Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

MỘT HÀ NỘI NHỤC NHÃ (ngẫm)


Một Hà Nội hèn hạ, nhục nhã

Đọc Fac. của một bạn, thấy đau nhói. Cứ ngỡ bạn ấy chửi đâu đó mà hóa ra đang chửi mình. Thật vậy, thấy nhục lắm.

Sáng nay (18/5), chẳng hiểu chấp hành lệnh ai, lệnh Nguyễn Thế Thảo hay lệnh bên Tàu mà trước cửa đại sự Tàu đặc vụ chìm nổi đông thế. Chưa lần biểu tình nào mình thấy đông như hôm nay.

Số người tham gia biểu tình có đến hai trăm không? Chắc chỉ đến thế là cùng. Số bên kia là bao nhiêu, người thuộc phe Nguyễn Thế Thảo hãy trả lời. Các ông dùng tiền thuế của dân đóng góp vào một việc quá ư viển vông. Mong các ông tìm ra một thằng Việt Tân hay thằng “thế lực thù địch ” hay thằng  “biểu tình trái pháp luật” gì đó cho nhân dân biết. Trộm nghĩ, chuyện này mà có, các ông lại chẳng làm ầm ĩ ngay lên. Vẫn còn nhớ vụ Trần Gia Thái dựng chuyện người biểu tình chia nhau tiền không thành Tôi nhắc lại chuyện đó và nhắc món nợ với người Hà Nội đấy.

 

Vậy mà thấy nhục. Thốt ra một câu với ông bạn: “Phe nhân dân hôm nay “thất bại” rồi”. Tất cả những ai muốn biểu tình chỉ nhìn ngó nhau. Những biểu tình viên có “số má” đều bị chặn hết. Không có người phất cờ, mọi người cứ đứng tránh nắng nơi gốc cây hoặc ven tường và dần dần bị dồn về Trần Phú. Ngẫm, chẳng công việc nào không cần người lãnh đạo, người dám xả thân.

Nóng ngột ngạt. Mồ hôi ướt hết áo. Ức quá quên mệt.

Nhưng thấy làm phận dân ngày hôm nay bị nhục lắm. Bị người của “phe mình” làm nhục. Bị làm nhục mà không thấy một tiếng ho he, chỉ thấy đâu đó, túm tụm đôi chỗ, những ông già đầu bạc đứng lại bên mấy chú cảnh sát cảnh phục đàng hoàng nói chuyện. Đôi lúc thấy cái cười mỉa mai và giọng hơi gay gắt. Vậy thôi. Cách phản ứng cũng rất cam chịu chấp nhận thất bại.

Tôi cảm thấy cái nhục của sự hèn trong tôi. Tôi không dám là người đầu tiên giương cao khẩu hiệu “Đả đảo bọn Tàu xâm lược”

 

Khoảng 10h, thấy ba bốn thằng dáng côn đồ chạy huỳnh huỵch sang đường bắt một thanh niên đi biểu tình chống Tàu xâm lược. Chúng kéo sềnh sệch cậu ta về phía đầu Cửa Nam (nơi cũng đã chăng giây hết hè đường để lực lượng này làm việc và tống lên tắc-xi, hai thằng ngồi hai bên. Thương cho cậu thanh niên, chắc lại nhừ đòn với chúng. Mong sao ngày mai đừng có thông báo một nam thanh niên chết vì treo cổ trong đồn công an nào đó). Việc cậu thanh niên làm theo mình là đúng. Vậy mà bị bắt như thằng ăn cắp. Ai nhục trong vụ này, Hà Nội ơi! Thành phố Hòa bình ơi!

Đất nước này người ta đang hành động kiểu gì? Mình nghĩ tới những bộ phim ngày bé được xem nói về bọn phát xít Giet-ta-pô. (Hà Nội hôm nay cũng tràn đầy mật vụ và cảnh sát cùng vô số những ông bà mặc quân phục ngày xưa, nét mặt cũng ngày xưa và đeo thêm cái băng đỏ nữa). Cảnh bắt bớ không lí do diễn ra trước sự hèn nhát, câm lặng của mọi người dân.

Tôi thấy đau đớn và nhục nhã quá! Hà Nội của tôi có thấy nhục không?

 

Một thằng “bạn”, vào nhà ta, tát ta vỡ mặt. Ấy vậy mà cứ cái lí nhún nhường, bình tĩnh… Và giờ đây sợ dân lại đẻ ra cái chuyện “không đi biểu tình trái pháp luật”. Chăng giây dàn quân, chặn mọi ngả đường, không chịu ban hành luật mà nói dân biểu tình trái pháp luật thì đúng là chỉ có ở “miệng quan”. Giữa trung tâm thủ đô, rải đầy mọi ngóc ngách là các lực lượng chức năng phản biểu tình, các ông lãnh đạo Hà Nội vui vì chỉ thị của mình được thực thi. Còn tôi, tôi thấy nhục cho Hà Nội của tôi lắm. Tôi thấy mỗi chúng tôi đều bị sỉ nhục. Đâu là quyền được thể hiện lòng yêu nước và ý chí chống ngoại xâm của người dân. Tôi cũng thấy nhục vì Hà Nội đã chọn ra những người như các ông.

 

Hà Nội nơi tập trung các trường đại học lớn nhất nước và đương nhiên là nới tập trung nhiều trí thức nhất. Vậy mà suốt bao năm, ít thấy các vị trí thức xuống đường cùng dân chúng và tuổi trẻ quá. Các vị đều đáng bậc thầy của tuổi trẻ, là những người hiểu biết. Một hành động của các vị sẽ khuyến khích thêm biết bao người khác, đặc biệt là các bạn trẻ, lớp người cần nhất cho cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc. Có câu “biết mà không nói cũng là tội ác” đấy các vị trí thức ạ.

Cái Hà Nội trung tâm văn hóa ấy có thấy nhục không? Các vị trí thức Hà Nội có thấy nhục không?

Tôi đau đớn vì nỗi nhục Hà Nội của tôi!

 

Vinh Anh-19/5/2014

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét