Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

MIẾNG NGON NHỚ LÂU


Miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời

 

Sau phát biểu của Thủ tướng tại hội nghị các nguyên thủ Asean và đặc biệt tại hội nghị kinh tế các nước Đông Á ở Malina, có vẻ như Thủ tướng đang ở thế thượng phong trước ba vị trụ cột còn lại của chế độ. Mình vẫn im phăng phắc lặng nghe. Chẳng gì thì chính ông này cũng làm mình bị lỡm. Hồi 2011, ông “nổ” tại Quốc hội nước nhà cũng rất kêu. Ngày đó nhân vụ tàu Bình Minh 02 và Viking bị bọn Tàu khựa cắt cáp khi đang tiến hành điều tra thăm dò dầu khí ở vùng biển của ta. Nhân dân phẫn nộ, biểu tình ầm ầm. Riêng Hà Nội có đến hơn chục cuộc. Mùa hè năm đó, tuần nào cũng xuống đường, khí thế lắm. Mình đi với bọn trẻ, cảm như được trẻ lại chục tuổi.

Sâu xa của các cuộc biểu tình đó là gì? Nhà chức trách sợ điều gì? Điều đó mỗi người đều có  suy nghĩ riêng của mình và có thể có một số câu trả lời. câu trả lời chung nhất là người dân Việt Nam không khuất phục bọn Tàu và muốn chính quyền tỏ thái độ với Trung Quốc về hành vi ăn cướp đó một cách rõ ràng, không quỵ lụy, không ươn hèn.

Thủ tướng năm đó cũng đăng đàn ở Quốc hội, Ông tuyên bố: Hoàng Sa là của Việt Nam, chúng ta sẽ đòi lại một cách hòa bình... Ông cũng tuyên bố: Những người đi biểu tình chống hành vi xâm lược của Tàu là yêu nước…

Về nhiều phương diện, mình không ưa ông này nhưng qua những lời phát biểu đó của ông, mình có cảm tình với ông hơn.

Hình như năm sau, 2012, ông đề nghị trước Quốc hội cần phải có luật biểu tình. Mọi nghười hi vọng. Riêng mình thì không, khi thấy ông giao luật này cho Bộ Công an soạn thảo.

Tất cả những điều đó theo thời gian, lại êm ả như chưa từng xảy ra chuyện gì cả. Từ ngữ hiện đại gọi là “chìm xuồng”. Ở Hà Nội, đôi khi có vài cuộc biểu tình, cũng chỉ lấy cái cớ vì ông bạn láng giềng to xác xấu chơi. Còn phía chính quyền thì lo ngại những phần tử đó và có ý xa xôi gọi họ là những phần tử thù địch. Dân đen hiểu trắng phớ là chính quyền không thích biểu tình, sợ là đằng khác.

Nói thật, mình là người có đôi chút hiểu biết, nghe những lời Thủ tướng nói không tin nữa. Theo cách nói bác tổng, phải bình tĩnh, bình tĩnh xem xem nó thế nào…

Tháng năm năm nay (2014), giàn khoan khủng của Tàu vào vùng EEZ của ta gây chấn động trong cả nước. Bởi lẽ nó đã là một vụ quá lớn, nếu báo chí lề phải không nói, dân lề trái cũng sẽ nói và chắc chắn là sẽ xuống đường biểu tình. Báo lề phải lên tiếng, mấy ông có chức phận bên Ngoại giao, dầu khí… cũng lên tiếng nên nhân dân biết nhiều hơn, bàn tán nhiều hơn. Vụ này mà mấy ông cấm khẩu thì có mà … lộ rõ cái bộ mặt bán nước.

Nhân sự việc, người dân (có hiểu biết) thì hỏi nhau, tại sao mấy ông có chức phận lớn chẳng nói năng gì. Cả bốn vị thuộc tứ trụ “lặn mất tăm” hết. Chuyện nước sôi lửa bỏng vậy mà có đến 200 vị TƯ kéo nhau ra Hà Nội bàn chuyện trên trời, vô thưởng vô phạt-chuyện văn hóa. Chẳng thấy một “cái tuyên ngôn” nào ra trò về hành vi của Tàu cả. Rõ là chán mớ đời!

Dần dà thì các vị đó cũng phát biểu. Phát biểu nhưng không ấn tượng và cái diễn đàn cũng chẳng có giá trị gì, chỉ là “phát” ở cái chỗ, mà mấy ông đại cử tri được cử đi họp. (Nói vậy thôi chứ nếu nói cho ra dáng, nói không ngọng nghịu và đừng có vận dụng triết học Mác Lê vào đây, cũng được báo chí lề phải tâng lên ghê lắm đấy). Mà lạ, mình là thằng “đại tá điền” lại cứ lo lo khi nghe các bác “phát”, đặc biệt là bác cả tổng. Sao mà bây giờ mình sợ mấy cái từ “biện chứng, bình tĩnh…” của bác ấy thế. Kỳ này mà bác lại “biện chứng” thì đất nước nguy to, mất vào tay thằng tàu chứ chẳng chơi.

Thật may dịp này có hai cái hội nghị. Một cái nguyên thủ họp ở Miến. Cái thằng cũng đang tìm cách thoát Hán. Cái nữa ở Phi-lip-pin. Thằng này đang cùng cảnh ngộ với ta nhưng nó mạnh mồm mạnh miệng dám lôi thằng to xác kia ra tòa, lại còn vận động Việt Nam mình cùng nhau lôi thằng “bạn” ra tòa nữa chứ. Vậy là may chứ gì. May là có dịp vạch mặt, lên tiếng để thế giới hiểu mình hơn, ủng hộ mình hơn. Còn nếu không, mình đã nói rồi, Việt Nam mình cô đơn trong cuộc chiến này lắm.

Cái may đó được trao cho Thủ tướng. Lão Huy Đức thì nói, đại ý “ bóng ở chân Thủ tướng gần nhất, Thủ tướng dễ làm bàn nhất…” Vậy là Thủ tướng nhà mình “nổ” và mọi người cho là nổ ròn rã, nổ đẹp, đáp ứng được mong đợi của người dân, giải tỏa được phần nào nỗi bức xúc của người dân. Và theo truyền thống, truyền thông nước nhà, báo chí thi nhau phát bài ca ngợi.

Nhưng ai phấn khởi thì cứ phấn khởi, hoan hô thì cứ hoan hô. Tôi có kinh nghiệm đã đặt niềm tin vào Thủ tướng hai năm nay rồi, bây giờ vẫn chờ. Vậy nên, Thủ tướng nổ kêu đấy nhưng nếu như pháo hoa, nổ đẹp rồi lại tắt lịm ngay thì thất vọng lắm. Tôi lại chờ. Miếng ngon nhớ lâu là thế!

Cũng lại nhớ về cái “niềm tin chiến lược” được ông phát lên ở diễn đàn bên Sing nữa. Báo chí lề đảng cũng ồn ào mấy hôm rồi cũng im. Cái niềm tin đó chẳng hiểu đã bao lần được nói với thằng “bạn vàng” rồi và cũng đặt vào nó đến “độ chiến lược” nào rồi không biết. Muốn hỏi các bác, cái niềm tin chiến lược ấy có phải là sự viển vông? Tôi thì tôi cho là cái niềm tin ấy viển vông, rất viển vông. Chúng ta có nhiều cái viển vông lắm, các bác ạ. Mà đã viển vông thì chẳng cái nào để lại dấu ấn cả.

Từ chuyện cái ô-tô cho đến tận bây giờ vẫn chỉ là hàng lắp ráp, thua cả thằng em Căm-pu-chia, tôi nghĩ về cái nước Việt Nam mình đến năm 2020 lọt vào được cái nước hiện đại hóa gì đấy. Ngày đó chắc các bác tứ trụ bây giờ đều còn sống, các bác chắc chắn vẫn còn khỏe. Vậy cái “hiện đại gì đó” có viển vông không? Nếu kể ra thì còn ối. Hay là ta bỏ quách cái mục tiêu trên trời đó đi.

Cứ ngồi mà ngẫm, buồn nhiều lắm. Bởi có “ông giàn khoan” vào trong nhà ta, khiến người Việt ta dám nhìn lại mình. Nó tát cho vêu mặt mà không xem lại tư cách kết bạn thì có mà là thằng điên. Đây là cơ hội tốt như chưa từng bao giờ tốt bằng, từ cái đận bị nó oánh năm 1979 đến nay, chúng ta hãy dám nhìn vào sự thật, dám cởi bỏ mặt nạ đeo tàm tạm hơn ba chục năm, thoát khỏi vòng cương tỏa của bọn Tàu đi, nếu còn quan hệ hữu nghị với chúng nó, cứ bình đẳng mà quan hệ hữu nghị.

Biết là các bác đã nghĩ đến. Làm đến chức to đùng như các bác chắc chắn là đã nghĩ đến những mối nguy hiểm cho đất nước khi tình thế buộc ta phải “thoát Tàu”. Nhưng mất cái này sẽ được cái khác, chắc chắn là các bác sẽ lấy lại được niềm tin ở người dân. Đấy là cái được lớn nhất. Có câu “đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại”. Các bác về với dân, các bác sẽ là những con người khác. Đừng hù dọa dân nữa. Nếu hù dọa dân là các bác sẽ chiến đấu với Tàu khựa trong cô độc đấy.

Nhưng mà, mọi chuyện vẫn cứ như xưa. Hiện bây giờ, người nào có suy nghĩ thông thoáng, có chút ý kiến phê phán, có tư tưởng khác biệt là y như bị xếp vào hàng ngũ các thế lực thù địch và bị chính quyền làm khó đủ điều. Phải thay đổi thể chế đi các bác ạ. Thoát khỏi Tàu khựa là bước đi đầu tiên của sự thay đổi. Tiếp theo các bác học thằng bạn Miến Điện, nới lỏng tự do dân chủ cho dân. Nới lỏng tự do dân chủ tức là phải bỏ độc tài. Bỏ được điều đó chắc các bác chiếm được lòng dân, có chỗ dựa là dân. Dựa vào dân là vững nhất, điều này các bác biết rõ hơn ai hết. Vậy đấy!

 

Vinh Anh-25/5/2014
ảnh internet

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét