Vận nước đã đến chưa?
và thất bại của phe nhân dân
Lâu
lắm mới lại nghe câu hát đó. Quả thật hầu như đã quên nay chợt nghe và thấy kí ức
một thời máu lửa sôi nổi nhưng u mê, mù quáng để bây giờ chán ngấy.
Vận
nước đã đến chưa?… Hiện trạng hôm nay đập vào mắt.
Ngày
hôm ấy (11/5), mình cảm tưởng vận nước như cũng đã đến. Nhưng lại thấy không
thuận tai so với những suy nghĩ của mình gần đây bởi vì có những ca từ “diệt đế
quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước” rồi thì “ôi xương tan, máu rơi, lòng hận thù
ngất trời…” nghe thấy hãi hùng với những hận thù, chém giết. Một thời tuổi trẻ
của mình đã được bao bọc sống trong ý thức như thế.
Nhưng
đang sống ở thế kỉ 21, thấy âu lo cho lối suy nghĩ man rợ, mông muội và phi
nhân tính.
Cái
sự chém giết lẫn nhau, dù là người không cùng sắc tộc, dù là cái tộc người đó
cũng đã từng không nương tay chém giết dân mình, vẫn thấy có điều canh cánh, cấn
cái.
Có
thể lối sống văn minh không phải chỉ ở những tiện nghi hiện đại trong cuộc sống,
mà trước, hết phải từ trái tim nhân hậu trong mỗi con người.
Một
nhà nước tồn tại trên bạo quyền chắc chắn không phải là một nhà nước mà người
dân có trái tim nhân hậu. Một nhà nước dùng sức mạnh cảnh sát để đàn áp những
người dân yêu chuộng tự do chắc chắn cũng không phải là một nhà nước nhân hậu.
Có
sống trong những ngày chiến tranh bom đạn kề bên cái chết, chúng ta mới thấy
yêu những ngày hòa bình. Có sống trong sự hiểu biết đa dạng, ta mới thấy yêu
quý sự tự do.
Một
khi những kẻ cầm quyền còn không bị ràng buộc trách nhiệm với Tổ quốc và nhân
dân, đất nước đó còn tồn tại những kẻ độc tài tham lam. Một thể chế độc tài còn
khiến cho đất nước không chỉ sản sinh ra những kẻ u mê, tham lam, ác độc mà còn
tạo ra những hận thù tàn bạo.
Tại
sao yêu nước chống Tàu là một sự nguy hiểm ở nước ta. Yêu nước cần phải “không
được trái pháp luật”. Điều kiện lạ lùng áp đặt cho người yêu nước! Tại sao yêu
nước ngay trong nội tại đất nước mình mà phải nơm nớp bị bỏ tù và nơm nớp sợ
hãi bị khủng bố bất cứ lúc nào.
Đất
nước này phải dạy lại cho tất cả mọi người lòng nhân ái, vị tha. Không trừ một
ai. Không một ai được đứng ra ngoài bài học về lòng nhân ái. Không một ai có
quyền ban phát tình thương mà chỉ có thể chia sẻ tình thương. Hãy hiểu ban phát
chính là sự bố thí! Tình thương không bao giờ là sự bố thí vì nó luôn xuất phát
từ trái tim. Vì vậy đừng nhân danh cá nhân, dùng đồng tiền của nhân dân đem úy
lạo chỗ này chỗ khác. Nếu nhân danh cá nhân hãy tự rút những đồng tiền trong
túi của mình. Đừng lấy “của người phúc ta”. Phải tội đấy!
Khi
mọi người hiểu được nghĩa sâu xa của lòng nhân ái sẽ không còn những hình ảnh xấu
của các thầy giáo, các thầy lang. Khi mọi người hiểu nghĩa đồng bào sẽ không
còn có cảnh cả làng nhận tội đánh kẻ trộm chó nữa.
Đất
nước này phải dạy cho con người biết đứng thẳng, không quỳ gối, biết trọng nhân
cách, biết yêu tự do. Hãy giáo dục lòng yêu nước, yêu Tổ quốc từ ngày đứa trẻ mới
tập nói. “Tổ quốc và Mẹ” phải là hai từ nhập tâm, gắn liền cả cuộc đời. Có như
vậy khi lớn nên, nó mới không bán Tổ quốc cũng như nó không bao giờ bán Mẹ của
nó. Con người cũng phải hiểu tự do cần thiết như không khí để thở. Chúng ta đã nói
nhiều về tự do nhưng thực sự vẫn chưa hiểu đầy đủ cái nghĩa của tự do của con
người.
Đất
nước này phải dạy cho người dân hiểu, yêu nước và bảo vệ Tổ quốc là trách nhiệm
thiêng liêng và không bao giờ có tội. Đó là công việc phải được chăm lo và giáo
dục từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ đời này sang đời khác. Cần phải nuôi dưỡng
tinh thần để nhân dân không khuất phục, không hèn kém trước bạo quyền, bất
công và điều ác. Cho đến hôm nay, chúng ta vẫn chưa phân biệt được bạn và thù nên họa mất nước vẫn còn rõ ràng trước mắt.
Chúng
ta đang sống trong thời kì mà đạo đức con người sa sút, lối sống thực dụng, lương
tâm con người là hàng xa xỉ. Nền văn hóa dân tộc bị coi là mất phương hướng,
thoái hóa, xuống cấp trầm trọng.
Vì
vậy vận nước còn chưa đến và nhân dân còn thất bại!
Vinh Anh
21/5/2014
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét