Suy ngẫm miên man
Có
phải em là con mắt trên trời cao
Thành
phố của những toà nhà tráng lệ
Ôm
trong lòng dòng sông hiền như thế
Thêm
một mặt hồ biêng biếc xanh xanh
Ngập
không gian là nắng và gió…
Tôi
nhận ra tiết trời thu mà thế gian đều có
Của
lá vàng, của mây trắng trời cao
Đỏng
đảnh như em, thuở con gái ngày nào
Xôn
xao lòng tôi nhiều lắm
Lá
chập chờn thảm cỏ xanh phủ nắng
Có
e ấp giận hờn có cỏ đắng đong đưa
Phơn
phớt chiều bóng ngả quán hàng thưa
Phố
vắng cất lên tiếng ca buồn thăm thẳm
Đưa
tôi vào sâu lắng…miền xưa…
Cô
gái khoác ba lô ngước bàu trời rất rộng
Chân
trời còn rất xa
Phải
đi hết cuộc đời mới thấu một phần bao la
Vũ
trụ còn nhiều dấu hỏi
Và
tôi biết đường lên núi sẽ có ngày mệt mỏi
Hành
trang buổi ban đầu vẫn lấy từ ba lô
Vững
nữa lên, không ảo tưởng mơ hồ
Khát
vọng cháy trái tim cô rất trẻ
Tôi
mải mê những nghĩ suy, những nỗi niềm mới mẻ
Cả
những điều be bé tôi yêu
Đang
hừng đông tôi bỗng gặp ráng chiều
Con
đường nhiều cỏ lạ
Những
mong manh, liêu xiêu tôi ôm vào tất cả
Mẹ
Tê-rê-xa bảo tôi:
“trái
tim yêu có thể làm những điều vĩ đại”
Tôi
đang sống với nỗi đau ở thời kỳ sơ khai hoang dại
Cuộc
đời đầy lo toan
Khoảnh
khắc bóng câu khiến ai đó vội vàng
Thiêm
thiếp quên đi những người khốn khổ
Vơ
cho mình những khát vọng chốn dương gian
Có
hay đâu thế giới sẽ lụi tàn
Trước
nhỏ nhoi, trần tục, tầm thường, ích kỷ…
Nắm
tay nhau, anh muốn nói, cuộc đời lạ nhỉ
Số
phận trớ trêu hay số phận hiền hoà
Đoạn
đường nào khiến ta gặp ta
Đoạn
đường nào khiến ta lạc lối
Có
con đường đi lên, cũng có đường đầy bóng tối
Số
phận tự rơi vào, đâu chọn được phải không
Đừng
nói không tin, anh thấy đúng vô cùng
Tiếc
một điều không đủ thời gian sống làm chứng nhân cho “số phận”
Và
lại trách mình đang lẩn thẩn
Mơ
cái hão huyền, tin cái hư vô
Biết
đâu TÂM LINH có thể cứu cơ đồ
Tôi
nhận ra bản nhạc buồn có câu hát mùa thu
Nhuộm
vàng chiều thành phố
Nghe
tiếng hát mà lòng nổi bão tố
Mưa
gió dập vùi, thổn thức những ngày xưa
Ngày
xưa… cũng có thu vàng và có cả mưa
Áo
em ướt, vai gầy, hạt mưa thấm
Ôm
em vào lòng, lửa ấm sưởi cho nhau
Khúc
ca rơi mùa thu… làm tan vỡ tình đầu
Đẹp…
đớn đau… mong manh… hưu quạnh
Không
ai hiểu vì sao cơn gió chiều lại lạnh
Và
thu cuốn lá vàng đi…
Miên
man nghĩ suy nghe kiếp lá thầm thì
Giữa
chênh vênh chấp chới
Một
bến chơi vơi, một bến gập ghềnh đợi
Và
huyền ảo tạo nên mùa thu
Trong
vòng tay em như trong lời ru
Cũng
hiểu thêm nhỏ nhoi đời lá
Chính
vì thế làm ta yêu tất cả
Mãi
ơn người cũng muốn làm thảm lá rải mùa thu
Vinh Anh-Chicago
Những ngày cuối vàng thu
28/10/2014


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét