô khốc như vô tình, phục vụ lợi quyền cho nhóm lợi ích.Trong muôn vàn những tang thương xảy ra trong mùa bão lũ, những ai chứng kiến hoặc qua mạng xã hội biết được sự mất mát đến xé lòng, xé ruột của người đàn ông mất vợ, mất con vì thuyền lật, mới cảm nhận rõ thiên tai, mới nhận ra cái sự thật được hóa trang bằng sự hào nhoáng khi dòng nước vẫn là sợi dây thòng lọng treo lơ lửng trên đầu mỗi người dân ở mảnh đất rất hẹp, rất dốc này. Liệu người dân đất này có bị bịt mắt, bịt tai hi sinh, để đất nước phát triển? Câu hỏi là có thật vậy không? Sự thật ở đâu? Và câu hỏi muôn thuở đó, cũng luôn không bao giờ có câu trả lời: trách nhiệm thuộc về ai?
Những con sông gợi quê hương một thời sao hôm nay bỗng trở nên hung dữ làm vậy. Đâu là sông Bồ, phụ lưu cấp 1 của sông Hương dịu dàng như tên người con gái, đâu là Kiến Giang, nơi là quê của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng thống Việt Nam Cộng hoà Ngô Đình Diệm, và học giả Nguyễn Kiến Giang. Có phải, hầu hết các con sông ở Việt Nam đều chảy theo hướng đông nam, riêng con sông này chảy theo hướng đông bắc nên còn được gọi là nghịch hà, đâu là Nhật Lệ… ôi dòng sông, dòng sông cứ gắn liền với sự dịu đẹp của chị Hằng, với điệu hò khoan Lệ Thủy, và hình ảnh bà mẹ Suốt năm nào chở bộ đội sang sông… Còn cả sông Son đẹp hoang dã chưa mấy vấy bởi bàn tay con người, với mối tình đẹp như truyền thuyết mà kết thúc không hậu. Có phải đó là kết quả của thực tế hôm nay?
Tôi nhắc đến những con sông để nhắc đến những cánh rừng. Những cánh rừng đã bị bán phá giá.
Người ta đã bán phá giá, thật sự là đã bán phá giá những cánh rừng trước đây che chở và đùm bọc những người lính hồi chiến tranh, thật hơn nữa, người ta đã bán phá giá lòng tin. Những người lính đó có kẻ hôm nay, có thể có người đang hoặc đã ngồi trên ghế cao, đang đếm những đồng đô la, phải gánh chịu hậu quả của sự bán phá giá đó.
Sống không thể thiếu niềm tin và người dân cả nước đã tìm được nơi gửi gắm. Trong cơn hoạn nạn, người Việt vẫn đùm bọc, thương yêu nhau. Những người dân Ngư Thủy mang thuyền đánh cá ở ngoài biển để đến sông cứu những người trên đất liền bị lũ lụt là hiện tượng chưa từng có ở nước ta. Tiếc thay, có những kẻ vì sự chỉ đạo nào đó, ở đâu đó đã làm hoen ố hình ảnh đẹp đó. Hỡi những kẻ ăn bám dòng lũ, muốn nổi danh nhờ dòng lũ ác độc kia, hãy cất lời xin lỗi bà con Ngư Thủy.
Việc Thủy Tiên quyên góp trên trăm tỉ cũng là biẻu hiện của sự tìm lại lòng tin của người dân. Tuyên bố của Thủy Tiên sẽ chia sẻ, phân phối đến đồng cuối cùng, tiền sẽ khộng bị ăn bớt ăn xén một đồng là một tiếng nói cương quyết, dù cô chịu rất nhiều áp lực của vô số “thế lực thù địch”. Vâng, vậy là Thủy Tiên được tin cậy, tiền vào tài khoản Thủy Tiên sẽ đến tay đồng bào bị bão lũ miền Trung, nó không bị cấu xé, chia chác với một đống giấy tờ và các cuộc hội thảo, nó gọn nhẹ và không biểu bảng, hoa hoét. Dẫu sao, kẻ viết bài này vẫn khuyên cô Tiên (đúng nghĩa cô Tiên) một lời, muốn có công bằng, cần phải phối hợp với những người ở địa phương, những người có tâm với đồng bào bị nạn. Việc của Thủy Tiên cũng nói lên cái điều xã hội hóa việc thiện nguyện giá trị hơn các lời kêu gọi cổ cồn phòng lạnh với tính hàn lâm của các nhà tư tưởng. Thời của những lời hiệu triệu đã qua. Người Việt lúc này cần những người am hiểu đồng loại, biết chia sẻ nỗi đau với đồng loại và đương nhiên, là những người hết lòng vì đồng loại mà hi sinh, mà phục vụ.
Muốn vậy, đất nước này không thể cứ mãi mãi mang hình ảnh già nua, trì trệ. Đất nước này cần phải có những người dám sắn quần, ôm bát mì tôm, dấn thân giữa dòng lũ mà vẻ mặt vẫn là của một thiên thần. Đất nước này cần có những người như thế. Đừng rao giảng đạo lý cao siêu và vô hình nữa.
Vinh Anh
24/10/20-Trời đã hửng nắng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét